ặp mặt thì ngoại thần chưa
từng được diện kiến. Chỉ có một lần, hắn nhịn không được xông vào, thấy
huynh trưởng đau bệnh nằm trên giường mây, dáng vẻ ủ dột thất hồn lạc
phách, không khỏi lạnh lùng châm biếm nói: “Chẳng qua chỉ là một con
ngốc điểu, có gì quý hiếm đâu?”
Khi đó vị tiền đế bệ hạ bệnh lâu
ngày này bình tĩnh liếc nhìn hắn chừng một khắc, mới cười nhạt: “Tam đệ
chưa rơi vào tình chướng, sao biết sự kỳ diệu của ngốc điểu?”
Tình chướng…Tình chướng…Hắn tức giận nóng nảy nói: “Huynh cũng biết là tình
chướng, nhưng vẫn cố ý làm vậy, chẳng lẽ đã quên hết những ủy thác của
phụ đế rồi sao?”
Vị nam tử đã nhập nghiệp chướng kia cũng có ba
phần buồn rầu day day thái dương: “Khi đã lụy tình, biết làm sao đây?
Tam đệ tuổi còn quá nhỏ, sao có thể hiểu được?”
Trong lòng hắn âm thầm cười lạnh: sao đệ lại không hiểu chứ?
Năm ấy, Nhị ca dẫn theo hắn đi đến ám doanh bí luyện U Minh Thiết Kỵ ở Đông Hải, hắn cảm thấy luyện binh buồn tẻ vô vị, lại ngại U Minh Thiết Kỵ
này quỷ khí dày đặc, một mình rời khỏi doanh trại đi chơi nên đã quen
biết công chúa Hồng Ngạc của Giao Tộc.
Vị tiểu công chúa ấy tóc
bạc mắt lam, hồn nhiên rạng rỡ, khi gặp thiếu niên xa lạ cũng không hề e ngại, ngược lại rất bạo dạng quát: “Thiếu niên nhà ngươi từ nơi nào
đến, thế nhưng dám xông vào vùng đất của Giao tộc?”
Lúc đó nàng
là tiểu công chúa được Giao vương cưng chiều nhất, hắn cũng là đứa con
út được Thiên Đế cưng yêu, đều cùng tồn tại trong trời đất, cũng không
hề biết rằng từ đấy về sau vận mệnh trêu đùa, nửa đời vô vọng.
Khi đó hắn đã gặp qua vô số tiên tử các tộc nhưng chưa từng thấy ai có mái
tóc màu bạc và đôi mắt màu lam, chỉ cảm thấy đôi mắt ấy như màu sóng
biếc, sáng như ánh ngọc lưu ly, bất giác lúc ấy trong lòng chợt sinh
tình, có lẽ là đã rơi vào trong tình chướng rồi, bình sinh hiếm khi dịu
dàng ôn hoà, thế nhưng lúc này lại bỏ qua dáng vẻ vương tử của Thiên
tộc, chỉ mong dỗ dành để tiểu công chúa này vui vẻ.
Nhị ca ở Đông hải luyện binh hai tháng, trước khi rời đi, hắn đã khó khăn nói lời chia ly với Hồng Ngạc.
Tiếng ca của Giao nhân là thứ âm thanh đẹp nhất trên đời, nước mắt Giao nương kết tụ thành trân châu chính là báu vật vô giá của thế gian, nhưng
những thứ ấy cũng không sánh bằng ảo thuật lợi hại của Giao nhân.
Lúc sắp chia ly, hắn luôn năn nỉ Hồng Ngạc thi triển pháp thuật để cho hắn
thấy được uy thế ảo thuật của Giao nhân, sau một lúc lâu, Hồng Ngạc quả
thật giống như nụ hoa lấp lánh, hé lộ hai nhụy hoa, đôi gò má đỏ ửng
lên, xấu hổ lúng túng nói, mình từ trước đến nay không thích học ảo
thuật, bây giờ cũng không hề tu luyện.
Thấy hắn lộ ra vẻ mặt thất vọng, cô gái khờ dại thuần khiết không đành lòng nên né tránh Giao binh thủ vệ, lén đưa hắn vào Điển Tịch Lâu trong thành San Hô của Giao tộc
để chứng minh mình không nói dối. Ở trong lâu hắn nhìn thấy xung quanh
đều là những giá sách cao lớn, điển tịch được xếp trên giá cao ngất đến
mái nhà thì cảm giác có vài phần mê muội.
Hắn vẫn nghĩ Giao tộc
tựa như đám man di thiếu văn minh nơi thế gian, ngoại trừ dịu dàng trìu
mến với Hồng Ngạc, nhưng nội tâm thì trước nay vẫn luôn khinh miệt người trong tộc nàng.
Thiên tộc cao cao tại thượng đứng đầu vạn tộc,
con của Thiên Đế thống lĩnh bát hoang lục hợp cửu châu luân hồi, hắn có
lý do xem thường các tộc khác.
Đối với thiếu niên cùng mình vui
chơi, trong lòng thiếu nữ cũng không hẳn chưa từng lo lắng. Ở chung hai
tháng, chỉ có vào thời khắc này, nàng nở nụ cười đắc ý không hề che
giấu, tiện tay rút ra hai quyển điển tịch thật dày, có chút dũng cảm
nhét vào trong lòng thiếu niên: “Tặng ngươi!”
Từ trước đến nay
hắn văn dốt võ nát, việc này cần hắn phải lãng phí nhiều thời gian ăn
chơi phóng túng để tập trung nghiên cứu luyện tập quyển tịch gần mà xa
kia. Nhưng trước nụ cười thỏa mãn giống như tâm nguyện đã được đền bù
của Hồng Ngạc, hắn đã nói không nên lời. Mặc cho cô gái nhỏ nhắn ấy kéo
hắn, lẻn ra khỏi Điển Tịch Lâu.
Điển tịch Giao tộc bị trộm, ảo
thuật bị lộ ra ngoài, con trai của Thiên Đế lại biết được ảo thuật, đây
là chuyện mà đến chết Giao vương vẫn không thể nào lý giải được. Suy cho cùng, vấn đề lớn bằng trời ấy với đứa con gái nhỏ chẳng qua chỉ là một
tiểu tiết nhỏ nhặt chẳng đáng nhắc đến.
Đợi đến khi Lăng Xương
gặp lại hắn, trong lòng hắn chẳng những ôm điển tịch ảo thuật của Giao
tộc mà trong ngực còn cất giấu giọt nước mắt nóng hổi đang dần dần lạnh
đi, hóa thành hạt châu của Hồng Ngạc. Eo lưng còn thắt dây lưng gấm do
chính tay công chúa Giao tộc dệt– trên mặt hãy còn nụ cười khờ dại ngẩn
ngơ.
Tiểu tử ngốc chưa từng trải qua chuyện đời, trong lòng ôm lễ vật mà người yêu tặng, mặc dù mình cũng không thích, rồi lại bị người
yêu lén tập kích, trên môi đến nay còn lưu lại cảm giác mềm mại thơm
hương ấy, có thể bơi thẳng về ám doanh của U Minh Thiết Kỵ mà không bị
lạc đường đã xem như là chuyện vĩ đại rất tài giỏi rồi.
Nhị ca
đánh giá việc này là: “Đệ rơi vào tình chướng rồi!” Nhiều lần thám
thính, cuối cùng biết được hắn mến công chúa Giao Nhân