ao lại không liên quan đến em?” Lưu Hiểu Tuyên không đồng tình, bĩu môi. “Anh biết rõ em đối với anh…” Cô bỗng dưng dừng lại, thẹn
thùng liếc mắt nhìn anh. “Đáng ghét!”
Nếu là người đàn ông khác, chắc chắn sẽ bị cái nhìn hờn dỗi ấy của cô hớp hồn làm cho hồn xiêu phách lạc, nhưng anh chỉ đáp lại với vẻ mặt
thờ ơ, bằng thái độ lịch sự, xa cách đã xác định rõ mối quan hệ của hai
người. “Hiểu Tuyên, anh chỉ xem em như một người bạn thôi.”
Mặt cô thoáng biến sắc.
Sao lại có thể như vậy? Kể từ lần đầu tiên nhìn thấy anh ở Luân Đôn,
cô đã âm thầm thích anh, tìm đủ mọi cách để tiếp cận anh, nỗ lực thể
hiện hết nét duyên dáng, nữ tính của mình để chinh phục anh, vậy mà anh
không động lòng một chút nào với cô sao?
“Anh nói dối!” Lưu Hiểu Tuyên cúi mặt xuống, giận dữ buộc tội anh.
“Anh không nói dối.” Anh rất bình tĩnh.
“Anh nói dối, nói dối, nói dối mà!” Cô không tin! Anh sao có thể
không có một chút cảm tình nào với cô được chứ? Cô rất xinh đẹp, gia thế lại tốt, bao nhiêu người đàn ông tranh nhau muốn có được cô, anh dựa
vào cái gì mà coi thường cô? “Viên Thiếu Tề, anh dám xúc phạm tôi, có
tin tôi nói với cha tôi đuổi việc anh không!”
Anh nghe vậy, sắc mặt trầm xuống. Còn cô cũng ngay lập tức thấy hối
hận, cô không muốn dùng thủ đoạn này để uy hiếp anh, cô chỉ là quá xúc
động mà thôi.
“Nếu hội đồng quản trị vì việc này mà đuổi việc tôi, tôi cũng không phản đối.” Anh lạnh lùng nói nhanh.
“Không, Viên Thiếu Tề, em xin lỗi, em không phải có ý đó…” Cô luống
cuống, bàn tay trắng trẻo vội vàng níu lấy tay anh, trong lúc hai người
giằng co, cô nhất thời mất thăng bằng, cả người lảo đảo như muốn ngã.
Đúng lúc đó, Viên Thiếu Tề kịp thời giang rộng cánh tay, đỡ vòng quanh eo, kéo cả người cô về phía mình.
Cô toàn thân choáng váng, hết hồn ôm chặt lấy anh, anh muốn đẩy ra,
cô lại như bạch tuộc giữ chặt không tha, hai người cứ đứng mãi trong tư
thế thân mật mờ ám ấy.
Cảnh tượng này rơi trọn vào trong tầm mắt của Uông Ngữ Đạt, khiến cô bàng hoàng đứng lặng, sau đó cất tiếng cười lạnh lùng.
Thanh âm của tiếng cười châm biếm vang đến bên tai Viên Thiếu Tề, anh quay đầu lại, phát hiện ra cô, nhất thời giật mình.
Đáp lại cái nhìn của anh là sự im lặng, nhưng chỉ một ánh mắt thoáng
qua của cô cũng chứa đựng cả ngàn lời nói, nặng nề hướng về phía anh.
Thấy cô nhẹ nhàng xoay người, anh bất chấp phong độ của một người đàn ông, cố sức đẩy người phụ nữ đang quấn lấy mình ra, nhanh chân đuổi
theo cô.
“Ngữ Đạt, chờ đã!”
Cô không để ý tới anh.
“Ngữ Đạt!”
Anh bắt kịp cô tại cây cầu theo phong cách Nhật Bản bắc qua ao sen, ôm lấy người cô từ phía sau.
“Anh buông ra!” Cô tức giận giãy giụa.
Anh quyết không để yên, hai cánh tay siết mạnh, đem cô khóa chặt trong vòng tay. “Hãy nghe anh nói.”
“Nói gì nữa?” Cô cười lạnh nhạt. “Anh đuổi theo em đến đây làm gì? Không sợ làm bạn gái anh tức giận sao?”
Anh nghe ra dư vị hờn ghen trong câu nói ấy, không khỏi mỉm cười, thận trọng tuyên bố. “Hiểu Tuyên không phải bạn gái của anh.”
Cô hừ mạnh, hiển nhiên là không tin.
“Anh biết cô ấy ở Luân Đôn, lúc ba cô ấy – cũng chính là chủ tịch tập đoàn Xuân Duyệt, muốn mời anh ăn tối, đấy là lần đầu tiên anh và cô ấy
gặp nhau. Sau này khi anh về Đài Loan, cô ấy vẫn thường tìm cơ hội mời
anh ăn cơm hoặc dự tiệc, nhưng anh đảm bảo, anh chỉ coi cô ấy như một
người bạn, ngoài ra không có ý gì khác.”
“Anh … đảm bảo với em làm gì?” Nghe những lời giải thích của anh, mọi tức giận của cô dường như tiêu tan hết, thân thể cứng nhắc cũng dần trở nên mềm mại, không kháng cự cái ôm của anh. “Em cũng có là gì của anh
đâu.”
“Em là vợ cũ của anh!” Anh buồn rầu nhấn mạnh, biết rằng cô luôn luôn muốn phân định rạch ròi mối quan hệ của hai người.
“Vợ cũ … cũng không có nghĩa gì cả.” Cô thì thầm, tiếng nói càng lúc
càng nhỏ, mềm mại tựa như làn nước mùa xuân thấm dần vào ngực anh.
Anh không tự chủ được, vô thức cúi đầu kề sát mặt cô, mái tóc ướt đẫm chạm vào đôi tai mẫn cảm của cô, nhỏ từng giọt như nước mưa theo đường
cong gương mặt xuống đến cổ, chảy xuống lớp áo phía trong.
Những tia nắng yếu ớt cuối ngày đang chìm dần về hướng tây, cắt ngang hình ảnh anh và cô đứng trên cầu, đầy mê hoặc trên nền trời xanh bao
la, đẹp tựa như một bức tranh thuộc trường phái ấn tượng.
Anh bất kể đến người qua đường, đôi môi không an phận cắn cắn sau cổ cô, hít lấy hương thơm gợi cảm tỏa ra từ cô.
Cô run lên từng hồi, hơi thở dồn dập, tâm thần bấn loạn.
“Nói thật cho anh biết, Ngữ Đạt, em với anh chàng Thái Duệ An kia kỳ
thực chỉ là bạn thôi đúng không?” Anh tự tin hỏi, âm điệu khàn khàn như
kéo theo trái tim cô.
Cô âm thầm cắn môi. “Anh đã biết rồi?”
“Là dì Bảo nói với anh.” Anh cười nhẹ giọng. “Dì nói Thái Duệ An
không phải là bạn trai em, hai người chỉ là đối tác làm ăn thôi, dì còn
nói, Thái Duệ An thực sự rất có cảm tình với em, cho nên muốn anh phải
cố gắng nhiều hơn.”
“Dì ấy … nói bậy bạ cái gì đó?” Cô xấu hổ lắc đầu quầy quậy, nói nhỏ phản đối. “Muốn anh cố gắng cái gì chứ?”
“Bởi vì dì biết …” Anh dừng lại.
Cô cũng nín thở theo
