XtGem Forum catalog
Luyện Yêu

Luyện Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328023

Bình chọn: 7.5.00/10/802 lượt.

hông có sự cho phép của anh, Tạ Huyền cũng không dám nói gì. Ngay cả Thẩm Đình cũng không biết thì người khác càng không thể biết. Nên cô ta dám công khai dệt nên sự dối trá để lừa gạt Thẩm Đình, thì càng dám viết ra một lá thư tình ý đầy ắp đau khổ bố cáo thiên hạ.

Thẩm Đình xem xong, giận dữ đến mức sắp đập vỡ máy tính, lại có loại người trơ trẽn đến thế, email này xúc động đến tận tim gan, đa số người không tin cũng sẽ bán tín bán nghi. Huống hồ gì có phải là sự thực hay không thì không quan trọng, đối với bất hạnh của kẻ khác, rất nhiều người đều mang tâm trạng vui trên nỗi đau người ấy, thà tin rằng có chứ không tin là không có gì.

Chiêu này của Tống Uẩn thực quá độc, rất nhiều người trong xã hội cảm thấy hình như chỉ cần có một cô gái già thì sẽ phá hoại gia đình kẻ khác, khiến xã hội mất đi hài hoà. Gái già chỉ cần không lấy ai sẽ là phạm tội, phải bị đóng đinh lên thập tự giá để cảnh cáo người đời. Tống Uẩn là một loại cỏ độc tuyệt đẹp, cô ta hiểu rõ cái độc trong lòng mỗi người, càng am hiểu phải lợi dụng nó như thế nào.

Lúc này, Cao Hiểu Vi đang đi hưởng tuần trăng mật cũng gọi điện đến, nói rằng vừa nhận được một email kỳ quặc, bảo Thẩm Đình phải cẩn thận. Thẩm Đình tức đến nỗi người run lẩy bẩy, mặc kệ bạn có thoáng hay không thì một người phụ nữ sống trong xã hội, danh tiết rất quan trọng, từ cổ chí kim đều thế. Ả Tống Uẩn này không biết đã gửi email cho bao nhiêu người, với kiểu tâm linh của cô ta thì chắc bạn bè thân hữu và đồng nghiệp đều được “chăm sóc”. Cô thật sự chỉ muốn lấy đao chém cô ả kia cho xong.

Mọi người thấy Thẩm Đình không nói gì thì Vua Nhiều Chuyện e dè hỏi một câu: “Có phải cô gái xinh đẹp lần trước đến không, cô ta nói không phải là thật chứ ạ?” Nữ Thần Ưu Sầu vội vàng kéo Vua Nhiều Chuyện lại.

Thẩm Đình muốn chửi mắng ai đó nhưng môi đã run bần bật, nhất thời không nói nổi. Tạ Huyền vội nói thay cô: “Tất nhiên là không thể như thế, Tổng giám đốc Thẩm và cái cô ả tâm thần kia đã chia tay lâu lắm rồi”.

Thẩm Đình thấy ánh mắt có phần nghi ngờ của mọi người thì bỗng vỡ lẽ, hiểu ngay mục đích lần đầu Tống Uẩn đến đây. Cô ta cố ý, nhân lúc mọi người đều có mặt thì vừa khóc vừa làm ầm ĩ trong văn phòng, cố ý cho mọi người thấy vẻ yếu đuối và nước mắt, để mọi người cho rằng cô ta vẫn là bạn gái của Thẩm Nhân Kiệt. Cửa kính đóng chặt, mọi người không nghe thấy cuộc trò truyện bên trong, trông có vẻ Thẩm Nhân Kiệt muốn đá Tống Uẩn, còn Tống Uẩn không đồng ý. Mọi người ai cũng biết tính khí của Thẩm Nhân Kiệt nên đều hướng sự thông cảm về phía cô ta, và hôm nay tất cả những sự đồng cảm thương hại đều được dùng đến. Đúng là mưu sâu kế độc, lần đầu cô ta đã vạch xong ván cờ cao thâm này rồi.

