ương, thuốc trị thương
trong cung là tốt nhất. Lãnh Phi Nhan nhìn cánh tay lại có vết thương
mới của nàng ta, bỗng lên tiếng hỏi: “Tỷ có đau không?”
Trên mặt Tả Thương Lang là vẻ ửng hồng
còn chưa phai. Lãnh Phi Nhan biết sau lớp ửng hồng ấy là màu trắng bệch
như tờ giấy. Tả Thương Lang cười, cẩn thận ra hiệu hắn còn ở bên trong,
đừng nói nữa.
Lãnh Phi Nhan dè dặt nhìn qua, chỉ thấy bức rèm trân châu trong phòng đã buông xuống.
Vết thương được băng bó kỹ lưỡng, Tả
Thương Lang đứng dậy thu dọn đầu người, nhưng trước khi đi nhỏ giọng
nói: “Phi Nhan, cẩn thận… đệ ấy bảo muội cẩn thận, đệ ấy nhìn thấy tương lai của muội.”
Lãnh Phi Nhan không để tâm lắm mà gật đầu, bay khỏi cung điện nguy nga tráng lệ này.
Về tới Yến Lâu, vừa tắm rửa xong thì Lục
Nguyệt đã chau mày tiến vào, vừa hầu hạ nàng mặc áo, vừa ấp úng: “Lâu
chủ, Tàng Kiếm sơn trang tới báo… có người để lại thư này cho lâu chủ…”
Lãnh Phi Nhan đưa tay, dường như động đến miệng vết thương trên vai, hơi nhíu mày nhận lấy. Chỉ nhìn lướt qua, vẻ mặt đã thay đổi.
Nếu để Lục Nguyệt hình dung, có lẽ hắn sẽ nói… mắt đầy phẫn nộ!
Lãnh Phi Nhan mặc thêm áo choàng, gần như không nghỉ ngơi một phút nào. Có người bắt giữ Tàng Ca, hẹn gặp nàng ở
Thanh Trúc Lâm. Tờ giấy cực kỳ vô tội kia bị xé thành muôn mảnh. Lãnh
Phi Nhan nắm chặt Hàm Quang trong tay áo, ánh sáng đỏ lóe lên từ tay áo
trắng trông rất kỳ dị.
Lục Nguyệt lặng lẽ theo sau nàng. Trong rừng vắng vẻ im lìm, không nghe tiếng chim chóc.
Lãnh Phi Nhan im lặng nhìn quanh, Lục
Nguyệt chần chừ nói: “Lâu chủ, cẩn thận có gian trá.” Lãnh Phi Nhan đưa
tay ngăn hắn lại, trong mắt có vẻ lo lắng rất rõ. Mấy năm nay Yến Lâu
giết người vô số, ngoài sáng trong tối đều là kẻ thù, nếu có người thừa
cơ hội làm điều bất lợi đối với Tàng Ca, chỉ e lành ít dữ nhiều.
Rõ ràng biết câu: hẹn trong rừng đừng gặp, nhưng vẫn không kiềm được mà đi sâu vào rừng.
Màu đất ở đây rất mới, Lãnh Phi Nhan vừa
thấy liền biến sắc, bay người kéo Lục Nguyệt, quát mau lui lại. Thân
mình vừa bay ra liền nhìn thấy Tàng Ca ở trong rừng.
Trong màu xanh lục của rừng, màu áo lam
nhạt không hề gây chú ý. Lòng Lãnh Phi Nhan chợt lạnh, bay người qua ôm
lấy y. Một tiếng nổ tung trời vang lên, cát bụi đầy trời, đất đá nát
tan, thuốc súng tràn ngập.
Khói bụi tan ra, trên mặt Lãnh Phi Nhan
là vẻ phẫn nộ chưa từng có. Tàng Ca có vẻ mặt không dám tin, ngay cả
thuốc nổ cũng không phá được chân khí bảo vệ cơ thể nàng.
