Insane
Luyện Yêu

Luyện Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327880

Bình chọn: 7.00/10/788 lượt.

hư thể mãi mãi cũng không hôn đủ, nước mắt cô rơi, cô có thể hôn được vị mằn mặn ấy, là vị của cuộc đời mới.

Anh kéo cô lại bàn, nói: “Nào, chúng ta mừng một bữa sinh nhật đẹp nhất.”

Cô hỏi: “Thế nào là đẹp nhất?”

Anh đột ngột quẹt kem lên mặt cô, bôi đầy không sót chỗ nào: “Thế này là đẹp nhất.”

Cô kêu lên: “Này.” Rồi cũng cầm bánh kem trả thù, anh chạy vòng qua bàn, cô không cách nào đuổi kịp. Giận quá, cô hét lên: “Đứng lại.”

Quả nhiên anh đứng lại thật, cô cười hí hí bôi kem lên đầy mặt anh, nói: “Thế mới đẹp chứ.”

Thẩm Nhân Kiệt gật gù nói: “Phải, rất đẹp, rất giống vợ chồng.”

Thẩm Đình cong môi: “Nghĩ hay nhỉ.”

Anh cúi xuống hôn lên má cô. Vị bánh kem ngòn ngọt. Anh bảo: “Để anh nấu mỳ cho em ăn.”

Thẩm Đình nằm bò trên ghế sô pha, ngắm anh trong nhà bếp, dầu mỡ cuộn lên, anh đổ nước, nhất thời bất cẩn làm dầu bắn tung toé, anh lập tức nhảy lùi về phía sau như tránh hiện trường nổ vậy.

Thẩm Đình cười ngặt nghẽo, ở đáy vực sâu của cuộc đời cô đã gặp tình yêu, nếu bạn cứ sợ hãi, nếu bạn không dám hành động, thì làm sao lại có niềm vui bất ngờ như vậy được.

Cô vào bếp, ôm lấy anh từ phía sau, như có thể ôm cả tâm hồn anh, rất yên bình. Thân thuộc như những người yêu nhau đã từ rất lâu, có thể cảm nhận được sức mạnh từ tâm hồn của nhau.

Thẩm Nhân Kiệt hỏi cô: “Hôm kia, không cần anh đi cùng em chứ?”

Niềm tin của Thẩm Đình đã quay về, cô cười đáp: “Đương nhiên là không, anh tham dự hôn lễ của anh Khoe đi. Em đường đường là anh hùng cờ vải, có chỗ nào mà chưa thấy qua.” Nỗi đau sâu sắc nhất sẽ khiến chúng ta có sự lột xác sâu sắc nhất. Cao Hiểu Vi đã đi hưởng tuần trăng mật, vì cô đã cắt đứt liên lạc với cô ả kia lâu rồi nên cũng chẳng thèm gửi phong bì. Đến bảy giờ tối, Thẩm Đình đến đó một mình. Cô không đi thì cũng biết chắc là sẽ gặp bạn bè cũ, chắc cũng gần đủ mặt, không biết có bao nhiêu cô gái ôm ấp mộng tưởng đã biến thành những bà nội trợ đích thực. Trong đó chắc chắn có không ít kẻ nhận được là thư rỏ máu của Tống Uẩn. Nhưng thế thì sao, Thẩm Đình thông thường không thèm giải thích với kẻ khác làm gì cho mất công.

Ngoài cửa nhà hàng dán chữ Hỷ to tướng và liên hôn giữa hai nhà “Sử:Trang”. Sử Kiến Nam và Trang Thục Ni đứng ngoài đón khách, nhìn thấy Thẩm Đình liền cười rạng rỡ, mồm gần như rời khỏi mặt mà dán dính vào cửa. Đón lấy phong bì của Thẩm Đình, cô ả Trang nhìn một cái rồi hỏi vẻ sốt sắng: “Cậu chỉ có một mình à?”

