là vân du tứ hải, đến việc xuất cung một lần để được nhìn thế giới bên ngoài cũng là một loại yêu cầu xa vời.”
“A… Ngươi không đề cập tới cái hoàng đế chết tiệt kia làm ta thiếu
chút nữa đem tên khốn đó quên mất, rõ ràng bộ dạng mới hai mươi ba hai
mươi bốn tuổi, lại đi giả vờ làm ra một bộ thần thái ông cụ non, đúng là ghê tởm… Cái tên kia lại còn nói ta câu dẫn hắn, có lầm hay không,
hoàng đế triều đại này hình như có chút khuynh hướng tự luyến, ngô…”
Lời Cẩm Cẩm vừa mới nói được một nửa, miệng đã bị Thu Nguyệt dùng tay che hết, thuận tiện, Thu Nguyệt còn cẩn thận nhìn quanh mọi noi mấy
lần.
“Tiểu thư, em van cầu người, miệng hạ thủ lưu tình a, bốn chữ “hoàng
đế chết tiệt” kia nếu như truyền tới tai hoàng thượng, người và em cho
dù có mười cái đầu cũng không đủ để cho hắn chém.”
“Tại sao phải thế?” Cẩm Cẩm bất ngờ gạt tay nhỏ bé của Thu Nguyệt
ra,” Ta chính là nhìn thấy nam nhân chết tiệt kia liền khó chịu, bên
cạnh có nhiều lão bà như vậy, cớ sao cứ phải khư khư giữ thêm ta, tên
hoàng đế thối tha này chính là một tên chết tiệt không biết nói đạo lý.”
“Trẫm vì sao không cảm giác được mình là một tên chết tiệt không biết nói đạo lý vậy?”
Đang trong lúc Mộ Cẩm Cẩm miệng không có gì ngăn cản kêu to, trước
cửa Cẩm Tú cung xuất hiện một thanh âm xa lạ, Mộ Cẩm Cẩm cùng Thu Nguyệt đồng thời nhìn qua, chỉ thấy bộ dáng anh tuấn gầy gầy của Tây Môn Liệt
Phong như thần tiên ngạo nghễ đứng thẳng ở trước cửa, khuôn mặt của hắn
mặc dù trẻ tuổi, nhưng hiện tại trên khuôn mặt anh tuấn của hắn nhanh
chóng bao phủ một lớp uy nghiêm khí thế khiến cho người ta bị ép tới cơ
hồ không thở nổi.
Nhìn thấy người, Thu Nguyệt nhất thời bị làm cho sợ đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, vội vàng quỳ rạp xuống đất.
“Nô nô nô… Nô tỳ thỉnh an hoàng… Hoàng thượng…” Trời ạ! Lần này chết
chắc! Tiểu thư nàng vừa mới nói những lời kia hoàng thượng hẳn là đã
nghe thấy hết đi, đầu của nàng…
Mộ Cẩm Cẩm hai chân vắt chéo bất cần đời ngồi trên ghế mãnh liệt ăn
trái táo làm như không nhìn thấy nam tử anh tuấn đang đứng trước cửa.
Thật là mụ nội nó buồn cười, tiểu hoàng đế này vô luận nhìn từ bất kỳ góc độ nào cũng đẹp trai đến mức kinh người như vậy, nếu như hắn già
xấu một chút, thì mỗi lần gặp hắn trong lòng nàng cũng sẽ không trở nên
mất thăng bằng.
“Cẩm phi lớn mật, thấy Hoàng thượng vì sao không quỳ?” Thân là tổng quản thái giám nội cung Tiểu Đức Tử giận quát một tiếng.
Mộ Cẩm Cẩm tức giận trợn mắt nhìn Tiểu Đức Tử một cái, sau đó không
tình nguyện đứng lên cầm chiếc khăn tăn trên bàn, hai chân khẽ cong, một giây đồng hồ sau liền đừng thẳng,” Mộ đại tiểu thư ta đã thấy Hoàng
Thượng, Hoàng thượng vĩ đại anh minh thần võ vạn tuế vạn tuế vạn vạn
tuế!”
Tây Môn Liệt Phong vừa buồn cười vừa thấy tức giận khi nghe nàng lần
này khen tặng dối trá đến cực điểm, bước vào bên trong phòng, hắn ngồi
trên ghế cúi đầu nhìn Thu Nguyệt đang bị dọa cho sợ gần chết.
“Các ngươi lui xuống trước đi.”
“Thưa vâng!” Thu Nguyệt cả người vẫn không ngừng run rẩy như cũ cùng
Tiểu Đức Tử khom người rời đi khỏi phòng, còn cẩn thận liếc mắt nhìn bộ
dáng bất tuân của Mộ Cẩm Cẩm.
“Nếu như trẫm nhớ không lầm, trước đây vài ngày đã cảnh cáo nàng,
nhìn thấy trẫm, nếu như ngay cả lễ nghi tối thiểu cũng làm không được,
trẫm sẽ trách phạt nàng thật nặng, chẳng lẽ Cẩm phi lại có chủ tâm muốn
chọc giận tới trẫm sao?”
“Phanh!” Mộ Cẩm Cẩm đặt mông ngồi vào ghế đối diện với hắn hơn nữa
còn mang khuôn mặt nhỏ nhắn để sát về phía Tây Môn Liệt Phong.
“Hoàng thượng, ngươi đã cảm thấy ta là một cô nương không thể dạy bảo được, tại sao không dứt khoát đem ta trục xuất khỏi ra khỏi cửa cung?”
Nàng nháy nháy mắt bày ra một nụ cười mê chết người, “Dù sao ngươi nhìn
ta cũng thấy không vừa mắt, ta cũng không vậy không thích ở lại trong
hoàng cung buồn chết người này, không bằng mọi người thành toàn cho
nhau, như vậy thì ngươi đi đường quan của ngươi, còn ta thì đi cầu độc
mộc của ta!”
Nhìn nàng đột nhiên kề sát vào mặt mình, Tây Môn Liệt Phong phát hiện tâm mình trong nháy mắt bỗng cảm thấy rung động, không thể phủ nhận
tiểu nữ nhân này khiến cho người ta gặp một lần liền không thể quên
được, chỉ là Mộ Cẩm Cẩm như vậy, so với Mộ Cẩm Cẩm hắn đã gặp trước kia
ba năm ở trên mặt đã có thêm vài tia mê hoặc lòng người.
Giơ bàn tay to lên, hắn theo bản năng xoa chiếc ằm non mềm của nàng,” Ở lại trong hoàng cung có cái gì không tốt, trẫm không hiểu nàng vì sao lại năm lần bẩy lượt muốn rời khỏi bên người trẫm…”
“Ta không phải đã nói rồi sao, Mộ Cẩm Cẩm hiện tại ngươi nhìn thấy không phải là Mộ Cẩm Cẩm trước kia ngươi biết, hơn nữa…”
Lời của nàng vừa mới nói được một nửa, đã thấy trên gương mặt tuấn mỹ của Tây Môn Liệt Phong trước mắt dần hiện ra vẻ lạnh lùng, Mộ Cẩm Cẩm
không nhịn được giơ giơ hai cánh tay lên.
“Thôi, có giải thích thêm nữa với ngươi cũng là uổng công.” Nàng thu
hồi thân thể, thuận tay đem trái táo ở trên bàn đã ăn một nửa lên tiếp
tục cắn.
“Bất quá trẫm vẫn cảm thấy rất kỳ quái, vào ngày sinh của trẫm lần
trước, nàng