Lãnh Phi Nhan bay vút qua một bên. Đáng
thương cho hàm Quang – vũ khí thần kỳ một đời – bây giờ lại dùng để bới
đất. Dần dần, Lục Nguyệt hiện ra từ trong lớp đất cát, máu đọng đầy đất.
Lãnh Phi Nhan đặt tay tại huyệt linh đài
của hắn, truyền nội lực vào. Lục Nguyệt từ từ mở mắt, trên gương mặt trẻ tuổi không có chút bi thương vì sắp chết, hắn cố gắng nói rõ ràng: “Lâu chủ… đây không phải ngoài ý muốn. Tàng Ca hắn… hắn…”
Lãnh Phi Nhan đưa nội lực lên mức cao nhất, cuồn cuộn chảy vào trong cơ thể hắn, lạnh giọng nói: “Đừng nói chuyện!”
Nhưng sinh mệnh tươi trẻ ấy dần mất đi
theo máu trong người Lục Nguyệt. Thứ bất lực nhất trên đời này chính là
sinh tử. Lòng Lãnh Phi Nhan từ cực kỳ lo lắng trở nên rét lạnh theo dòng máu đang không ngừng tuôn ra của hắn. Có lẽ vì nhìn thấy vẻ bi thương
trong mắt Lãnh Phi Nhan đã biến mất, trên mặt Lục Nguyệt nở một nụ cười
có thể gọi là hạnh phúc, mang theo sự tôn sùng. Máu từ trong miệng hắn
tuôn ra, hắn cố gắng nói rõ ràng: “Lâu chủ… thật ra thuộc hạ… thuộc hạ
vẫn…”
Lãnh Phi Nhan nắm chặt tay hắn, mãi đến
khi mất đi độ ấm, người trong lòng dần dần lạnh ngắt. Thanh Hàm Quang
sáng lạnh, trên người nàng tràn ngập sát khí làm người ta không dám nhìn thẳng vào. Nàng vẫn đang cười, nhưng nụ cười ấy giống như ma quỷ đến từ địa ngục, trở thành nụ cười lạnh gặp thần giết thần!
Vết thương trên vai nàng bị vỡ, máu thấm
ra rất rõ trên nền áo trắng. Một đám người từ trong tối xông ra, ngoại
trừ một nhóm võ lâm nhân sĩ, cầm đầu cư nhiên lại là Thất Dạ.
Lãnh Phi Nhan từ từ đứng dậy, Hàm Quang
như chớp, trong tay nàng lóe sáng muôn dặm. Nàng phủi phủi sắc tím dính
bụi đất trên người, đó là máu của Lục Nguyệt. Lần đầu tiên, nữ ma đầu
lừng lẫy giang hồ này im lặng đến đáng sợ.
“Thất Dạ, ngươi không phải đối thủ của
ta, về đi!” Ngữ khí nhẹ nhàng bâng quơ, nói lên một sự thật. Nói Thất Dạ không sợ hãi là giả. Mặc dù đã chuẩn bị rất lâu nhưng vẫn cứ như chuột
sợ mèo, sự kính sợ đối với người này đã sớm thâm căn cố đế.
Thế nhưng… đã quyết sống mái, còn có
đường quay lại sao? Hắn nắm thanh kiếm trong tay, xung quanh có ma đầu
của tà giới, cũng có những kẻ tự xưng là hóa thân của chính nghĩa trong
võ lâm.
Lãnh Phi Nhan từ từ ngẩng đầu, tóc dần
rớt ra, dung nhan hiện rõ. Nàng lạnh giọng nói: “Dương Côn, thu kiếm của ngươi lại, ta coi như chưa xảy ra chuyện gì!”
Mặt Thất Dạ biến sắc: “Ngươi… ngươi biết…”
Ánh mắt Lãnh Phi Nhan chiếu thẳng vào
hắn, làm hắn cảm thấy không còn đường lui: “Mười sáu năm trước ngươi
giết cả nhà ta, ta nhẫn nhục chịu đựng bao nhiêu năm nay chính là c
