Lão Bà Điêu Ngoa Của Trẫm

Lão Bà Điêu Ngoa Của Trẫm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324415

Bình chọn: 9.5.00/10/441 lượt.

với thần thiếp vô cùng sủng ái, còn nói sẽ mãi yêu thương

thần thiếp như vậy, nhưng bây giờ…”

Nước mắt của nàng nhẹ nhàng chảy ra,àng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn đáng thương lên:” Kể từ sau khi hoàng thượng lập Mộ Cẩm Cẩm làm hậu, thần

thiếp không còn được hoàng thượng cưng chìu như trước nữa, hoàng thượng, thần thiếp không yêu cầu bất kỳ danh phận nào, chỉ muốn hoàng thượng có thể mỗi ngãy rút ra một canh giờ đến với thần thiếp…”

Cúi thấp đầu, Tây Môn Liệt Phong nhìn nữ nhân đang quỳ dưới chân

mình, trái tim đã vì Mộ Cẩm Cẩm mà khép lại rất khó lòng lại vì một

người nào đó mà mở rộng:” Nguyệt quý phi, trẫm còn có rất nhiều tấu

chương…”

“Chẳng kẽ ở trong mắt hoàng thượng, trong hậu cung này không có người nào có thể so sánh được địa vị của hoàng hậu trong lòng của người hay

sao? Cho dù hoàng hậu có nổi lên dã tâm muốn mưu hại hoàng thượng, như

vậy hoàng thượng…”

“Câm mồm!” Tây Môn Liệt Phong quát lên một tiếng:” Chuyện giữa trẫm

và hoàng hậu, trẫm sẽ tự mình giải quyết, thân là phi tần, ngươi không

có tư cách ở trước mặt trẫm chỉ trích hoàng hậu.” Gương mặt tuấn tú của

hắn trầm lạnh xuống, lông mày nhíu chặt lại:” Lui xuống, trẫm bây giờ

không muốn nhìn thấy ngươi.”

“Hoàng thượng…”

“Trẫm nói lui ra!” Tiếng hô nghiêm nghị, làm cho Chu Liên Nguyệt sỡ hại bất đắc dĩ thối lui khỏi điện Dưỡng Tâm.

Tâm tư bị quấy rầy không yên tới cực độ, Tây Môn Liệt Phong thô bạo

vung tay ném hết tấu chương trên bàn xuống mặt đất, động tác này, Tiểu

Đức Tử hậu hạ một bên bị làm cho sợ đến mức khom lưng cúi gập người toàn thân như có một cơ linh.

“Hoàng thượng xin bớt giận…” Tiểu Đức Tử vội vàng đem tấu chương dưới mặt đất nhặt hết lên, hắn chăm chăm chú chú để tấu chương lên trước

bàn:” Hoàng thượng xin chú ý long thể của mình, những ngày gần đây khí

trời dần dần chuyển lạnh, nghe nói phương tiện giữ ấm trong lãnh cung

luôn không được tốt lắm…”

Vừa mới nói tới đây, Tây Môn Liệt Phong liền liếc mắt đứng thẳng dậy

bước xuống khỏi long ỷ, Tiểu Đức Tử khẽ mỉm cười, theo sát ở phía sau,

khi hai người vừa đi tới lãnh cung, Thu Nguyệt đang bưng chậu nước bị

dọa cho vội vàng quỳ phục trên mặt đất.

“Hoàng… Hoàng thượng…”

Tây Môn Liệt Phong không để ý đến sự khẩn trương của nàng, trực tiếp

bước vào bên trong phòng, nơi này quả nhiên trống trải đến làm cho người nhìn vào cả kinh, nhiệt độ bên trong phòng cũng không khác nhiệt độ bên ngoài là mấy, nhìn vào trong phòng, Mộ Cẩm Cẩm một đầu tóc đen nhánh

xõa dài ôm đầu gối gồi trên giường, hai mắt vô thần nhìn ra ngoài cửa

sổ, đối với sự có mặt của hắn, giống như lộ ra vẻ thờ ơ.

