Lời Cầu Hôn Thứ Hai

Lời Cầu Hôn Thứ Hai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323035

Bình chọn: 8.00/10/303 lượt.

khứ mà thôi, dù có hối tiếc cũng không có cách nào để cứu vãn.

Họ chỉ có thế dũng cảm bước tiếp về phía trước.

Anh khép hàng mi, mỉm cười phiền muộn. “Anh hiều”.

Nói dối! Anh hoàn toàn không hiểu!

Nếu như hiểu .. anh sẽ không bao giờ năm lần bảy lượt xuất hiện trước mặt cô, nếu như thật sự hiểu thì không nên gan lỳ xen vào cuộc sống của cô hết lần này đến lần khác.

Nếu không phải muốn gây khó khăn cho cô thì vì sao khi cô cố ý đuổi,

anh vẫn làm như không có chuyện gì, cố tình mang đến một túi bánh bao

mua ở cửa hàng mà cô thích ăn nhất? Dùng hương vị thơm ngon và nóng hổi

của bánh bao dụ dỗ vị giác của cô, còn tranh thủ sự ủng hộ của mẹ cô.

Đáng tức nhất là, mẹ cô lại rất thích anh!

Mỗi lần gặp anh là mẹ cô lại nở nụ cười vui vẻ, luôn miệng gọi Bánh

Bao này nọ, trong mắt của bà, anh là anh chàng bánh bao đáng yêu nhất,

có anh xuất hiện là sẽ có đồ ăn ngon.

Hôm nay, cô vừa dạy xong lớp piano tại nhà, ra khỏi căn phòng tập đàn nhỏ, ngạc nhiên khi nhìn thấy anh xuất hiện trong phòng khách, cô không khỏi tức giận.

“ Sao anh lại tới nữa?” Cô chất vấn một cách bực dọc, giọng điệu đe dọa làm cho cô bé học sinh hiền lành lo sợ nhìn cô.

Nhưng anh thì chỉ cười một cách mãn nguyện không thèm để ý, để tay

lên môi ra dấu với hàm ý. “Nhỏ giọng một chút, đừng làm học sinh của em

hoảng sợ.”

“Anh…” Cô tức đến mức nghiến răng kèn kẹt, nhưng vì sợ ảnh hưởng cho hình tượng của mình trước mặt học sinh nên đành phải nhẫn nhịn sự phẫn

nộ đó lại, nhìn cô bé 14 tuổi trước mặt thản nhiên cười. “Vi Vi, mau về

đi, nhớ chiều thứ bảy lại đến học nhé.”

“Vâng, em biết rồi.” Cô bé ngoan ngoãn gật đầu. “ Em chào cô.”

“Chờ một chút!” Viên Thiếu Tề gọi cô bé, đưa cho một cái túi giấy.

“Bánh bao cửa hàng này rất ngon, bé mang về một ít cho người nhà nếm

thử nhé.”

Nụ cười ấm áp của anh đầy quyến rũ, ngay lập tức chiếm được cảm tình

của cô bé, làm trái tim non nớt choáng váng. “Cám ơn chú … ah anh ạ.”

Cô bé gọi anh là anh.

Viên Thiếu Tề hết sức hài lòng với cách xưng hô này, hướng ánh mắt đắc ý về phía Uông Ngữ Đạt.

Cô nheo mắt lại, với túi bánh bao đấy anh không chỉ mua chuộc mẹ và

dì Bảo mà ngay cả học sinh của cô anh cũng không tha, chẳng lẽ trêu đùa

tình cảm của cô anh thấy rất vui sao ?

“Vi Vi, tạm biệt.” Cô cất tiếng nói lãnh đạm có ý muốn đuổi vị khách đang đắc ý kia.

Cô bé hiểu ý, len lén nhìn Viên Thiếu Tề một lần cuối, lưu luyến mãi mới miễn cưỡng rời đi.

