cuộc sống và ăn uống hàng ngày tự có người phụ trách, và được yêu cầu để hắn xem qua trước. Dù vậy,
mọi người vẫn là không hiểu rõ tính tình hắn âm dương bất định, có một
số việc cũng không biết có nên báo hay không, tỷ như ——
Cố Doãn
hôm nay trở về sớm, người làm chuẩn bị xong bữa ăn, hắn ra lệnh bưng đến phòng của Cố Lạc ở trên lầu, hoàn toàn không có nhìn thấy bóng người
của cô.
"Cô ấy ra cửa rồi hả? Tại sao không ai nói cho tôi biết?" Cố Doãn hất đồ, "Cho là tôi chết sao?"
"Là cô ấy nói lập tức sẽ trở về, bảo chúng tôi không nên vì chút chyện này đi quấy rầy ngài."
"Cô ấy nói?" Cố Doãn vặn chân mày: "Các ngươi không biết nơi này là người nào định đoạt?"
"Đương nhiên chính là anh định đoạt." Cố Lạc vừa vặn vào cửa đáp lại âm thanh
giận giữ của hắn, cầm trên tay chiến lợi phẩm đầy máu trở về ném lên
trên giường."Em chỉ là đi ra ngoài hóng mát một chút, nếu không sẽ cảm
giác mình là một phạm nhân, thế nào, điều này cũng cần cùng anh báo cáo? Em thật sự là tù nhân của anh rồi hả ?"
Phía dưới tĩnh mịch, mọi người không dám thở mạnh. Cố Doãn phất phất tay, mọi người lui ra ngoài trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ, hắn tiện tay đóng cửa, khóa
lại.
Cố Lạc nghe tiếng khóa cửa, động tác cởi giày cao gót dừng
lại, cố ý cách hắn xa chút. Chỉ là gian phòng lại lớn như vậy, nên tránh không khỏi. Cố Doãn đi tới, bàn tay từ cánh tay của cô lướt lên vai cô, dừng lại chốc lát, sau đó cởi nút áo cô.
Cố Lạc nắm chặt khẽ ngăn, bị hắn nắm ngược lại."Để anh xem xem vết thương của em."
Chỗ bị thương, vết thương khép lại, hiện ra vết sẹo non nớt màu hồng."Năng lực tự lành rất tốt, bộ dáng nhanh như vậy."
"Là thuốc của anh hữu hiệu."
Cố Doãn liếc cô, chậm rãi kéo cổ áo, tiếp tục cởi nút áo cô. Cố Lạc lần
nữa đỡ tay của hắn, lần này rõ ràng mang theo chán ghét, đứng dậy đưa
lưng về phía hắn cài nút áo. Cố Doãn híp híp mắt, sau đó kéo cô về trong lòng, một cánh tay vươn qua vây nhốt hông của cô, một cái tay khác giữ
chặt cằm của cô. Cố Lạc dùng cánh tay không bị thương cho hắn một kích,
Cố Doãn bị đau, nhưng vẫn là không buông tay, khẽ cúi đầu ở bên tai cô:
"Em mới cùng hắn ở cùng nhau nán lại bao lâu, cũng biết động thủ với
anh?"
"Em cũng không phải là lần đầu tiên cùng anh động thủ."
Cố Doãn cười cười, "Đúng vậy, em cho tới bây giờ đều không phải là con cừu nhỏ chỉ biết nghe lời, chẳng qua anh chính là thích mạnh mẽ này của
em."
Dứt lời, thô lỗ đẩy cô đến trên giường, thân thể đi theo phủ lên, kéo mở áo cô, lộ ra đường cong phần lưng hoàn mỹ, một tay đè lại
đầu của cô, ngón tay ở phía trên miêu tả, sau đó cúi đầu hôn lên.
Vai Cố Lạc vẫn như cũ nằm trong thời kỳ dưỡng bệnh, không thể dùng sức quá
mức, khi cô giãy giụa thì Cố Doãn đem cô càng ép vào nệm. Cố Doãn hôn
rất nặng, mút đến da cô đều ẩn ẩn đau, Cố Lạc cau mày, cực kỳ chán ghét, rất nhanh nhận ra dục vọng hắn căng phồng."Cút ngay!"
Cố Doãn
mắt điếc tai ngơ, lại dành ra một cái tay cởi đai lưng, kéo ra khóa
quần, sau đó đưa tay tìm kiếm dưới váy cô. Cố Lạc phản kháng kịch liệt
hơn, "Cố Doãn!"
"Hả?"
"Anh đã nói đời này cũng sẽ không đụng em đấy!"
"Em có bản lãnh hất tay anh, thế nào không nghĩ tới hậu quả?" Hắn từ trong
lỗ mũi hừ ra một tiếng, "Anh lại không thể giết em, coi trọng em một lần không tồi."
Cố Doãn cũng không phải là người có kiên nhẫn, váy
vén lên trên, bàn tay trực tiếp bao lại mông vân vê chà xát. Cố Lạc
không chịu đi vào khuôn khổ, hít sâu một hơi chuẩn bị dùng sức phản
kích, lại nghe Cố Doãn chợt vào lúc này nói một câu:
"Có lẽ sau lần này, anh sẽ đổi ý, không đem em ‘bán’ cho hắn ta."
Hắn tự giễu, Cố Lạc dừng lại.
"Em không phải là không muốn gả cho Thi Dạ Triêu?"
". . . . . ."
"Nói thật, Cố Lạc." Động tác của hắn bắt đầu thay đổi trở nên dịu dàng,
trong tròng mắt cụp xuống thoáng qua ảm đạm sâu nặng chưa bao giờ có
người gặp qua."Anh không muốn để em gả cho bất luận kẻ nào, anh chỉ muốn em —— thuộc về anh."
Cố Lạc cảm thấy rợn cả tóc gáy, lúc cô lần
đầu tiên nghe Cố Doãn nói những lời này, bị hắn cởi quần áo cột vào
giường, ở sau lưng cô xăm một hình vẽ. Cái loại đau đớn đó giống như cắt xương khoét thịt, lúc đó cô cho là lần đầu tiên mới chịu đựng đau như
vậy.
. . . . . .
Thân thể cô cứng ngắc như vậy, Cố Doãn
câu hạ khóe môi, kéo xuống quần lót của cô."Như thế nào? Anh biết rõ em
không muốn làm chị dâu Thi Dạ Diễm, hiện tại cho em cơ hội này."
Cố Lạc cắn môi, tay nắm lấy ga giường, không dám tùy tiện kích thích người đàn ông đã bùng phát dục vọng: "Đừng đến đây, trước đây anh không phải
là từng chê em bẩn, nếu không làm sao nhịn tới hôm nay."
"Anh
cũng vậy cảm giác mình có thể nhịn, nếu không Thi Dạ Diễm sớm nên chết
một vạn lần." Cố Doãn cúi đầu, cắn bả vai bị thương kia, ác liệt đâm
ngực cô: "Nhưng anh cảm thấy em càng có thể nhịn, hắn ta đến bây giờ
cũng không biết hắn ta là người đàn ông đầu tiên ư? Lạc, em có cảm thấy
thích đáng hay không khi việc đầu tiên không phải giúp hắn ta Đông Sơn
tái khởi, mà là giúp hắn ta lấy được Du Nguyệt Như, em một bước sai,
từng bước sai, m