“Hoàng thượng giá lâm—“ Tiểu Đức Tử hô to một tiếng, cố gắng khiến

cho đối phương ghé mắt nhìn qua, nhưng Mộ Cẩm Cẩm ôm đầu gối nhìn về

phía cửa sổ đến cả quay đầu cũng lười quay.

Thấy thế, loại tức giận khi bị xem nhẹ sinh ra từ đáy lòng Tây Môn

Liệt Phong, gương mặt tuấn tú băng lạnh đi tới ngồi trên ghế trước bàn:” Trẫm tới, ngươi tại sao không quỳ nghênh đón?”

Miễn cưỡng nhướn mi mắt lên, Mộ Cẩm Cẩm nhìn cũng không thèm nhìn Tây Môn Liệt Phong một cái :” Quỳ trước ngươi, ta có thể được cái gì?”

Một câu chất vấn lạnh lùng, làm Tây Môn Liệt Phong cau mày lên:” Vô

luận như thế nào, trẫm là vua của một nước, nàng đối với trẫm bất kính,

hay là muốn khiêu chiến với sự nhẫn nại của trẫm, Mộ Cẩm Cẩm, mặc dù bây giờ nàng vẫn là một hoàng hậu nhưng nàng đừng quên giờ phút này nàng là tù nhân của trẫm, thân là phạm nhân, nàng không có tư cách đối nghịch

lại với trẫm.”

“Thật là đáng sợ a.” Mộ Cẩm Cẩm vẫn ôm đầu gối ngồi như cũ khẽ nhếch

cánh môi xinh đẹp lên:” Cô nãi nãi ta từ khi còn trong bụng mẹ đến bây

giờ, sẽ không quỳ gối dưới bất luận kẻ nào, Tây Môn Liệt Phong ngươi

đáng giá là chó má gì mà ta phải vì ngươi quỳ gối, vua một nước thì thế

nào? Hoàng đế thì thế nào? Ở trong mắt ta, ngươi đơn giản chỉ là một hôn quân nghe lời gièm pha của bọn tiểu nhân, ngay cả năng lực phán đoán

tối thiểu cũng không có, muốn để ta quỳ dưới chân ngươi, tốt, chờ ngươi

bất hạnh mà chết đi, ta sẽ cố nặn ra vài giọt nước mắt tới an ủi linh

hồn ngươi ở dưới suối vàng biết đâu lại có thể nhận được một chút hồi

báo tốt.”

“Ba!”

Tây Môn Liệt Phong lần này bị châm chọc tới vô cùng tức giận vỗ mạnh

lên mặt bàn:” Mộ Cẩm Cẩm, ngươi có biết chỉ bởi vì những lời này của

ngươi, trẫm có thể lập tức đem ngươi tới ngọ môn xử chém.”

“Ngươi bây giờ muốn chém thì cứ chém!” Nàng bất tuân giương cằm:” Mộ Cẩm Cẩm ta đời này không sợ nhất chính là chết!”

Bị bộ dáng quật cường của nàng chọc giận gần chết, Tây Môn Liệt Phong hung hăng nắm tay thành quả đấm:” Nếu như bây giờ ngươi dập đầu trước

trẫm nhận tội, trẫm có thể đối với ngươi bỏ qua hết những chuyện cũ.”

Đáng chết! Hắn không tin nữ nhân này có thể bướng bỉnh tới khi nào.

Mộ Cẩm Cẩm đùa cợt vung cánh môi lên, từ sau lần bị bắt, nàng chỉ coi hắn như một Tiểu Sửu (Ying: ta nghĩ tiểu sửu chắc là trâu non =.=”) lúc nào cũng có thể lên cơn điên cuồng.

Nụ cười đùa cợt, Tây Môn Liệt Phong thu hết vào hai mắt:” Tốt! Ngươi

bướng bỉnh! Hôm nay ta liền ch


Polaroid