u ra.
“Nguyệt quý phi, ta chết rất thê thảm, đền mạng cho ta… Ngươi đền mạng cho ta…”
“A… Có quỷ! Có quỷ a!”
Khuôn mặt mới vừa còn bá đạo phách lối của Nguyệt quý phi phút chốc bị dọa cho xoay người bỏ chạy lấy người.
“Phanh!” Vấp chân một cái, nàng nặng nề té ngã trên mặt đất, cái trán trắng nõn bị đụng vào một tảng đá bén nhọn, máu tươi trong nháy mắt
chảy ra khắp mặt cùng trên cổ.
“Trời ạ! Nguyệt quý phi…” Chúng phi tần bị làm cho sợ đến mức cổ họng nghẹn không phát ra được tiếng nào.
Còn cái đầu tròn tròn đen đen ở trong ao kia thì hết lần này tới lần khác hướng về phía bọn họ kêu ai oán.
“Đền mạng cho tôi… Đền mạng cho tôi…”
Hiện trường bao trùm một không khí kinh hoàng hoảng loạn, các phi tần thì bị doạn cho chạy chốn tứ phía, Tây Môn Liệt Phong đang ngồi trong
kiệu đi qua liền nghe được thanh âm vô cùng huyên náo, khi hắn đi tới
nơi đây, chỉ thấy Nguyệt quý phi khuôn mặt đầy máu đang kêu la khóc lóc, mà trong ao…
Trời ạ! Chỉ thấy một cái đầu đen thui, không nhìn rõ được khuôn mặt.
“Hoàng thượng…” Chúng phi tần sau khi nhìn thấy được Tây Môn Liệt
Phong liền bị dọa cho sợ đến cuống quýt ngã quỵ ra đầy đất, còn Mộ Cẩm
Cẩm đang ở trong nước kia vào lúc này đột nhiên đưa tay gạt bỏ hết tóc
dài đen che mặt hất về phía đằng sau ót.
Nhìn thấy được bộ dạng Nguyệt quý phi té lăn trên mặt đất như chó gặm cứt, nàng nhịn không được phá lên cười ha ha.
“Dầy! Tại sao lại có người nhát gan đến mức độ này, ban ngày ban mặt
làm gì có chuyện ma quái a, xem ra Nguyệt quý phi vĩ đại của chúng ta
trong lòng chính là có quỷ, ha ha ha…”
“Mộ Cẩm Cẩm, lại là ngươi?” Nguyệt quý phi vừa đau vừa giận sau khi
nhìn thầy Tây Môn Liệt Phong xuất hiện liền vừa khóc vừa náo la hét hắn
phải đứng ra vì mình làm chủ.
Tây Môn Liệt Phong cau mày, thật muốn đem Mộ Cẩm Cẩm đang hoan hỉ vì
chuyện mình vừa gây ra kia treo ngược lên đánh một trận thật nặng, nữ
nhân này có phải hay không đã làm ra chuyện vượt quá mức.
“Đi lên!” Hướng về phía Mộ Cẩm Cẩm trong ao, hắn quát một tiếng chói tai.
“Không lên!” Mộ Cẩm Cẩm trong nước đang tận hứng vì thành tựu mình
làm được mới không ngốc mà lên, nếu lên, nam nhân này nhất định dùng
thân phận Hoàng thượng để trách phạt nàng, dù sao có thể trốn được lúc
nào thì trốn lúc đó.
“Mộ Cẩm Cẩm!” Thật không ngờ tới, trên cõi đời này lại có nữ nhân to gan như vậy,” Đi lên cho trẫm, có nghe hay không.”
“Nghe được, nhưng ta sẽ không nghe theo lời ngươi, có bản lãnh ngươi
bỏ ta đi.” Nàng còn trưng ra một bộ dáng rung đùi đắc ý khiêu khích hắn.
“Có ai không, ngay lập tức đi xuống đem nữ nhân cả gan làm loạn này
lên cho trẫm.” Ra lệnh một tiếng, mấy thái giám rối rít xắn tay áo chuẩn bị đi xuống hồ, thấy thế Mộ Cẩm Cẩm bị làm cho sợ đến mức mãnh liệt
quay người lại, giống như một mỹ nhân ngư hướng phía bờ bên kia bơi đi.
“Ôi!” Bởi vì dùng sức quá lớn, đùi phải va vào một cành cây lớn, đau đến không thở ra hơi!
Nàng ở trong ao quơ quơ tay mấy cái, nhưng là khí lực ở đùi phải
không còn giống như một khối chì nặng mãnh liệt kéo thân thể nàng xuống.
“Cứu…” Thân thể nho nhỏ của nàng dẫn trầm xuống, cả người liền lâm vào trong hồ.
Tây Môn Liệt Phong đang đứng bên cạnh ao cờ đợi chuẩn bị dậy dỗ nàng
một trận, chân mày khẽ nhíu chặt lại.” Cẩm phi… Cẩm phi… Mộ Cẩm Cẩm…Cẩm
nhi…”
Thanh âm của hắn lúc bắt đầu thì cường hãn dần dần thì biến thành lo
lắng, đến cuối cùng hắn phát hiện trái tim của mình như đang sắp nhẩy ra khỏi lồng ngực.
Không đợi thái giám nhảy xuống, hắn đột nhiên phi thân xuống hồ, nhảy vào trong nước bắt đầu tìm kiếm thân ảnh của Mộ Cẩm Cẩm, trong nháy mắt hắn đã nhìn thấy nàng đã hoàn toàn mất đi năng lực phản kháng đang
nhanh chóng chìm xuống dưới, Tây Môn Liệt Phong dùng hết sức bơi nhanh
về phía nàng, đưa cánh tay dài qua hắn chặn ngang đem nàng ôm vào trong
ngực của mình.”
Trong nước—
Mộ Cẩm Cẩm liên tiếp bị uống mấy ngụm nước ao kinh ngạc nhìn nam tử
tuấn mỹ đang ôm chặt lấy mình, hắn có một đầu tóc dài đen nhánh phiêu
động trong nước như một loại tơ lụa thượng hạng, thật là đẹp! Thật là
một người đàn ông rất đẹp… (Ying: bà này chết đến nơi mà vẫn còn háo sắc -_-)
“Ực ực…” Nàng lại vừa liên tiếp uống thêm mấy ngụm nước nữa trong ao.
Thời điểm khi Tây Môn Liệt Phong ôm nàng lên mặt nước, nàng mới phát
hiện thì ra khoảng cách giữa hai người lại gần nhau đến như vậy.
Nàng kịch liệt thở hào hển, ánh mắt tản ra nhìn mỹ nam đồ mời vừa nổi lên mặt nước, mà cánh tay Tây Môn Liệt Phong ôm nàng toàn thân đang ướt đẫm nước, cảm nhận ngay được thân thể mềm mại nhạy cảm của nàng, còn
muốn tận tay sờ lên mỗi tấc da thịt đó
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của nàng lộ ra vẻ hoảng sợ, nhưng
hơn thế nữa là ánh mắt trong như nước hồ thu không mang một chút tạp
chất khiến hắn không thể kháng cự lại sự mị hoặc này.
Nữ nhân này thật là đẹp, trên khuôn mặt nhỏ nhắn còn vương lại những
bọt nước nhỏ giọt, hai cánh môi hồng hồng mê người giống như quỷ dị hư
vô câu dẫn mỗi tế bào trên thân thể của hắn.
Đáng chết! Hắn ôm nàng, đồng thời, hắn cũng rất muốn nàng!
Ha