c lại, muốn quên đi chuyện
này, không muốn làm cho nó ảnh hưởng đến cuộc sóng của chúng
ta, nhưng thật không ngờ một cuộc điện thoại lại phá tan tất
cả mọi chuyện.
Ngày đó, khi em đang làm việc đột
nhiên có người ở đồn cảnh sát đến tìm em, nói là muốn em
giúp họ phá án. Lúc ấy trong lòng em liền trở nên hoảng sợ,
khi em đi vào nhìn thấy chứng minh thư đã mất từ hai tháng
trước, em đã hiểu rõ, thiếu chút nữa ngất xỉu. Có điều may
mắn chính là ác giả ác báo, hắn rốt cuộc bị trừng phạt,
nhưng mà cái ác mộng kia giống như lại quay lại một lần nữa ở trong đầu em, trở nên rõ ràng. Không hiểu tại sao em cảm thấy
sợ hãi, sợ anh sẽ biết, sợ mọi người sẽ biết. Hơn thế nữa,
em đồng thời phát hiện ra anh hay tức giận với em.
Rốt cuộc sau khi anh uống say anh bộc
phát ra, cuối cùng em cũng hiểu rõ thì ra anh đã biết, chuyện
gì anh cũng biết. Anh chỉ là đè nén ở trong lòng, không thể tiêu tan, không thể nói với ai, người vợ của anh từng thuần khiết
như vậy, giờ phút này dơ bẩn biết bao nhiêu, lòng tự ái của anh
khiến cho anh không thể chấp nhận em…….
Anh chất vấn em vì sao không phản
kháng, em chỉ có một câu, bởi vì em sợ chết, em sợ không thấy
được anh cùng con nữa. Chẳng lẽ em chết đi thật sự sẽ khiến
cho anh cảm thấy có được tôn nghiêm, có được mặt mũi sao.
Ông xã, em phải đi, em đi để từ từ suy
nghĩ xem có phải em đã thật sự làm sai rồi không? Đơn ly hôn anh có
thể kí trước chờ em quay về.”
“Cô Thích, cô có thể hiểu được không? Là trong sạch quan trọng hay là mạng sống quan trọng? Nếu như
là cô, cô sẽ lựa chọn như thế nào?” Cao Vĩ nhìn cô hỏi.
“Tôi không biết, đối với phụ nữ mà
nói trong sạch rất quan trọng, nhưng mà mạng sống cũng rất quan trọng.” Thích Vi Vi không thể cho anh đáp án. Chuyện này cô
cũng không tưởng tượng được, nếu như mình gặp chuyện này mình
nên làm cái gì. Là bảo trọng mạng sống hay là liều chết ôm
lấy trong sạch, cô không thể cho mình đáp án.
“Cô không biết nhưng mà tôi biết.” Cao Vĩ đột nhiên nói.
Thích Vi Vi nhìn anh: “Vậy anh nói cái gì quan trọng nhất?”
“Chuyện này còn phải nói sao, có
cái gì quan trọng hơn so với mạng sống.” Ngữ khí của anh không
có chút chần chờ nào, nhìn thấy trong ánh mắt của cô có sự
khó hiểu, lúc này mới nói thêm: “Sau khi vợ tôi rời đi, tôi vốn tưởng rằng tôi sẽ rất nhẹ nhàng nhưng mà tôi đã sai. Những
ngày không có cô ấy, tôi sống một cuộc sống rối tinh rối mù,
không ai chuẩn bị quần áo cho tôi, không ai chuẩn bị bữa sáng
cho tôi, không ai bắt tôi tắm rửa, không ai giúp tôi dọn dẹp
phòng, càng không có ai lắng nghe tôi nói về phiền não công
việc, cũng không có ai đưa ra ý kiến cho tôi. Càng không có người
trò chuyện với tôi, không có ai yêu tôi, không có ai yêu con, không
có ai cùng tôi chia sẻ sự vui sướng, không có ai cùng tôi chia
sẻ sự khổ sở. Lúc này tôi mới nhận ra cô ấy là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi.
Cũng đột nhiên tỉnh ngộ lại, nếu như lúc trước cô ấy mà phản kháng, nếu mạng sống của cô ấy kết
thúc, vậy tôi cùng với con trai phải làm sao đây. Tôi lập tức
trở nên rất sợ hãi.” Thích Vi Vi nhìn thấy giờ phút này
anh hối hận thống khổ không dứt, sớm biết có ngày hôm nay thì
sao lúc trước còn làm. Con người bao giờ cũng mất đi rồi mới
biết quý trọng, tuy nhiên cô không muốn tiếp tục xát muối lên
vết thương của anh, bèn nói: “Cho nên anh mới dẫn theo con trai đi tìm cô ấy sao?”
“Đúng vậy.” Cao Vĩ gật đầu. “Tôi hẳn là nên cảm ơn cô ấy. Cám ơn cô ấy vào thời điểm mấu chốt
nhất đã bảo vệ mạng sống, để cho tôi không đến mức mất đi
người vợ xinh đẹp, con trai không mất đi người mẹ yêu quý. Cô ấy nói rất đúng, mạng sống so với mặt mũi quan trọng hơn, chỉ
là tôi tỉnh ngộ quá muộn. Cô ấy đã bỏ đi, cô ấy cũng xin từ
chức ở cơ quan, bỏ đi không chút tin tức.”
“Vậy vì sao anh lại đến đây tìm cô
ấy?” Thích Vi Vi không hiểu. Nơi này cách Thượng Hải rất xa,
huống chi sau khi cô ấy bỏ đi có thể đi rất nhiều nơi khác.
“Bởi vì trước kia cô ấy vẫn luôn nói muốn đến nơi này, chẳng qua là bởi vì tôi bận quá cho nên mãi vẫn chưa đi được. Hơn nữa, tôi có dự cảm mãnh liệt cô ấy ở
chỗ này, là một loại thần giao cách cảm, cho nên tôi đem theo
con trai đến tìm cô ấy cầu xin sự tha thứ của cô ấy.” Cao Vĩ
nói.
“Vậy anh cứ không có mục đích như
vậy mà tìm thì cần phải tìm đến khi nào?” Thích Vi Vi hỏi.
Nơi này rất lớn, đừng bảo là không ở cùng một chỗ, cho dù ở
cùng một chỗ cũng có thể lướt qua nha