Huống hồ mọi người đều thấy Thẩm Đình và Thẩm Nhân Kiệt rất gần gũi, thực tế cũng đúng là vậy thật. Trong giả có thật, khó lý giải đến nỗi mọi người đều hài lòng. Đây đều là những đồng nghiệp cô gần gũi nhất, nếu còn nghi ngờ cô thì những người khác càng khỏi phải bàn.

Thẩm Đình không muốn nói nhiều, chỉ nói gọn một câu: “Thường ngày tôi thế nào, mọi người đều rõ cả. Những gì email này nói đều là vu khống. Nếu mọi người thà tin một người lạ cũng không muốn tin tôi thì tôi cũng chẳng còn gì để nói.” Cô bỗng hiểu tâm trạng hôm ấy khi Thẩm Nhân Kiệt nói “Thà tin một người lạ gặp mặt chưa được nửa ngày, chứ cũng không chịu tin tôi”.

Cô nghĩ giờ đây điều cô cần nhất là xuống dưới hít thở một lát cho thoải mái, nếu không cô sẽ vỡ mạch máu mà chết mất. Nghĩ thế, cô liền bước nhanh ra ngoài. Tạ Huyền thấy vậy cũng vội vàng giải thích cho cô rồi cũng theo sau ra ngoài, đuổi đến thang máy thì cô đã xuống dưới mất rồi.

Cô vừa đến cổng công ty thì đụng ngay Thẩm Nhân Kiệt, anh thấy sắc mặt cô rất kém thì ngăn lại: “Cô sao vậy?”

Thẩm Đình thấy anh, cuối cùng cũng có được chút cảm giác an toàn, tâm trạng hơi bình tĩnh lại, cô đáp: “Tống Uẩn đó...”

Thẩm Nhân Kiệt nghe cái tên đó đã phản cảm, tưởng cô lại ngu ngơ đi tìm cô ả đó thì giận dữ bảo: “Đã nói cô đừng nhắc đến cô ta.”

Thẩm Đình vốn đã rất ấm ức, tưởng có thể kể lể với anh để được an ủi. Nghe câu đó càng thêm uất ức, cô ngậm luôn miệng không nói nữa.

Đúng lúc đó, Tạ Huyền cũng bước ra, thấy Thẩm Nhân Kiệt thì nói ngay: “Cô ả Tống Uẩn quá đáng thật!”

Không ngờ Tạ Huyền cũng nhắc nên Thẩm Nhân Kiệt cau mày, anh ghét nhất là để Thẩm Đình biết chuyện Tống Uẩn, Tạ Huyền kể lại mọi chuyện cho Thẩm Nhân Kiệt nghe: “Tôi đã kể hết chuyện Tống Uẩn cho chị ấy nghe rồi. Cậu biết cô ả Tống Uẩn kia...” Chưa nói xong, Thẩm Nhân Kiệt đã nổi giận: “Tại sao lại nói cô ấy biết?” Chuyện mà Thẩm Nhân Kiệt hận nhất trong đời chính là chuyện này, mà giờ bạn anh lại kể Thẩm Đình nghe.

Tạ Huyền nói: “Tôi...”

Không đợi anh nói hết, Thẩm Nhân Kiệt nóng tính đã quay lại hỏi Thẩm Đình: “Chắc chắn là cô bắt cậu ta nói, nếu không cậu ta đã không nói gì.” Thẩm Nhân Kiệt cảm thấy mất mặt vô cùng, trước mặt Thẩm Đình, anh không hề muốn mất mặt tý nào.

Mà Thẩm Đình lại càng cứng rắn, bạn cứng thì cô càng cứng hơn, nên cô ngẩng đầu lên nói: “Phải, là tôi hỏi cậu ta, rồi sao