“Tôi không muốn dẫn thêm người nữa đến lợi dụng cậu, hiểu không?” Thẩm Đình nói thẳng.

“Sao lại thế được?” Kiến Nam tiên sinh tỏ vẻ không tin.

“Sao lại không thể?” Thẩm Đình cũng cười với họ vẻ biết tỏng.

Phía sau liên tục có người ra vào, cô bỏ vào bên trong sảnh tiệc trước.

Vừa nhìn thấy chỗ ngồi được xếp sẵn của mình, Thẩm Đình lại bị đánh bại trước sự nhọc công vất vả của Trang tiểu thư. Cùng một bàn với cô là hai bạn học nữ trước kia từng có xích mích với cô và chồng của họ; hai bạn học nam từng theo đuổi cô nhưng không thành và cả vợ chồng của họ, người cuối cùng, cũng chính là người ngồi cạnh cô là một người đàn ông xấu xí xa lạ.

Vừa đến chỗ ngồi, mấy người đó đã nói: “Thẩm Đình, là cậu à! Lâu quá không gặp, đi một mình hả?”

Thẩm Đình vui vẻ: “Bạn trai tôi có việc, tôi đến một mình.”

Đương nhiên là bọn họ không tin những lới cô nói, có bạn trai rồi mà còn đơn độc đến dự hôn lễ của bạn trai cũ à! Những người đàn ông bị từ chối khó mà không nghĩ rằng, ai bảo năm xưa mắt cô cao hơn đỉnh đầu nên giờ mới có kết cuộc này đây, nhưng vẫn không đến nỗi tỏ vẻ mặt lộ liễu đó. Còn hai cô gái đã kết hôn thì khác, trong lòng họ, đã được làm vợ thì hẳn nhiên sẽ khá hơn gái già không chỉ là một cấp.

Vừa ngồi chưa được mười phút, hai người phụ nữ kia bắt đầu bình luận về Thẩm Đình, nhưng lại làm ra vẻ đồng cảm sâu sắc: “Thẩm Đình, gần đây cậu sao vậy?”

Thẩm Đình ngẩng lên nhìn bọn họ đang giả vờ giả vịt một cách nghi ngại.

Một trong hai người nói: “Mình đã nhận được lá thư đó.” Cô ta nhìn cô, tỏ vẻ “chắc chắn cậu biết về lá thư đó, đừng mong che giấu”, nói tiếp: “Sao cậu lại có thể làm chuyện như vậy được chứ?”

Người kia ngồi cạnh phụ hoạ: “Phải phải, mình cũng nhận được, sao cậu lại làm thế?”

Thẩm Đình giải thích gọn: “Những gì trong đó nói đều là chuyện không tưởng.”

Hai người đó làm sao chịu tin cô, rất nhiều bà nội trợ đều công nhận gái già là nguyên tố bất ổn định của xã hội; vợ bé, tình nhân, ngoại tình v.v... đều vì bọn gái già mà có, nhưng chưa bao giờ họ chịu nghĩ lại bản thân mình. Hai người họ tranh nhau nói: “Thẩm Đình, con người không thể làm thế, sao lại đi giật bạn trai kẻ khác chứ? Nếu là vậy thì hôn lễ kiểu đó mình chắc chắn không đi. Mình vẫn còn có đạo đức cơ mà.”

Một sự châm biếm tuyệt hảo, hôn lễ hôm nay bọn họ đều đến rất sớm. Thẩm Đình cười nói: “Các cậu yên tâm. Để tỏ ra tôn trọng các cậu, tôi chắc chắn cũng không mời các cậu.”

Rõ ràng hai người họ đã tự biên tự diễn quá nhiều, đàn ông trong bàn bao gồm cả chồng của họ đều không nhịn được cười, họ phẫn nộ véo vào đùi của chồng mình dưới gầm bàn. Một mặt vẫn tiếp tục đục khoét Thẩm Đình