ơng của anh, đi thẳng đến bên giường, thô lỗ kéo car¬avat ra.
“Cái kia…” Âm thanh rất nhỏ lại xuất hiện, chuẩn xác truyền vào tai Hướng Kình. “Hướng Hướng Hướng… Hướng tiên sinh, có thể phiền anh kéo tôi được không?”
Đây là… Hướng Kình nhìn chung quanh một vòng, cuối cùng, ánh mắt dừng ở trên dấu son môi cắn nuốt cô vợ nhỏ của mình, thì ra anh đối với hôn lễ này cũng có chút sốt ruột, đột nhiên anh không biết nên khóc hay cười.
“Hàn tiểu thư, không thể tưởng tượng được ngày đầu tiên em gả cho tôi đã bị ghế dựa nhà tôi ăn?” Còn ăn tới chỉ còn một đôi tay, chân ở bên ngoài.
“Tôi… Tôi cũng không biết vì sao lại như vậy…” Hàn Ngữ quả thực lúng túng đến nỗi hận không thể quên đi sự thật sô pha này đang ăn cô. “Tôi chỉ là tò mò, muốn biết sô pha này ngồi xuống thế nào, liền rơi vào đây…”
“Bởi vì nó chính là sản phẩm mới hoàn thành một nửa, tôi còn tính thêm một cây xì gà hoặc làm cho nó thổi kẹo bong bóng, đem cái khe hở kia chắn lại”. Hướng Kình tốt bụng giữ chặt tay không ngừng đong đưa của cô, phát hiện cô tinh tế trắng nõn, một chút cũng không giống đám đàn ông hào phóng bình thường ở chung với mình.
Dùng sức lôi kéo, Hàn Ngữ thuận thế bị kéo vào trong lòng Hướng Kình, còn chưa kịp hít thở chút không khí tự do, đã cảm nhận được hơi thở nam tính dày đặc của anh; lần đầu bị đàn ông ôm, thân thể cô cứng đờ, khẩn trương không thôi.
Đương nhiên Hướng Kình phát hiện ra chuyển biến của cô, bất quá loại đậu hủ trắng noãn không ăn không được, dù sao cô cũng là cô vợ mà anh mới cưới vào cửa, cho dù anh còn không có dục vọng chạm vào cô, xem ra ôm cô rất thoải mái, anh miễn cưỡng đồng ý để cô ở trong lòng mình thêm chốc lát.
“Được rồi, em coi như là được cứu rồi”. Buông người cương cứng trong lòng ra, lúc này anh mới cẩn thận nhìn diện mạo của cô.
Nghe nói, cô vợ Hàn Thấm của anh bề ngoài xinh đẹp xuất chúng, mà giờ phút này cô gái nhỏ Hàn Ngữ trong lòng, có lẽ không hơn quốc sắc thiên hương, nhưng khuôn mặt cùng khí chất vui vẻ trong sáng, hơn nữa mới vừa rồi, tiếng nói mềm mại kia, coi như hợp mắt anh.
Nhưng, không biết cá tính của cô, bình thường có như anh tưởng tượng hay không…
“Chúng ta trở lại chuyện chính đi”. Anh ngồi xuống ở mép giường, mày rậm mắt to sắc bén tập trung vào cô. “Tôi nhớ rõ nguyên bản vợ của tôi hẳn tên là Hàn Thấm, cô ấy mới là người gả vào Lăng gia, vì sao em cùng chị mình trao đổi, lại bất ngờ như vậy?”
“Bởi vì… bởi vì…” Cô thực dùng sức suy nghĩ, quyết định chọn cách nói dễ nghe. “Bởi vì chị tôi có vẻ thông minh, có thể ứng phó các loại tình huống đột phát, mà tôi chưa thấy qua. Vì không thể không gả nên chi hai bảo vệ tôi. Tác phong của anh được bên ngoài đánh giá không tồi, mà Lăng Dục Vĩ có một chút…”
“Hành vi phóng đãng?” Xem ra cô gái nhỏ này không hay nói xấu người khác. Anh nghĩ đối với bình luận của người khác về con trưởng Lăng gia, tốt bụng thay cô nói tiếp “Không thể sinh sản?”
“Không phải tệ như vậy chứ?” Hàn Ngữ hoảng sợ. người mà chị hai thích, thực sự tệ đến như vậy sao? “Vậy chị tôi gả đi có thể có việc gì hay không?”
“Đó không phải trọng điểm”. Chỉ liếc mắt một cái cùng một câu, Hướng Kình liền nhìn ra cô đơn thuần cùng thiện lương, em nên lo lắng cho mình trước chứ? “Tôi nghĩ tôi đã hiểu, chị em cho rằng tác phong tôi được bình luận tốt hơn, cho nên liền tự chủ trương để cho em gả lại đây, dù như thế nào đều so với gả cho phá gia chi tử Lăng gia kia đều tốt hơn, đúng không?”
“Ách…” Sự thật là như thế, cô lại xấu hổ không biết đáp lại như thế nào.
“Nhưng chị em em có nghĩ qua hay không, tâm tình của chú rể chúng tôi là gì?” anh không cần cố ý nghiêm sắc mặt, vẻ mặt cứng rắn cũng rất uy nghiêm.
Cô hổ thẹn cúi đầu. “Thực xin lỗi, chúng tôi cũng là bất đắc dĩ, bởi vì cha… Cha không thể không gả chúng tôi. Chị tôi lúc trước đã quen biết Lăng Dục Vĩ, đối với anh ấy cũng rất có hảo cảm, cho nên tôi nghĩ, có lẽ trao đổi như thế này, ít nhất chị ấy cũng hạnh phúc…”
“Em không nghĩ cho chính mình ư? Lỡ như tôi không tốt như trong đồn đãi?”
Cô lắc đầu. “Tôi căn bản không có sự lựa chọn không phải sao? Có lẽ tôi không thông minh như chị hai, nhưng tôi sẽ cố gắng làm một người vợ tốt. Huống hồ…” cô đỏ mặt liếc trộm anh “Tôi tin tưởng anh là người tốt”.
Thật đúng là nhận mệnh. Hướng Kính bất đắc dĩ lắc đầu, chỉ nói mấy câu như vậy, anh cơ hồ đã thăm dò rõ ràng cá tính của cô. Cuối cùng, chỉ còn một chuyện cần xác nhận.
“Hàn Ngữ, đối với anh Hàn Phong của em ký hợp đồng với đồ dùng thể thao Đông Nam Á làm cho công ty bị lỗ, em có ý kiến gì không?” Tuy rằng Hàn thị che dấu tin tức này, bất quá anh tin tức linh thông, tự nhiên có thể biết được.
“A?” Sao đề tài đột nhiên nhảy đến nơi này? Hàn Ngữ ngượng ngùng nghịch đuôi tóc. “Thật có lỗi, tôi không biết chuyện trong công ty, cho nên không biết anh cả chuẩn bị xử lý như thế nào…”.
“Hải quan kiểm nghiệm ra thương phẩm công ty Đông Nam Á có vấn đề hơn nữa công ty bất lương trái tín (vi phạm lời hứa), đủ loại tin tức của kẻ buôn nước bọt khiến cho cổ phiếu Hàn thị rớt giá,em cảm thấy như thế nào?”
“Cái gì gọi là tin tức