Mãi Mãi Là Bao Xa

Mãi Mãi Là Bao Xa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326731

Bình chọn: 7.5.00/10/673 lượt.

hông cần!

“Minh Hạo.” Lăng Lăng kéo ghế lại gần Trịnh Minh Hạo, nhỏ giọng hỏi:

“Anh có thể cho em biết địa chỉ IP của mấy bài viết trên diễn đàn được

không? Em muốn biết là bài viết do ai post!”

“Là Lô Thanh, nhà trường đang nghiên cứu có nên đuổi học cô ta hay không.”

Lô Thanh ư?! Một cô gái bình thường luôn ẩn mình trong đám đông. Một

nữ sinh viên thích vụng trộm đem các bài báo của Dương Lam Hàng xếp

thành tập, một bạn học kiêu ngạo không bao giờ chủ động nói chuyện với

cô.

Lăng Lăng tự nhận chưa từng làm chuyện gì có lỗi với Lô Thanh, cô ta hà tất phải tuyệt tình như vậy!

Lăng Lăng đứng lên, đi về phía cửa. Trịnh Minh Hạo kịp thời giữ lấy cô. “Lăng Lăng, em đi đâu?”

“Em đi hỏi cô ấy, tại sao phải làm thế?”

“Cô ta là đồng hương với Uông Đào.” Trịnh Minh Hạo cho cô đáp án.

“Anh nói gì cơ? Uông Đào?”

“Uông Đào trước khi quen em khá thân thiết với cô ta, cùng nhau tự

học, thỉnh thoảng cùng nhau ăn cơm, tuy nhiên sau khi biết em thì không

lui tới với cô ta nữa.”

“Cô ấy là bạn gái Uông Đào… Tại sao không ai nói em biết cô ấy là bạn gái Uông Đào…”

“Uông Đào sợ em hiểu lầm, không cho bọn anh nhắc tới Lô Thanh trước

mặt em. Thực ra, cũng không tính là bạn gái, Uông Đào chưa từng thích cô ta, ở bên nhau chẳng qua vì cô đơn… Tuy nhiên, nếu em không xuất hiện,

hai người họ có lẽ sẽ có tiến triển.”

Lăng Lăng xuội lơ ngồi lại trên ghế.

Cô nhớ rất rõ, khi cô và Tiếu Tiếu bình phẩm về sự bất bình thường

của Dương Lam Hàng, Lô Thanh đứng bên lớn giọng nói: “Đó là vì bạn không hiểu thầy ấy!”

Ánh mắt oán hận của Lô Thanh chứa đựng bao nhiêu đau xót, đáng tiếc, cô không hề nhìn ra!



Lăng Lăng vốn định đem toàn bộ sách vở đập lên người bạn nữ đã uổng

công học văn hóa cho nhiều kia, chất vấn cô ta cớ sao lại bức người khác đến đường cùng.

Giờ đây, cô hoàn toàn không có sức lực, một chút cũng không…

Ngược lại Lăng Lăng cảm thấy Lô Thanh lẽ ra nên tới đây mắng chửi cô

một trận, chất vấn cô: Dựa vào đâu mà bỏ Uông Đào, lại muốn dây dưa với

Dương Lam Hàng, dựa vào đâu đoạt lấy người yêu của cô, còn muốn bôi nhọ

thần tượng cao quý thần thánh trong lòng cô!

Dựa vào đâu mà ở chung với Dương Lam Hàng, còn muốn làm bộ thanh cao trước mặt người khác, đem mắng anh ấy không ra gì…

Nếu đổi lại cô là Lô Thanh, cô cũng sẽ hận như thế! Oán như thế!

Chẳng qua cô sẽ không lựa chọn phương thức hại người hại mình như vậy!

***********************

Thời gian cũng đã khuya, mọi người vẫn chưa có dấu hiệu giải tán.

Lăng Lăng lấy di động ra định xem giờ, mới phát hiện có hai cuộc gọi

nhỡ, và một tin nhắn chưa đọc.

Đều đến từ số máy của Dương Lam Hàng.

Cô vội vàng mở tin nhắn, trên màn hình hiện lên: “Lăng Lăng, em đang ở đâu?”

“Đi ăn cơm với bạn.” Lăng Lăng trả lời mập mờ, không hiểu sao lại

căng thằng, sợ anh sẽ hỏi là bạn nào. Cô không muốn lừa Dương Lam Hàng,

lại càng không muốn làm tổn thương anh.

Anh lại gửi tin qua, Lăng Lăng nhanh chóng mở ra.

“Anh có thể gặp em không?” Anh hỏi.

Ánh trăng bị che khuất, trời đêm thâm sâu. Tim cô khẽ run lên. Không biết rõ là đắng, hay ngọt.

Cô đấu tranh hồi lâu, mới ra sức hạ quyết tâm. “Chúng ta cố gắng đừng gặp nhau, nhỡ đâu để người khác nhìn thấy…”

“Ngày mai anh phải đi công tác ở thành phố B.”

“Ngày mai? Gấp vậy sao?!”

“Hiệu trưởng Chu vừa nhận được điện thoại, có một dự án nảy sinh vấn

đề. Dự án này vô cùng quan trọng với hiệu trưởng Chu, một khi đơn xin

không được phê duyệt, chẳng những toàn bộ nỗ lực trong nửa năm qua của

cả tổ đề tài đều uổng phí, còn có khả năng ảnh hưởng đến kế hoạch sau

này của ông ấy. Cho nên, bọn anh phải đi nghĩ biện pháp khơi thông một

chút.”

“Vậy khi nào anh có thể trở về?”

“Vẫn chưa biết được, nhanh nhất cũng mất một tuần, nói không chừng phải chờ đến khi có kết quả.”

“Vâng. Mấy ngày tới có thể em phải đi làm thủ tục rời trường.”

“Lăng Lăng, chuyện ra nước ngoài chờ anh về rồi nói được không?”

Mùi vị chia ly nghiền nát trái tim cô, vung vãi khắp mặt đất.

Cô cầm ly bia trước mặt lên, ngửa đầu uống xuống, vị bia chua xót hệt như nước mắt, chảy vào trong tim.

*****************************

Buổi nhậu kết thúc, Trịnh Minh Hạo tiễn Lăng Lăng đến cửa ký túc, xong rời đi.

Cô không đi vào, cầm hoa hồng trong tay ngồi trên băng ghế trước nhà trọ.

Đã quen với sự dịu dàng của anh, đã quen được anh che chở.

Mới một tuần, cô đã khó chia khó lìa như thế, bốn năm… phải sống sót thế nào đây.

Đèn nhà trọ tắt, bác bảo vệ khóa cửa, Lăng Lăng rốt cuộc không thể

khống chế dục vọng muốn được gặp anh của chính mình, chạy về hướng nơi ở của Dương Lam Hàng…

Dưới ánh đèn mờ nhạt, một bóng người cao to đi về phía băng ghế, ngồi xuống.

Cầm lấy hoa hồng bị Lăng Lăng bỏ quên, cười khổ.

Có trả giá bao nhiêu, chung quy anh vẫn không có được trái tim cô.



Ở dưới lầu nhà Dương Lam Hàng, Lăng Lăng cảnh giác nhìn tứ phía, xác định chung quanh không có ai, cô một mạch chạy lên lầu.

Không dám gõ cửa, sợ đèn cảm ứng âm thanh sẽ chiếu sáng hành lang tối om. Cô lặng lẽ gởi một tin nhắn: “Mở cửa, được không?”

Rất nhanh, cô nghe thấy tiếng bước


Pair of Vintage Old School Fru