ng ty đưa
ra cũng rất tốt, tôi nghĩ chúng ta cũng nên ký kết ngay đi.”
Màn hí kịch chấm dứt, hai
công ty thuận lợi ký kết hợp đồng, sau khi nhân viên tập đoàn San Tiên rời đi,
Ôn Gia Hinh mới cảm thấy nhẹ nhõ,m.
Lúc truyền xong 400cc
máu, sợ trễ nãi công việc, cô chạy thẳng một đường đến đây, hiện tại cả cơ thể
cứ như đang bay trên mây, cô rất chóng mặt, mặc kệ Quý Tiệp đã đi hay chưa, cô
ngồi phịch xuống ghế, chậm rãi nghỉ ngơi.
“Tôi đoán hiện giờ cô
nghĩ tôi là một ông chủ ác ma không thông cảm cho cấp dưới, phải không?” Bên
tai truyền đến giọng nói khàn khàn, cô xoay người thì phát hiện Quý Tiệp không
biết từ lúc nào đã đứng phía sau, cách cô rất gần, vẻ mặt không còn bất cần đời
như ngày nào, mà giờ lại nghiêm trang cùng ôn nhu.
Cô bị anh dọa nhảy dựng
cả lên. Anh ta đổi tính sao?
“Không phải hiện giờ, từ
đầu đến cuối anh đều là ông chủ ác ma.”
“Xin lỗi, lúc nãy tôi tức
giận nên đã quá đáng với cô.” Từ lúc chào đời đến nay, đây là lần đầu tiên anh
giải thích với người khác, nhất là nhìn sắc mặt tái nhợt, bộ dáng mệt mỏi của
cô, anh cũng là lần đầu tiên đau lòng vì người khác. Xem bộ dạng cô hiện giờ,
khỏi hỏi cũng biết chắc cô đã vội vàng đến đây, mà anh lại lấy lòng tiểu nhân
đo dạ quân tử, hoài nghi cô cố ý làm hỏng buổi ký kết này.
Ôn Gia Hinh nhún nhún
vai, nở nụ cười, “Quý tổng làm gì khách sáo vậy! Đến trễ chính là lỗi của tôi,
vốn muốn gọi điện thoại báo cho ngài biết, nhưng lúc ra ngoài không để ý là
điện thoại đã hết pin, lúc ấy cũng chỉ muốn cứu người, cũng không rảnh gọi điện
thoại, mà ngài cũng có biết ất giáp gì đâu, tất nhiên phải tức giận rồi, ngài không
cần giải thích với tôi.”
Nghe vậy, Quý Tiệp kinh
ngạc nhìn cô. Trừ bỏ giỏi giang, lúc tức giận, diện mạo Ôn Gia Hinh cũng rất
đáng yêu, quả thật là anh rất hứng thú.
“Nếu cô đã nói như vậy,
thì để tôi không tức giận nữa, cô cũng phải làm gì chứ?”
“Hả? Quý tổng lại muốn
làm gì?” Nếu anh mà dám quấy rối cô lần nữa, chẳng màng anh ta tức giận hay
không, cô nhất định đánh anh ta bầm dập.
Khôi phục bộ dáng cà lơ
phất phơ, anh nhe răng cười gian xảo, “Cô nghĩ đi đâu vậy? Ý tôi nói, làm tôi
hết tức giận chính là mời tôi ăn cơm trưa, chắc là có thể chứ?” Đùa cô chính là
thói quen bây giờ của anh, hơn nữa cũng làm anh thấy thú vị.
“Vài phút trước, tôi còn
tưởng ông chủ của mình tâm tính thay đổi, thì ra chỉ là ảo giác mà thôi!” Cô
đứng lên, tiếp tục cùng anh vui đùa, “Được rồi, trưa nay tôi mời cơm.”
“Yên tâm, tôi sẽ ăn cho
cô sạt nghiệp mới thôi.” Anh cười thực vui sướng.
