ạc thống lĩnh trước uống cạn ly rượu này
đã?”
Gương mặt vui vẻ của Thôi Phục thúc thúc hiện lên một tia
thất vọng, ngay cả gương mặt hòa nhã rộng lượng của Ma Lạc cũng mang đôi nét miễn cưỡng. Hắn uống ly rượu, nở nụ cười yếu ớt ngồi xuống.
Yến ẩm trước giờ vốn vô vị, đặc biệt là yến tiệc ngày hôm nay, chúng đại
thần chỉ chăm chú quan sát ta và năm vị thiếu niên trẻ tuổi trước mặt,
thật sự có chút ăn không tiêu. Yến tiệc được một nửa, ta liền mượn cớ
thân thể khó chịu, dẫn theo Phương Trọng rời đi.
Phương Trọng
thấy ta tâm tình không tốt, một đường không nói tiếng nào, đến khi tới
bên sườn điện, trong khung cảnh cả điện tĩnh mịch vắng lặng vang lên
tiếng khóc trầm thấp. Tư Hoàng Điện ban đêm trước giờ ít người vắng
tiếng, đột ngột nghe thấy, lại thêm bổn tiên mấy ngày trước còn mới trở
về từ U Minh Giới, tóc gáy toàn thân dựng đứng, đột ngột quay đầu níu
chặt cánh tay Phương Trọng, lắp ba lắp bắp, lời nói cũng có chút nói
không tròn câu: “Không…Không phải là oán hồn đuổi tới chứ?” Nhớ tới nữ
quỷ treo cổ nơi Vong Xuyên Hà, ta nhịn không được liền run rẩy.
Nàng ấy “phì” một tiếng bật cười: “Điện hạ nhát gan đến vậy sao? Với pháp
lực của người, lẽ nào ngay đến một du hồn cũng không thu thập được,
Phương Trọng không tin!”Lại nhíu mi buồn bực nói: “Không biết là nô tỳ
nào, thật quá vô lễ, dám ở trong Tư Hoàng Điện than khóc, nếu để Vương
biết được, sợ là sẽ bị phạt nặng!”
Ta bị nàng nhanh tay nhanh
chân dẫn vào chính điện, nhưng thấy phía bên trái, nơi phụ thân ngày
thường vẫn đặt di vật của mẫu thân có một người đang rạp thấp mình
xuống, dưới ánh sáng minh châu nhấp nháy, tay ôm một bộ y phục cũ của
mẫu thân, bờ vai run run, khóc đến thương tâm.
Phương Trọng đè thấp giọng hô: “Nô tỳ to gan không muốn sống nữa rồi, di vật của Vương phi ngươi cũng dám động vào?”
Người đang quỳ rạp đó quay đầu lại, chính là Hồng Oanh, đôi mắt khóc đến đỏ
ửng, bị Phương Trọng quát thì sợ đến tiếng khóc cũng ngừng bặt, ngây
ngẩn nhìn hai người chúng ta, vật nàng đang ôm trong tay chính là một bộ y phục cũ của mẫu thân, chỉ là trên bề mặt sớm đã bị nước mắt làm ướt.
Phương Trọng trông thấy, sắc mặt tức thì trắng bệch, từ trắng lại chuyển sang
xanh, tiến lên một bước giật lấy bộ y phục trong tay Hồng Oanh, chỉ vào
vệt nước mắt bên trên, là một nữ quan trước giờ luôn hiểu chuyện, nhưng
hiện giờ nàng lại gấp đến độ không biết làm sao: “Biết làm thế nào đây?
Biết làm thế nào đây?”
Phụ thân ngày thường lúc ở trong điện sẽ
cầm bộ sam y thúy bích này mà ngây người, có một lần ta âm thầm vào
trong điện, muốn trêu chọc người nhưng lại thấy người nhẹ nhàng dán mặt
lên trên bộ y phục, trên mặt là vẻ quyến luyến không rời, như thể đấy
không phải một bộ y phục cũ mà chính là gò má của mẫu thân. Bộ thúy sam
này người ngày nào lại không cầm trong tay mà vuốt ve vài lần?
Sự kiện hệ trọng, nếu như phụ thân trông thấy vệt nước mắt bên trên, sợ rằng người sẽ muốn đánh chết Hồng Oanh.
Ta giữ tay Phương Trọng đang cuống quít đi đi lại lại trong điện, thập
phần khó hiểu: “Hồng Oanh, ta biết cô không phải chỉ mới một ngày, thấy
cô cẩn trọng dễ gần, cho dù bị Đan Chu đánh đập cũng chưa từng thấy cô
rơi lệ lần nào, vì sao từ sau khi đến thành Tu La, ba lần bốn lượt đều
trông thấy cô nỉ non không ngừng, lẽ nào là có ẩn tình gì?”
Phương Trọng kéo tay áo ta: “Điện hạ, đều là thời khắc nào rồi người còn muốn tra hỏi, vạn nhất Vương đến thì làm sao đây?”
Ta trấn an Phương Trọng đang luống cuống: “Tỷ tạm thời nghe lời của Hồng
Oanh đã, chuyện ngày hôm nay, nếu như không hỏi rõ ràng, hôm khác chuyện như thế này sẽ lại tái diễn, ta không muốn phụ thân nổi giận lôi đình!”
Hồng Oanh lao lên trước, ôm lấy hai chân ta, nức nở nói: “Bẩm tiểu công chúa, hôm nay chính là ngày giỗ của Lão thống lĩnh.”
“Cô nói lão thống lĩnh, lẽ nào là ngoại tổ mẫu của bổn điện?”
Nàng nước mắt ràn rụa, bi thương nức nở: “Đúng vậy! Hồng Oanh lúc nhỏ được
lão thống lĩnh cứu giúp, mặc dù cho hầu hạ nhị công chúa, nhưng lại được người coi như nghĩa nữ, đối đãi với nô tỳ như mẹ, nhị công chúa thì coi nô tỳ như tỷ muội ruột thịt. Mỗi lần nhớ đến lão thống lĩnh và nhị công chúa đều oan ức chết thảm, Hồng Oanh liền bi thương tận tâm, khó mà kìm được!”
Mẫu thân chết thảm, đây đã chẳng phải là điều bí mật gì,
nhưng ngoại tổ mẫu…Ngoại tổ mẫu lão nhân gia người không phải qua đời vì bệnh sao?
“Hồng Oanh, cô đừng nói bậy! Mặc dù dì nói mẫu thân
làm ngoại tổ mẫu tức chết, nhưng Thanh Loan quyết không tin!” Trong lòng ta nghi hoặc không thôi, như thể có một dự cảm đáng sợ nào đó, muốn
biết nhưng cũng sợ điều mình sẽ biết.
Hồng Oanh ban đầu đang quỳ
rạp dưới chân bổn tiên đột nhiên ngẩng đầu, giọng nói phẫn nộ lanh lảnh: “Nói bậy! Lão thống lĩnh chính là bị bà ta sát hại!”
Đỉnh đầu có một tia sét “ầm” lóe!
Ta lùi về sau một bước, mơ hồ nhìn Phương Trọng, bản thân tựa như rơi vào
một cơn ác mộng, chỉ cần nhìn Phương Trọng nhiều một chút thì sẽ tỉnh
lại. Dì độc ác, ta sớm đã lĩnh ngộ, nhưng nếu nói dì tự tay giết chết
ngoại tổ mẫu, bất luận thế