XtGem Forum catalog
Lược Thê

Lược Thê

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323753

Bình chọn: 8.00/10/375 lượt.

ỡ. Trong lòng biết đây là một trận đánh ác liệt, không muốn nàng ở chỗ này chịu khuất nhục, nhân tiện nói: “Nhạn Hồi, ngươi ra canh giữ ở bên

ngoài đi.”

Hắn theo từ lúc mặt trời lên cao cho đến lúc mặt trời lặn, nàng đứng ở sảnh ngoài, hai chân đứng thẳng, có

vài lần khẩu khí quá lớn, ngay cả sảnh ngoài cũng có thể nghe thấy vài

câu nói nặng nề mang tức giận của hắn.

“Không có nhà mẹ để thì không có núi dựa sao? Mộ Dung Gia gia bộc thì sao? Dùng vạn lượng mua về thì không

phải là người sao? Chúng ta có quan hệ gì trong phủ cao thấp có người

nào không biết? Các ngươi muốn nàng tương lai này còn có thể gả cho ai?

Nếu không phụ trách cả đời của nàng thì ta cũng sẽ không động đến nàng.”

Kỳ thực...... hắn không cần như thế. Mặc dù hôm nay hắn cưới không được nàng, nàng cũng sẽ không oán, hắn

tội gì phải đem mình hãm vào trong cuộc chiến, cứng rắn vì nàng đánh

trận ác liệt này, mệt mỏi như vậy, kiên trì như vậy—

“Kiếp này của ta không phải Mạc Nhạn Hồi ta sẽ không cưới! Các ngươi nếu ngại vị đương gia chủ mẫu này không có mặt mũi, muốn đem cả gia chủ ta phế bỏ, ta tuyệt cũng sẽ không nói

hai lời.”

Không xác định được cuối cùng ai thỏa hiệp ai, khi hắn đi ra khỏi đại sảnh, vẻ mặt mệt mỏi, cực gì mệt mỏi.

“Có khỏe không?”

“Dù không thể, nhưng vẫn tốt.” Hắn

mệt mỏi xoa xoa giữa hai mày, nở một chút ý cười trong sáng, đó là nụ

cười đẹp nhất, động lòng người nhất mà cả đời nàng nhìn thấy—

“Hãy chuẩn bị giá y cho chính mình đi, chúng ta sẽ thành hôn.”

“Ngươi kỳ thực không cần—“ Thanh âm nàng ngắt đoạn, có dục vọng muốn khóc.

“Nói bậy, đương nhiên cần.” Người của hắn, không phải chính mình bảo vệ, ai sẽ tới bảo vệ?

Nhiều năm như vậy đến nay, lần đầu

tiên có người vì nàng đứng ra, vì nàng để ý và tranh thủ, vì nàng đau

lòng và phẫn nộ, bảo vệ cho danh phận cùng tôn trọng, vì nàng... vì

nàng—liều lĩnh.

Toàn tâm quý trọng kia, nàng cả đời đều sẽ đặt ở đáy lòng.

Chấp nhận tâm ý của hắn, chậm rãi nhếch khóe môi lên, còn cho hắn một cái mỉm cười thật tình—

“Ta sẽ cố gắng, làm thê tử tốt.”

“Ân.” Hắn khuynh môi, ôm lấy người trong lòng thuộc về hắn, xinh đẹp và tao nhã.

Có phải cực hạn hạnh phúc cùng cực hạn tuyệt vọng có phải trên cùng một con đường hay không?

Nửa đêm bừng tỉnh, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

“Làm sao vậy?” Mạc Nhạn Hồi chợt tỉnh dậy, thân thiết cúi xuống hỏi thăm.

“Ta—gặp ác mộng.”

“Là ác mộng gì?” Làm cho hắn sợ tới mức một thân toàn mồ hôi lạnh, sắc mặt tái nhợt.

“Ta nằm mộng—thấy ngươi một đao đâm

thẳng vào tim của ta.” Hắn xoa trái tim bên phải, phảng phất còn có thể

cảm nhận được nỗi đau thấu xương ấy, đều không phải là đến từ cơ thể, mà là thế nào cũng không thể tin được, nàng lại hạ thủ được.

“Làm sao có thể?” Nàng ngạc nhiên bật cười. Bảo vệ hắn còn không kịp, như thế nào lại có thể đả thương hắn?

Làm sao thể nào? Nếu như có một ngày, nàng biết được, biết được—hắn làm hết thảy những chuyện kia, thật sự là sẽ không sao?

Đôi tay chặt chẽ ôm chặt lấy nàng, nhắm hai mắt lại, ngàn tư vạn tự hung hắng nhét đầy vào chỗ sâu ở trong lòng, không muốn.

Gần đây, trong phủ cao thấp đều khẩn cấp chuẩn bị cho hôn sự, nến đỏ hỷ sự, đèn lồng đỏ thẫm, khắp nơi đều

dào dạt không khí vui mừng. Gối hỉ uyên ương, nàng kiên trì muốn mình tự thêu, nhưng những năm này theo hắn chạy ngược chạy xuôi, thủ đoạn buôn

báo đều có đủ, lại quá kém nữ nhân may vá, nhìn chăm chú tấm vải đỏ

trước mặt, buồn rầu hỏi: “Làm nữ nhân, ta tựa hồ thực sự thất bại, cưới

ta ngươi có thể nào hối hận hay không?”

Phiền não của nữ nhân trước khi gả

kia, ở trong mắt hắn lại đáng yêu cực kỳ, cười trả nàng. “Ngươi có thêu

thành vịt hoang, ta cũng sẽ vui lòng nhận.”

Ngoại trừ việc may vá đồ cưới, còn

lại những việc khác trong hôn sự thật ra đều đâu vào đấy. Mấy ngày nay,

nhìn nàng trong trong ngoài ngoài bận rộn chuẩn bị, sự hạnh phúc kia

tràn đầy ngực, khiến hắn có cảm giác, nếu có thể cứ như thế thì không

còn có thể cầu gì được.

Tháng sau mùng bảy, là hôn kỳ.

Hắn cả đời này, cho tới bây giờ,

chưa từng có vui quá như vậy, cực hạn hạnh phúc lại khiến cho hắn bất

an. Tốt đẹp này là một hồi mộng không chân thực, lúc nào sẽ phải tình

lại?

Hắn không sợ chết ở trong tay nàng, chỉ sợ trong ánh mắt lạnh lùng của nàng rốt cuộc không nổi lên được sự nhiệt tình.

Hạnh phúc này đến, đi trên con đường này, sớm biết sẽ có một ngày kia, nhưng mà—

Trộm lấy một khắc hạnh phúc, hắn không oán.

Hắn không oán.

Nhưng lại khó có thể không thẹn.

Trời lạnh, sao không mặc thêm áo?

Bên tai, lại phảng phất giọng nói ôn nhuận, dặn dò hắn những việc vặt của cuộc sống, tha thiết quan tâm.

Đột nhiên lúc này, trong tim trống rỗng, đêm trầm mặc, cái gì cũng không có.

Hắn ngẩn ngơ ngã ngồi ở trước bàn, nhìn những đồ vật bày biện ở trong phòng.

Nhạn Hồi hầm canh là tay nghề cao nhất, đem cho ngươi bổ thân mình, nếu ngươi thấy thích, sau này đều mang đến cho ngươi.

Quay lại Mộ Dung trang, nhiều năm

qua không chịu quan tâm đến thân mình, luôn bệnh nặng bệnh nhẹ không

ngừng,đều khiến người nọ hao hết tâm tư để điều dưỡng, đưa