suất ca, đã lâu không gặp a.” Nàng nháy mắt chào hỏi, cũng
không bởi vì mình nhanh sắp chết mà lộ ra nửa điểm thương tâm.
“Tại sao lại ngu ngốc như vậy?” Tây Môn Liệt Phong chậm rãi đi về
phía nàng, cõi lòng tan nát đau đớn:” Nàng tại sao lại ngu ngốc như
vậy?” Hắn rốt cục cũng đi tới bên giường của nàng, một tay ôm nàng vào
trong ngực của mình:” Trẫm… Ta biết những việc kia không phải do nàng
làm, nhưng nàng ngay cả một câu giải thích cũng lười không chịu nói với
ta, chẳng lẽ trong mắt của nàng, ta thật sự là một người không thể nói
lý, thậm chí là nam nhân không đáng giá được tín nhiệm sao?”
Mộ Cẩm Cẩm bị hắn ôm vào trong ngực giống như một tượng gỗ ánh mắt
trống rỗng nhìn về phía trước:” Không cần thiết phải giải thích, làm
chính là làm, không làm chính là không làm, đi theo bên cạnh ngươi lâu
như vậy, ngươi ngay cả Mộ Cẩm Cẩm ta là dạng nữ nhân như thế nào cũng
đều không rõ ràng, ta cần gì phải đem linh hồn của mình giao cho ngươi
bảo đảm?”
“Cẩm Nhi…” Hắn thống khổ ôm chặt nàng cơ hồ sắp đem thân hình gầy
như chỉ còn bộ xương của nàng thu vào trong cơ thể của mình:” Ta sai lầm rồi, là ta sai lầm rồi, phải làm như thế nào, nàng mới có thể tha thứ
cho ta…” Từ lúc chào đời đến nay, đây là lần đầu tiên hắn ăn nói khép
nép như thế, nghĩ đến Cẩm Nhi của hắn bị giam ở địa phương vừa lạnh vừa
ẩm ướt này lâu như vậy, nàng vốn là một nữ nhân luôn nói cười khuôn mặt nhỏ nhắn tỏa sáng hôm nay lại mất đi huyết sắc, hắn đột nhiên cảm giác
chính mình là một tên khốn khiếp, một ác ôn, một đao phủ tàn bạo, nếu
như hắn thật sự chém đầu Cẩm Nhi, như vậy đời này, đời sau, thậm chí đời đời kiếp kiếp, hắn cũng sẽ không tha thứ cho tội lỗi mà hắn đã phạm
phải.
Thân thể của nàng ở trong ngực hắn run rẩy, hay bàn tay nhỏ bé nóng
như hỏa lò hướng hắn chứng minh trên người nàng đang đau ốm, bộ ngực co
rụt lại, hắn nắm được bả vai nàng, vốn là một đôi môi phấn nhuận giờ
phút này lại khô nẻ nứt gãy.
Hắn chặn ngang ôm lấy nàng, nhưng Mộ Cẩm Cẩm lại quật cường đưa tay đẩy ra:” Không nên dùng bàn tay vấy bẩn kia đụng vào ta!”
“Cẩm Nhi, ta chỉ muốn ôm nàng hồi cung để ngự y trị bệnh cho nàng…”
Vừa nói, hắn lại muốn đưa tay ra, nhưng Mộ Cẩm Cẩm lần nữa vung tay
đẩy ra, nàng tuyệt tình nhìn chằm chằm hắn:” Ngươi nghe không hiểu ta
nói gì sao? Ta nói đừng có dùng đôi tay bẩn thỉu của ngươi đụng vào ta!”
“Cẩm Nhi…” Hắn gấp đến muốn chết:” Nàng bây giờ đang bị bệnh, hơn nữa bệnh rất nặng, nếu không để ngự y chữa trị, nàng sẽ chết.”
“Chết rất đáng sợ sao? Ta cũng không phải là chưa có chết qua.” Nàng
nhún nhún vai:” Bất quá đối với chuyện bị chém đầu để răn đe này, ta
thật đúng là rất muốn được thử một chút.”
“Đem đi chém đầu răn đe, đây chẳng qua là do ta nhất thời nói nhảm,
cho dù nàng thật sự muốn hại chết ta, ta cũng sẽ không lấy tính mạng của nàng.”
“Nga, chuyện phát triển được quả nhiên làm cho người ta cảm thấy hài
hước, nghe nói những hoàng đế cổ nhân các ngươi rất tin phụng một câu
nói như thế nào nhỉ? A đúng rồi, nhất ngôn cửu đỉnh, tứ mã nan truy, lời đã nói ra như bát nước đổ đi, đột nhiên lại đổi ý là chơi không tốt a,
chém thì chém đi, ta nghĩ muốn thể nghiệm một chút cái tư vị đau đớn,
lần trước bị chết chẳng có cảm giác gì, lần này nhất định phải chết dễ
chịu, sảng khoái một chút…”
Tây Môn Liệt Phong suýt nữa bởi vì lời nói của nàng mà cười ngất, nữ
nhân này rốt cuộc là cái dạng gì a? Thấy nàng quật cường như thế, hắn
bất đắc dĩ quay đầu lại:” Thu Nguyệt, nhanh đi truyền ngự y…”
Thu Nguyệt đứng ở một bên oán hận nhìn chằm chằm hắn, mở miệng muốn
nói cái gì đó, nhưng cuối cùng, nàng vẫn là xoay người vội vàng chạy
hướng ra ngoài cửa.
“Hoàng thượng, Nguyệt quý phi đã được đưa tới, bây giờ đang ở ngoài cửa đợi chỉ.” Tiểu Đức Tử đột nhiên xuất hiện.
“Để bọn họ lăn tới đây cho trẫm!”
Không đầy một lát sau, Chu Liên Nguyệt khuôn mặt tái nhợt bị mấy tên
thị vệ mạnh mẽ đẩy mạnh vào cửa lãnh cung, thấy Tây Môn Liệt Phong, hai
người bị làm cho sợ đến rối rít quỳ xuống đất dập đầu.
Tây Môn Liệt Phong đứng lên đi thẳng tới trước mặt Chu Liên Nguyệt,
vung cánh tay lên, tát một cái thật mạnh lên gương mặt nhỏ nhắn của
nàng.
“A… Hoàng thượng…” Chu Liên Nguyệt bị đánh đến khóe miệng phun ra máu.
“Nói cho trẫm biết từ đầu đến đuôi, có phải ngươi cùng với ngự y trong cung lén hạ độc vào nước uống thuốc của trẫm hay không?”
“Hoàng thượng?” Chu Liên Nguyệt bị làm cho sợ đến khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệnh:” Thần… Thần thiếp oan uổng a…”
“Tốt, ngươi vẫn còn mạnh miệng đúng không, người đầu, lôi nữ nhân
này ra đánh thật mạnh cho trẫm, đến lúc nào chịu nhận tội mới tha cho
ả!”
“Hoàng thượng tha mạng…” Chu Liên Nguyệt sợ hãi vội vàng quỳ bò đến
bên chân hắn:” Xin đừng đánh nô tỳ, nô tỳ xin khai.” Nàng run rẩy nắm áo bào của Tây Môn Liệt Phong:” Độc… Độc… Độc là do nô tỳ phái người hạ
vào nước, nhưng độc dược kia sẽ không hại tính mạng của người, chẳng qua là sẽ làm cho người trong thời gian ngắn mất đi nặng lực hoạt động, sau khi dược hiệu hết, thì chuyện gì cũng không xảy ra nữa,