uốn cự tuyệt, không có một chút tác dụng nào.
Sau hôm ấy, Cố Lạc vẫn tự giam mình ở trong phòng. Một cái tát kia sức lực
quá lớn, cách mấy ngày trên mặt sưng còn chưa có tiêu sạch sẽ.
Cố Doãn đến thăm cô, Cố Lạc mở cửa cho anh rồi trở về phòng ngủ của mình,
một câu cũng không nói. Cố Doãn đẩy cửa phòng cô, thế nhưng mở ra. Cô
không khóa, biết cửa không ngăn được anh, chỉ là phí công. Trong phòng
kéo rèm cửa sổ, ánh sáng hết sức mờ mờ, cô đem mình vùi ở trong chăn,
chỉ lộ ra nửa cái đầu.
Cố Doãn ở mép giường cô ngồi một lát,
huých cô một cái, thấy cô không có phản ứng, kiên quyết xoay thân thể
của cô lại, nhìn chăm chú một lát vết sưng trên mặt của cô.
"Không có thoa thuốc?"
"Không chết được."
"Anh không cho em chết, em đương nhiên không chết được." Cố Doãn chạm mặt cô một cái."Xuống tay nặng chút, bây giờ còn đau không?"
Cố Lạc
không có đáp lại hắn, đẩy tay của anh ra lại ôm chăn quay lưng đi. Cô
mặc váy ngủ dây đeo, lộ ra một nửa hình xăm trên lưng, Cố Doãn giơ tay
lên, ngón tay đi theo tầm mắt miêu tả hoa văn phía trên đó, rõ ràng cảm
thấy cơ thể cô căng cứng.
"Anh còn tưởng rằng em sẽ vụng trộm đem hình xăm này tẩy đi."
". . . . . ."
"Anh đang hỏi em, nói ."
". . . . . ."
"Còn muốn bị đánh?" Giọng nói anh lại nâng lên.
Trong chăn rốt cuộc truyền ra tiếng Cố Lạc trả lời: "Cũng có tính toán qua
cái này, nhưng em không muốn sau khi tẩy đi lại bị anh dùng que hàn in
chúng nó lên đi."
Cố Doãn cười nhẹ, cúi thấp người, bàn tay đã
dán lên lưng của cô, lướt xuống đến chữ tiếng Hy Lạp thì dừng lại. "May
mắn em không có làm như vậy, nếu không anh thật sự sẽ đem những thứ này
lần nữa in dấu ở trên người em, một điểm này, em coi như nghe lời."
Tay Cố Doãn chỉ dừng lại ở chỗ đó trong chốc lát, liền bắt đầu chậm rãi ở
trên lưng cô dao động, cũng cúi đầu, lấy cánh môi nhẹ nhàng đụng da của
cô, tựa như hôn mà lại không phải là hôn."Thời điểm cùng Thi Dạ Triêu
làm, cậu ta có nhìn thấy hình xăm trên người em không?"
"Anh ta lại không mù."
Thân thể Cố Lạc mỗi lần bị anh vừa đụng, liền cứng ngắc như cọc gỗ, Cố Doãn làm sao có thể không cảm nhận được."Còn giận anh?"
". . . . . ."
"Anh không đánh em, một khi để ba mở miệng, em có thể thật sự chôn theo hắn
ta rồi." Cố Doãn kéo xuống đai an toàn váy ngủ của cô. "Anh thế nào chịu được?"
Cố Lạc ngăn chặn váy ngủ, nói sang chuyện khác."Sao anh không cùng ba trở về, còn ở lại chỗ này làm cái gì?"
"Lưu lại cho em một nhiệm vụ." Cố Doãn xoay thân thể của cô lại, cố định trụ đầu của cô, muốn hôn."Một tuần lễ sau nhân vật mục tiêu sẽ tới nước Z
một chuyến, em và Từ Ngao cũng phải đi theo, bảo vệ an toàn của hắn."
"Em không muốn đi." Cố Lạc không tiếng động giãy giụa, né tránh anh đụng chạm.
Ánh mắt Cố Doãn hơi lộ ra không vui, cảnh cáo."Nghe lời."
"Đối phương là ai?"
Không có hôn đến môi của cô, Cố Doãn cũng không chấp nhất, dứt khoát không
chạm vào cô nữa, chống lên thân thể, nói ra một cái tên."Wesson tiên
sinh."
Cố Lạc có chút hồi tưởng: đó là người đàn ông dùng ánh mắt nhìn cô cũng sẽ khiến cho cô cảm thấy buồn nôn—— Tác Nhĩ?
Cố Lạc lộ ra vẻ mặt
chán ghét, thân thể lăn một vòng, chạy ra khỏi phạm vi khống chế của Cố
Doãn, lưu loát từ bên kia giường đi xuống, mặc thêm cái áo mỏng ở bên
ngoài.
Cố Doãn đối với một loạt hành động kháng cự này của cô đã
sớm có thói quen, cũng không hung dữ cô, lôi cà vạt đặt ở đầu giường cô, sau đó liền bắt đầu cởi nút áo sơ mi.
Cô mặc, anh cởi.
Động tác anh cởi quần áo nhất thời khiến Cố Lạc cảnh giác, Cố Doãn trần trụi nửa người trên nằm ở trên giường cô."Lạc, tới đây."
Cố Lạc dĩ nhiên không động, còn lặng lẽ lui về phía sau mấy tấc.
Cố Doãn sống an nhàn sung sướng, đối với chất lượng cuộc sống cực kỳ soi
mói, hiển nhiên không hài độ thoải mái của cái giường này của Cố Lạc, ở
phía trên nằm một lát, miễn cưỡng thích ứng."Anh bảo em tới đây."
"Có lời cứ nói."
Cố Lạc lạnh lùng, mò không ra tâm tư hay thay đổi của anh.
Giữa hai người, nhất thời trầm mặc.
"Trải qua nhiều năm như vậy, tâm vẫn đối với anh đề phòng nặng như vậy."
Trong giọng nói của Cố Doãn có một tia buồn bã không dễ dàng phát giác,
tiếp khôi phục như thường: "Anh sẽ không đụng em, đặt tim trong bụng,
tới đây xoa đầu cho anh."
"Đầu lại đau rồi hả ?" Cố Lạc do dự chốc lát, ngồi trở lại bên giường.
Cố Doãn thuận thế gối đầu lên chân cô, cặp mắt đóng lại, giữa lông mày nhíu lại, huyệt Thái Dương giật giật đau.
Cố Doãn người này, sở thích rất nhiều, lại không cố định, tất cả nhìn tâm
tình, càng nguy hiểm lại càng có hứng thú, nhưng là trong đó chỉ có hai
điểm vĩnh viễn không thay đổi: lợi ích cùng phụ nữ. Anh hiếm khi đến
Vancouver, Thi Dạ Triêu tự nhiên không thể thua thiệt anh, thay đổi
nhiều loại phụ nữ đuổi tới đây.
Đều là phụ nữ xinh đẹp sạch sẽ,
anh cũng không cự tuyệt, những ngày qua đùa có chút quá, thân thể cảm
giác hơi mệt mỏi."Người của Evan đúng là rất có tay nghề."
Cố Lạc không hiểu: "Thế nào?"
"Đã nghiền."
Cố Lạc lập tức hiểu, sức lực hai tay vừa phải ấn lên huyệt Thái Dương của
anh, không lên tiến