h ở trong lòng ra: “Con sang bên kia xem ti vi
nhé, ba muốn nói chuyện với dì.”
Tiểu Minh hoạt bát chạy đến ghế bên kia xem phim hoạt hình.
Thích Vi Vi ngồi ở nơi đó nhìn anh, không biết anh sẽ kể cho mình nghe một câu chuyện như thế nào.
“Tôi là một kỹ sư cấp cao của một công ty ở Thượng Hải.” Cao Vĩ chậm rãi mở miệng.
Cô kinh ngạc, anh cũng đến từ Thượng Hải nhưng mà cô cũng không nhận ra đồng hương.
“Công việc của tôi cùng với thu nhập
đều rất tốt, tôi còn có một gia đình hạnh phúc. Vợ tôi là
một cô giáo mầm non, cô ấy rất hiền lành cũng rất dịu dàng,
trông nom việc nhà hết sức gọn gàng ngăn nắp, chúng tôi cũng
rất ân ái, cho nên người quen của chúng tôi đều rất hâm mộ.
Nhưng mà tôi không nghĩ đến tất cả chuyện này sẽ bị phá vỡ.
Nửa năm trước, có một lần cô ấy tham gia tụ họp cùng đồng
nghiệp xong rất khuya mới trở về, tôi nhìn thấy cô ấy lúc trở
về hết sức chật vật, quần áo trên người đều rách, tay còn
chảy máu, sắc mặt lại càng khó coi. Tôi hoảng sợ vội vàng
hỏi cô ấy làm sao, cô ấy nói ở bên ngoài bị ngã rất đau, vẫn
còn tủi thân khóc, lòng tôi rất đau liền nhanh chóng hỏi cô ấy
có muốn đến bệnh viện xem không, cô ấy nói không cần, chỉ muốn
đi tắm rửa nghỉ ngơi một chút.”
Thích Vi Vi nhíu mày, vợ anh ta xảy ra chuyện gì? Đánh nhau với đồng nghiệp sao? Không có khả năng.
“Nhìn thấy thân thể cô ấy không bị
thương, tôi cũng không để ý chuyện này nữa. Nhưng mà từ đó về
sau tôi lại phát hiện trên mặt của cô ấy rất ít khi tươi cười,
thường xuyên thất thần còn trở nên có chút nhút nhát. Buổi
tối ngủ đều cuộn tròn vào trong ngực của tôi, thời điểm tôi
muốn cùng cô ấy gần gũi cô ấy đều có chút hoảng sợ, theo bản
năng muốn tránh né tôi. Tôi hỏi cô ấy làm sao, cô ấy nói không
có việc gì, tôi cũng sơ suất bởi vì tôi tin tưởng nếu thật sự có việc gì cô ấy nhất định sẽ nói với tôi. Cứ như vậy trải
qua hai tháng.”
“Có một ngày, tôi đi làm về nhìn
thấy sắc mặt cô ấy trắng bệch không có một tia huyết sắc,
tiếng tôi mở cửa cũng dọa đến cô ấy. Tôi hỏi cô ấy làm sao, cô ấy vẫn nói không có việc gì như trước, nhưng mà tôi nhìn ra cô ấy có việc, có điều cô ấy không nói tôi cũng không ép hỏi.
Sau đó cô ấy nói cô ấy không thoải mái, tôi bảo cô ấy nghỉ
phép, thế nhưng mấy ngày kế tiếp cô ấy vẫn đều thần hồn nát
thần tính, có tiếng điện thoại, tiếng đập cửa cô ấy đều chạy đến cướp lấy, sợ tôi sẽ tiếp. Cô ấy rất khác thường rốt
cuộc khiến cho tôi chú ý đến, lúc ấy tôi còn đoán có phải cô
ấy có người đàn ông khác ở bên ngoài không, cho nên tôi quyết
định lặng lẽ theo dõi cô ấy.” Trên mặt của anh lộ ra biểu tình hối hận.
Thích Vi Vi nghe mà mơ hồ, rốt cuộc
vợ của anh ta xảy ra chuyện gì? Nhưng mà khẳng định không phải
là ngoại tình.
“Tôi vô cùng hi vọng tôi chưa từng theo dõi cô ấy, vĩnh viễn không biết chuyện này, nhưng mà trên đời
không có hối hận. Tôi theo dõi cô ấy hai ngày không phát hiện ra cô ấy cùng người đàn ông khác gặp nhau, lại phát hiện cô ấy
đi đến đồn cảnh sát, tôi thấy rất kỳ quái nên chờ sau khi cô
ấy rời đi tôi liền đi vào. Chính vì lần đi vào này khiến tôi
cùng cô ấy bị đẩy đến vực sâu thống khổ.” Anh dùng tay chà xát mặt.
Thích Vi Vi nhận ra anh thật sự rất thống khổ, thật rối rắm, không khỏi hỏi: “Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?”
Hồi lâu Cao Vĩ mới lên tiếng: “Đồn
cảnh sát bắt được một tên tội phạm cưỡng hiếp, cướp bóc,
giết người đã gây án rất nhiều. Hắn đã giết chết hai người
phụ nữ, đâm bị thương ba người, theo lời khai của hắn, hắn gây
án nhiều nhưng duy nhất có một người không phản kháng chính là vợ của tôi, nên khiến cho hắn có ấn tượng rất sâu cũng nhớ
kỹ tên của cô ấy. Bởi vì lúc ấy hắn cướp đi trong ví có
chứng minh thư của cô ấy, cho nên cảnh sát mới tìm được cô ấy
đi làm chứng. Thế tôi mới biết được nguyên nhân vì sao vào buổi tối hai tháng trước cô ấy lại chật vật như vậy, thì ra …” Anh
không nói nổi lên lời.
Thích Vi Vi cũng hoàn toàn hiểu được rồi, thì ra cô ấy gặp phải tên lưu manh: “Thế nhưng vì sao cô
ấy lại phải bỏ đi? Chẳng lẽ là sau khi anh biết không thể tha
thứ cho cô ấy sao? Hay là đã xảy ra chuyện gì?”
“Đúng vậy, tôi không thể tha thứ cho
cô ấy, tôi càng hận cô ấy không phản kháng, vì sao cô ấy không
phản kháng? Vì sao để yên cho kẻ khác làm nhục? Nghĩ tới
những điều này trong lòng tôi cảm thấy ghê tởm giống như ăn
phải con ruồi vậy. Tôi bắt đầu không có cách nào đối mặt với
cô ấy