t hiện đại không?”
Ý kiến, mấy ông thầy này đừng hỏi những câu trừu tượng như vậy được
không?! Lúc này Lăng Lăng phát hiện, câu hỏi mà Dương Lam Hàng đặt ra
cho cô trong buổi bảo vệ tốt nghiệp hóa ra vẫn chưa phải biến thái nhất.
Cô suy nghĩ hết nửa ngày, khẽ khàng nói: “Thầy nói vật liệu gì ạ? Có thể nhắc lại được không ạ?”
Toàn bộ giáo viên ngồi dưới đều cúi đầu, cả buổi không ai nói chuyện. Các
sinh viên chờ vấn đáp ngồi sau đều đang cười trộm. Lăng Lăng càng thêm
bấn loạn, vô cùng bất an đứng trước mọi người…
Lại một giáo viên khác thấy không khí hơi yên lặng lúng túng, đành phải hỏi: “Vậy em biết cái gì thì cứ nói cái đó đi.”
Cô hết sức vô tội nhìn họ, vẻ mặt trống rỗng.
“Vậy tại sao em lại muốn chọn học Vật liệu?”
“Vì Vật liệu có tương lai…” Cuối cùng cô cũng trả lời được một câu, có vẻ như nói không được tốt lắm…
Giáo viên ngồi dưới đều dùng ánh mắt vô cùng thông cảm nhìn Dương Lam Hàng,
không ai nói gì nữa. Lăng Lăng cũng vô cùng thông cảm nhìn anh, đoán
chừng trước nay anh ta chưa bao giờ bị mất mặt như thế này.
Dương Lam Hàng thong thả dựa vào lưng ghế, nhìn cô cười cười, kiểu cười này
giống như đang an ủi cô: Có tôi ở đây em không phải sợ gì hết.
Lăng Lăng hít thở sâu, xoa xoa lòng bàn tay mướt mồ hôi.
“Tại sao em cho rằng học Vật liệu có tương lai? Vật liệu có tương lai ở chỗ
nào?” Dương Lam Hàng rốt cuộc cũng mở miệng, ngữ điệu bình thản trấn
định lướt nhẹ qua cõi lòng hoảng loạn của cô. “Không cần lo lắng, em có
suy nghĩ gì cứ nói ra.”
Câu này mà không trả lời được nữa thì không biết ăn nói gì luôn.
“Bởi vì… bởi vì…”
Khoảng trống trong đầu cô bỗng nhảy ra một hàng chữ: “Người thường đều không
ai lý giải được thiên tài. Cho nên, anh ta càng coi thường em, em càng
phải thể hiện sự tự tin của mình… Em là người đã thay đổi anh, em nhất
định sẽ tìm được cách cho anh ta thấy em ưu tú như thế nào!”
Cô
ngẫm nghĩ cẩn thận, trả lời không tốt vẫn còn hơn không trả lời được câu nào! Cô hạ quyết tâm, lớn tiếng nói: “Bởi vì ngành Vật liệu phát triển
rất lạc hậu!”
Mọi ánh mắt đều hướng về cô.
Thú thật, hiểu
biết của cô về vật liệu chỉ giới hạn trong một lần giáo viên môn Công
nghệ thiết kế lên lớp “chê bai” giới Vật liệu: “Máy móc cùng công nghệ
chế tạo điện tử đã trở nên hết sức hoàn thiện, nhưng vẫn không thể thỏa
mãn nhu cầu sản xuất, đó là vì công nghệ không ngừng nâng cao, vật liệu
cũng không thỏa mãn được nhu cầu… Vật liệu hiện nay, độ bền thấp, độ
cứng cao rất khó gia công thành những hình dạng phức tạp, khuyết điểm
lại nhiều… Máy móc điện tử và công nghệ thông tin phát triển nhanh
chóng, còn vật liệu chung quy vẫn không theo kịp nhịp độ.” Cô dừng lại,
quan sát các giáo viên một chút, thận trọng bổ sung một câu: “Cho nên em muốn học Vật liệu, tương lai phát triển của ngành Vật liệu là rất lớn.”
“Ừ!” Dương Lam Hàng lại hỏi: “Theo quan điểm của em, công nghệ thông tin cần vật liệu gì?”
Khi nghe thấy câu hỏi này, cô hoàn toàn bị chỉ số thông minh của Dương Lam
Hàng chinh phục, câu hỏi thích hợp với cô như vậy mà anh ta cũng hỏi ra
được. Cô nhanh chóng nhớ lại giáo viên môn Kỹ thuật lắp ráp máy tính đã
kỳ vọng vào tương lai phát triển của công nghệ thông tin, tự tin trả
lời: “Xét về công nghệ mà nói, ngành sản xuất vi điện tử có thể chế tạo
ra CPU cùng bộ nhớ có tốc độ vận hành nhanh hơn, không gian lưu trữ lớn
hơn, đáng tiếc đã bị tính năng của vật liệu hạn chế. Nếu có thể dùng gốm sứ có tính tản nhiệt vô cùng tốt, nam châm vĩnh cữu chân chính, chất
siêu dẫn, hoặc sử dụng vật liệu sinh học, máy tính hoàn toàn có thể có
trí thông minh và khả năng như con người…”
Dương Lam Hàng cười
nhẹ một tiếng, nghiêng người nói với thầy giáo hói đầu ngồi bên cạnh:
“Xem ra công nghiệp thông tin kỳ vọng rất lớn vào chúng ta.”
Thầy giáo kia vẻ mặt coi thường: “Tôi chả tin, có cho bọn họ vật liệu sinh học cũng không thể làm ra não người!”
Một giáo viên khác nói xen vào: “Chất siêu dẫn?! Nam châm vĩnh cửu?! Theo
tôi thấy, cần phải trang bị cho các giáo viên chuyên ngành khác kiến
thức căn bản về vật liệu kỹ thuật.”
“…”
Lăng Lăng len lén chớp chớp mắt, có vẻ câu hỏi này cô trả lời “rất tốt”.
Các giáo viên thảo luận xong, Dương Lam Hàng ngồi thẳng người, lại hỏi: “Em có nghe nói qua tính toán kỹ thuật sử dụng phầm mềm giả lập chưa?”
“Em có học qua một chút về Ansys và Proe.” May là giáo viên Kỹ thuật phần mềm có giảng qua chút ít.
Ánh mắt Dương Lam Hàng ẩn hiện đôi chút ngạc nhiên. “Em có học qua Ansys sao?”
Được anh ta tôn trọng vài phần, cô nhất thời cảm thấy đặc biệt hãnh diện:
“Dạ. Ansys có trí thông minh rất cao, mọi chương trình đều được mô-đun
hóa, lúc sử dụng chỉ cần trực tiếp thuyên chuyển là được, đơn giản dễ
học…”
Mọi người đều dùng ánh mắt kỳ quái nhìn xem cô có ý gì? Cô
nói sai rồi sao? “Đơn giản dễ học” cũng không phải lời cô, là giáo viên
của cô nói à!
Dương Lam Hàng nhìn các giáo viên còn lại, thấy mọi người đều không có dấu hiệu muốn hỏi câu nào nữa, liền nói: “Em biết
quá ít về kiến thức chuyên ngành, nếu muốn học nghiên cứu sinh thì trư
