m thuê cho Cố gia.
Mặc kệ là tri ân đồ báo cũng tốt, hay là vì chống lại tâm tư Cố Doãn đối với cô cũng tốt, tâm Cố Lạc cho tới
bây giờ đều là trong suốt, cô cảm kích Cố gia cho cô một cơ hội lớn lên, cảm kích Cố Doãn ở trước khi cô lớn lên từng nghiêm túc thương yêu
nhưng số lượng không nhiều lắm, nhưng đây không có nghĩa là cô có thể
dùng thứ anh muốn để đáp lại.
Mỗi người, nếu có thể may mắn đi
tới cái thế giới này, gặp được ai, yêu ai, hận ai, lại bỏ lỡ ai. . . . . . Mà tất cả, có sự hiện diện của cô.
Cho nên đối với bản thân ông không phải là cha ruột, Cố Lạc rất sớm đã nghĩ thông suốt, tâm không có khúc mắc.
Dù sao khi cô cũng không biết trở thành cô nhi thì là bọn họ chủ động cho cô một mái nhà.
Mặc dù ý nghĩa cái nhà này, càng về sau, càng thay đổi mùi vị, nhưng tốt đẹp ban đầu, đáng giá cô khắc trong tâm khảm.
Thi Dạ Triêu chiêu đãi Cố Doãn vài ngày cũng không nhìn thấy bóng dáng Cố
Lạc một lần, hai người ngầm hiểu với nhau, Cố Lạc có thể tới đó mới là
lạ.
Nhắc tới Cố Lạc, Cố Doãn hơi mệt mỏi, luôn miệng tỏ vẻ bản
thân buồn bực, cứ như vậy một người em gái, dĩ nhiên cũng làm phải lập
gia đình rồi. Lúc đó anh rượu quá mấy tuần, đang trong men say, trong
lời nói không tha kia cũng không biết là thật hay giả.
Thi Dạ
Triêu thờ ơ, lui tới nhiều năm, hiểu rõ Cố Doãn, chỉ vì lợi ích bán
chuyện bán em gái hắn làm được. Nghĩ cũng biết người kia bị bán đi khẳng định chưa cho Cố Doãn sắc mặt tốt, hôm đó cô trở về kết quả cùng cha
con Cố gia xảy ra tranh chấp kịch liệt, Thi Dạ Triêu thấy tận mắt má
phải Cố Lạc mới biết.
Cố Doãn phải đi, Thi Dạ Triêu tự nhiên muốn đi đưa.
Nhiều ngày không ra cửa Cố Lạc bị Cố Doãn cứng rắn quấy nhiễu không thể không cho anh chút thể diện, đồng ý tiễn lên máy bay. Từ trong nhà ra ngoài,
Cố Lạc liếc nhìn Thi Dạ Triêu cùng chiếc xe thể thao táo bạo dừng ở cửa
trước Cố gia, không phải chiếc xe khiêm tốn bình thường anh hay lái.
Anh một bộ dáng đặc biệt đang đợi cô, khóe miệng tà tà giương lên, đường cong cực kỳ mê người.
Thẳng thắn nói, Thi Dạ Triêu là loại hình đàn ông nếu so với Thi Dạ Diễm càng được phụ nữ ưu ái hơn. Thi Dạ Diễm mọi việc thích trực tiếp, cực ít
vòng vo, ngay cả đối đãi với phụ nữ cũng giống vậy. Như năm đó anh muốn
Du Nguyệt Như, trực tiếp liền đem cô trói ở bên người cưng chiều, bá
chiếm, tuyệt không cho phép cô nói một chữ "không", nói cũng vô ích, anh nếu không buông tay trước, Du Nguyệt Như chết cũng phải chết trên
giường anh.
Mà Thi Dạ Triêu thì lại khác, Cố Lạc biết anh hung
ác, nhưng cảm giác anh để lại cho người khác phần lớn khiến người ta
không phát hiện được anh đến tột cùng sẽ có bao nhiêu ác độc. Ngày trước tiếp xúc với anh còn không lâu liền có loại cảm giác này, anh phần lớn
là sóng nước chẳng xao, một khi cười lên, rõ ràng mê người như vậy cũng
chắc chắn làm cho ngươi đứng ngồi không yên, như đứng đống lửa.
Người này trời sinh thì có hơi thở âm trầm nguy hiểm, nhưng hơi thở nguy hiểm này từ trên người anh tản mát ra đối với phụ nữ mà nói dụ người tựa như cục đường nhỏ đặt ở trước mặt đứa bé, chỉ là trong vỏ bọc đường bao lấy tuyệt đối chính là độc dược mà không phải là nhân đường ngọt ngào mềm
dẻo.
Cố Lạc nhìn ra, người đàn ông nguy hiểm hoặc là kính nhi
viễn chi (kính trọng từ xa), hoặc là dũng cảm chinh phục khiêu chiến.
Với cô Thi Dạ Triêu là cần phải kính nhi viễn chi, lại ngoài ý muốn dụng tâm bên ngoài chồng chất cho đến cuối cùng biến thành một cái ngoài ý
muốn thật lớn. Thân phận từ anh trai đối tượng cô thầm mến biến thành
đối tượng cô say rượu buông thả dục vọng, càng buồn cười hơn chính là
“vị hôn phu” cô dùng để làm lá chắn nguyên bản lại chính là người này.
Trước đó Cố Lạc chưa từng nghĩ tới có một ngày gần như tất cả chuyện cười
trong đời của cô, cũng mở ra ở trước mặt người khác cho hắn nhìn sạch
sẽ.
Càng không nghĩ "người khác" này là Thi Dạ Triêu.
Toàn bộ dự tính của cuộc đời cô, cũng bởi vì một đêm kia, bị rối loạn hoàn
toàn. Cô hoảng hốt, luống cuống, thậm chí lại mấy phần khiếp đảm.
Chỉ vì Thi Dạ Triêu có thể dễ dàng nhìn thấu tình cảm cô che giấu nhiều năm như vậy, bắt đầu từ lúc nào chỗ nào? Mấy tháng trước, thậm chí sớm hơn. . . . . .
Cô nhìn về phía Thi Dạ Triêu tâm tình cực kỳ phức tạp, đột nhiên ý thức được anh đang rất hứng thú để cho cô "xem xét", Cố Lạc từ trong mất hồn triệu hồi ý thức, ngay sau đó từ trong túi xách lấy ra mắt kính đeo lên, bình tĩnh tự nhiên lên xe của mình, hoàn toàn không
để ý anh.
Thi Dạ Triêu đối với động tác này của cô quả thật quá quen thuộc, cơ hồ cùng anh đoán trước giống nhau như đúc.
Mục đích của hai người đều là sân bay, Thi Dạ Triêu duy trì khoảng cách
không gần không xa đi theo sau xe cô, Cố Lạc không tự chủ gia tăng chân
ga.
Chờ bọn họ đến sân bay, Cố Doãn tự nhiên trước cùng Thi Dạ
Triêu giả khuông giả thức khách sáo một phen, sau đó ôm vai Cố Lạc,
"Cho anh cái hôn tạm biệt."
Một cái tát kia đem quan hệ giữa hai
người nguyên bản là hơi khẩn trương đánh đổ triệt tiêu nhiều năm, Cố
Doãn ở trước mặt mọi người dụ dỗ cô như vậy,