Tâm tình Quý Tiệp đột
nhiên tốt lên, mong chờ bữa cơm trưa nay.
Phanh! Phía sau truyền
đến tiếng va chạm, anh vội xoay người thì thấy Ôn Gia Hinh nằm bất tỉnh trên
nền đất.
Chậm rãi mở mắt, Ôn Gia
Hinh hoài nghi không biết có phải mình đang nằm mơ không, cô giống như đang ở
thiên đường… Mà thiên đường thật sự xa hoa, trang hoàng thực đẹp, trần
nhà trắng phau, có cửa sổ thủy tinh rất to, rèm cửa cũng màu trắng.
Không gian to như vậy,
bốn phía lại yên tĩnh, có cái gì đó bao lấy cô rất ấm, làm cho người ta không
muốn rời đi.
Bất quá lời đồn đãi quả
nhiên không sai, thiên sứ và thiên đường đều màu trắng, cho nên căn phòng này
đa phần mọi thứ đều màu trắng.
“Tỉnh rồi sao?” Ngay khi
cô đang đánh giá tiếp cái thiên đường này, Quý Tiệp mặc bộ quần áo ở nhà màu
trắng đang cầm khay bước vào phòng.
Trên khay là một chén
cháo sò điệp, còn có một ly sữa nóng. Cô có chút không tin vào mắt mình, thử
nhúc nhích thì toàn thân đau nhức, lúc này cô mới tin đây là sự thật, cô không
phải đang nằm mơ.
Ôn Gia Hinh vội vàng muốn
tung chăn đứng dậy, lại bị bàn tay ai đó đè lại, vẻ mặt khó chịu nhìn cô.
“Đừng lộn xộn, cơ thể của
cô vẫn còn yếu.” Anh đặt khay xuống, xoay người ngồi ở mép giường, kê gối thẳng
lên để cô tựa vào, anh cầm ly sữa lên đưa cô, “Uống đi, này tốt cho cơ thể cô.”
Ôn Gia Hinh có chút hoài
nghi nhìn người đàn ông trước mặt, “Quý… Ách…. Là Quý tổng?” Cô có nhìn lầm
không? Người đàn ông trước mặt rất giống với tổng giám đốc ác ma của cô, nhưng
nhìn kỹ lại chẳng thấy giống, cô chưa hề biết một Quý Tiệp ôn nhu như vậy nha!
Thấy cô như vậy, Quý Tiệp
nhịn không được khẽ mỉm cười, “Cô không phải té xỉu rồi mất trí nhớ chứ? Không
phải tôi chứ là ai?”
“Thật là anh?”
“Vô nghĩa, lúc trưa cô té
xỉu, tôi mời bác sĩ đến xem, ông ta nói cô mới truyền máu lại không nghỉ ngơi,
nên mới bị ngất xỉu, nghỉ ngơi vài ngày sẽ khỏi. Giờ cô cứ ngủ đi, lát tối tôi
sẽ kêu cô dậy ăn tối.”
“Thực xin lỗi, đã làm
phiền ngài.”
“Yên tâm. Tôi sẽ không vì
cô ngủ nhiều mà đuổi việc cô đâu.” Anh cẩn thẩn đưa ly sữa cho cô. Cô cầm ly,
uống một ngụm, nhưng đầu vẫn còn chút choáng váng, ngay cả cái ly mà tay cũng
run nhè nhẹ
Thấy thế, Quý Tiệp lập
tức vươn tay cầm lấy bàn tay nhỏ bé của Ôn Gia Hinh, làm cho cô ngẩn người.
“Tôi đút cô.”
“Không, không cần….” Cô
đang muốn giành lại thì anh đã đoạt lấy cái chén, vòng tay ra sau người cô, kéo
cô dựa vào trong lòng.
“Quý Tổng….”
“Im ngay, việc của cô hôm
nay là uống hết sữa này