như vậy sao ?
Hàn Kiêu đại khái cũng nhận ra sự nghi ngờ của ta, sau đó, hắn liền giải thích nguyên nhân với ta,
Tiếp sau đó, ta liền lăn lộn trên mặt đất cười sằng sặc không ngừng…
Thời trung học của Giang Ly, đều bị bao phủ bởi bóng đen của một cô gái.
Cô nàng này lớn hơn hắn năm tuổi, lại là thủ lĩnh của đám côn đồ, thị trấn K là một địa phương nhỏ, lưu manh không gọi là nhiều, bởi vậy so ra mà nói, thế lực của cô nàng kia cũng không gọi là nhỏ.
Trước đây, hồi trung học Giang Ly cũng là một đứa học sinh thành thật ngoan ngoãn, bản chất biến thái còn chưa có bộc lộ ra, khi đó hắn, cùng với đàn chị kia có bắn đại bác bảy lần cũng không tới.
Có trách thì trách khuôn mặt đẹp đến bán nước hại dân kia của hắn.
Chuyện kể rằng một ngày nọ, nữ lưu manh đang phởn phơ lang thang trên đường cái, kết quả không ngờ lại thấy được Giang Ly trẻ tuổi, sau đó, cô nàng liền kinh diễm (vừa kinh ngạc vừa ái mộ), nước miếng, không cách nào tự kiềm chế.
Tiếp sau đó, lưu manh tỷ tỷ triển khai thế công mãnh liệt.
Thế là những nữ sinh ngây thơ thanh xuân hoạt bát ở thị trấn K, hiển nhiên đã trở thành chướng ngại lớn nhất để lưu manh tỷ tỷ ôm soái ca về, thể nên cô nàng không chút khách khí mà thông báo: chỉ cần một trong số nữ sinh đứa nào dám tiếp cận Giang Ly, lưu manh tỷ tỷ lập tức sẽ chặt chân đứa đó ! ( tềnh yêu thật mãnh liệt)
Tuy soái ca rất quan trọng, nhưng mà chân vẫn có vẻ quan trọng hơn một chút, vấn đề mấu chốt là cho dù có hy sinh cái chân, cũng chưa chắc đã có được trái tim của Giang Ly. Vậy nên đám con gái rất thức thời, không dám lại gần Giang Ly một bước.
Đây chính là nguyên nhân Giang Ly không có người theo đuổi. ( khổ thân anh)
Ta vừa ô bụng cười vừa nói: “Thì ra người ở thị trấn K này lại có tài như vậy, oa ha ha, cười chết ta…sau đó ..?”
Hàn Kiêu: “Sau đó Giang ca nghĩ ra một cách rất thông minh.”
Ta: “Cách gì ?”
Hàn Kiêu: “Giang ca lén lút nói với nữ lưu manh kia, mình là một kẻ đồng tính luyến ái, sau đó nữ lưu manh kia liền cực kỳ tiếc nuối mà buông tha hắn, Giang ca thật là thông minh, khi đó đã biết giả bộ đồng tính luyến ái để cự tuyệt người khác.”
Ta cười to nói: “Hắn giả bộ cái gì chứ, hắn rõ ràng…”
“Quan Tiểu Yến.” Giang Ly đột nhiên kêu ta, ta ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ thấy ánh mắt của hắn lúc này trầm trọng, sắc mặt cực kỳ khó coi. Hắn nhìn chằm chằm ta, lạnh lùng hỏi: “Cười đã chưa ?”
Ta rùng mình một cái, dùng sức lắc đầu: “Đâu có, đâu có, một chút cũng không buồn cười, ha ha ha ha ha ha…”
Giang Ly, tha thứ cho ta, ta thực sự nhịn không nổi. Cứ nghĩ tới dáng vẻ ngươi bị nữ lưu manh đùa giỡn, ta liền…huyết mạch sôi trào…=))
Hàn Kiêu về rồi, ta đột nhiên tiến đến trước mặt giang Ly, dùng ngón trỏ nâng cằm hắn lên, háo sắc nháy mắt vài cái nói: “Tiểu soái ca, đi theo tỷ tỷ thế nào ?”
Giang Ly chớp chớp mắt, không nói câu nào.
Ta lại ngả ngớn nói tiếp: “Ngoan, đi theo tỷ tỷ đi, bảo đảm ngươi sẽ được ăn uống no say, vui vẻ giống như thần tiên, a….”
Giang Ly đột nhiên đẩy ta nằm trên mặt thảm, ta kêu thảm một tiếng, thất kinh nhìn hắn. Chỉ thấy hắn ấn hai bờ vai của ta, chậm rãi cúi người xuống, mặt của hắn, càng ngày càng gần…
Đôi mắt Giang Ly đen nhánh sâu thẳm, phảng phất sáng lên như một viên trân châu đen, trên mặt cất chứa vô số những cảm xúc ta không sao hiểu được. Hắn cứ từng chút từng chút tới gần, từ trong mắt hắn, ta có thể thấy hình bóng của chính mình, có chút kinh ngạc cùng với hoảng hốt, nhưng mà lại âm ỉ có một tia…chờ mong.
Chóp mũi của Giang Ly cơ hồ như sắp đụng phải chóp mũi của ta, hắn nhìn sâu vào trong mắt ta, thấp giọng nói: “Quan Tiểu Yến.”
“Ân.” Ta không tự chủ được đáp lại.
Giang Ly: “Tốt nhất đừng có tìm ta mà đùa với lửa.”
Ta chớp rồi chớp mắt xem như gật đầu. Nhưng mà, Giang Ly hắn nói vậy là có ý gì? Là một loại cảnh cáo sao ?
Lúc này, cửa phòng khách đột nhiên mở ra, ngữ văn lão sư cùng với số học lão sư cười nói bước vào. Sau đó, bọn họ liền nhìn thấy chúng ta đang ngã trên mặt đất tư thế hết sức mập mờ dây dưa cùng một chỗ. Bọn họ sửng sốt, ta với Giang Ly nhìn bọn họ, cũng sửng sốt.
Không khí xấu hổ mà kỳ dị.
Sau đó ngữ văn lão sư phá vỡ sự trầm mặc trước, bà cười cười mà nói: “Cái kia, cái kia…sớm sinh quý tử..ha ha..”
Ta: “…”
Giang Ly: “…”
…
Ta không thể hiểu nổi trên thế giới này sao lại có người thích pháo, lại có người thích đốt pháo. Trong mắt ta, những thứ có thể đột nhiên nổ mạnh, ngoại trừ có chút tác dụng đe dọa ra, thực sự chẳng có ưu điểm gì.
Hơn nữa, ta rất sợ những thứ đột nhiên nổ mạnh làm cho ta kinh hãi kia, ví dụ như pháo, bỗng chốc “Đoàng” một cái nổ tung, hại cho ruột gan người khác run rẩy hết cả, thật sự là làm cho người ta luống cuống đến cực điểm.
Mà thị trấn K, là nơi pháo hoa và pháo không bị quản chế, nói cách khác, ở đây ngươi thích đốt pháo ở chỗ nào cũng được…Thật là một chuyện kinh khủng !
Chính là bởi vì như thế, mỗi lần ra khỏi cửa, ta nhìn thấy mấy đứa trẻ con chuẩn bị đốt pháo là bịt tai lẩn thật xa, vẻ mặt muốn bao nhiêu rối rắm có bấy nhiêu rối rắm. Giang Ly