Uông Ngữ Đạt tiễn cô bé ra đến cửa, nhẹ nhàng xoay người, đôi lông

mày nhướng lên đầy bất mãn nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt.

Anh đứng đối diện nhìn cô cười, nụ cười thực sáng đến rạng rỡ như ánh mặt trời, đúng là đồ xấu xa mà, cười đến nỗi khiến cho cô nhất thời

không biết theo ai, phải vất vả lắm mới tìm lại được tiếng nói.

“Anh cười đủ chưa?” Cô trừng mắt nhìn anh, đôi môi anh đào cong lên

đầy thách thức, biểu hiện quyến rũ như thế này ngay cả cô cũng chưa từng phát hiện.

Tim anh một thoáng sai nhịp, choáng váng vài giây mới từ từ tiến về phía cô, đưa ra một túi giấy chứa đầy bánh bao.

“Ăn không?”

“Không ăn!” Cô lúng túng ra mặt.

“Nhanh ăn đi, để lạnh ăn sẽ không ngon đâu!”

“Em nói không ăn là không ăn mà!”

“Ngữ Đạt, mau ăn đi con.” Dì Bảo từ phòng bếp đi ra, bưng tới một

bình trà nóng với mấy cái chén. “Con dạy học từ sáng, trưa ăn cũng không thật ngon miệng, nhất định là đói lắm phải không? Ngồi xuống uống ngụm

trà đi.”

“Con cám ơn dì.” Uông Ngữ Đạt đỡ lấy chén trà, đưa lên miệng nhâm nhi. “Mẹ con đâu rồi?”

“Đang ăn bánh bao ở bên kia.” Dì cười, tay chỉ hướng bàn ăn.

Uông Ngữ Trăn nhìn qua bên đó, chỉ thấy mẹ mình đang ngồi khoanh chân trên ghế, vui vẻ ôm khư khư cái bánh bao nhân thịt, trên bàn còn mấy

đĩa thức ăn thơm ngon khác.

“Lại nói, Viên thiếu gia cũng thật có lòng, không chỉ mang bánh bao,

ngay cả mấy món kho mà mẹ con thích nhất cũng mang đến, bà ấy được ăn

thỏa thích rồi.”

Tuy nhiên, Uông Ngữ Đạt lại thấy mất hứng, cô ảo não mím môi, vì sao ngay cả dì cũng nói thay cho gã đàn ông lừa đảo này?

Dì không những không nhìn ra biểu tình miễn cưỡng của cô, ngược lại

còn cười nhiều hơn, bỏ cả tạp dề, lau sạch hai tay. “Không còn việc gì

dì về trước đây, Viên thiếu gia cũng tặng dì mấy hộp điểm tâm của khách

sạn, dì muốn nhân lúc còn nóng thì nên mang về cho bọn trẻ ăn.”

“Dì đợi con một chút.” Uông Ngữ Đạt trở về phòng, lấy trong ngăn kéo

ra một phong bao tiền lương đã chuẩn bị từ trước, thận trọng đưa cho dì. “Dì vất vả rồi, về sau con sẽ thuê thêm người trợ giúp cho dì.”

Đây là những lời cảm ơn cô vẫn nói hàng tháng.

Dì mỉm cười, bà biết đó đều là những lời cảm ơn chân tình, bàn tay ấm áp xoa xoa đầu cô như vẫn thường làm với con mình, sau đó ghé sát vào

tai cô, khẽ thì thầm.

“Ngữ Đạt, dì vì thương con mới nói với con điều này … Viên thiếu gia

thật sự là người tốt, dì thấy cậu ấy so với cái cậu Thái Duệ An kia còn

ổn định hơn nhiều, con liệu mà nắm cho chắc vào.”

“Dì!” Cô nghe vậy vừa sợ vừa thẹn. “Con với anh ấy không phải …loại quan hệ như dì nghĩ đâu”.

“Vậy mối quan hệ đó là gì?”

Dì cười bằng mắ


XtGem Forum catalog