XtGem Forum catalog
Lãnh Cung Hoàng Hậu

Lãnh Cung Hoàng Hậu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217913

Bình chọn: 7.5.00/10/1791 lượt.

Nàng không nên vọt vào !”

“Này cũng là tại sao, ngươi lại nghĩ phương pháp cho chúng ta thoát ra ngoài! Nguyên lai không phải đột nhiên là nghĩ đến, là ngươi đã sớm nghĩ đến, phải không?” Ta âm thanh lạnh lùng nói.

“Nô nhi! Ta vốn, thật sự rất muốn dung thân phận của Vấn Hiên cùng nàng đi hết một đời! Nhưng là, bây giờ đã bị nàng vạch trần rồi, vậy chỉ có thể bắt nàng theo ta hồi cung mà thôi!”

Ta cười, vỗ vỗ gò má của hắn “Thật sao? Hồi cung? Đường quốc chủ, ngươi có cảm thấy hoa mắt, chóng mặt, tứ chi vô lực hay không?”

Hắn ngẩn ra, sắc mặt thoáng cái trắng không còn chút máu “Nàng! Cư nhiên dùng chiêu…” Dứt lời, liền ngồi xuống phía sau, bất động, không lên tiếng, chỉ đảo tròng mắt liên hồi nhìn ta.

Ta cười, nâng cằm hắn lên “Đường quốc chủ, không thể phủ nhận, thám tử của ngươi đã cứu muội muội ta! Cho nên, ngươi đùa giỡn ta nhiều như vậy, ta vẫn không tức giận ngươi! Hơn nữa còn muốn trả ơn ngươi! Chỉ là trả ơn mà thôi, ngươi không cần quá cảm động!”

Hắn cười nói “Nhưng Diệp Hàn Mai còn chưa thoát ra! Nàng không sợ sao?”

Ta chau mày, lạnh lùng cười “Ngươi đã làm quá nhiều vì nàng ấy! Không thể không chữa hết thương tích của nàng, khôi phục công lực của nàng! Với năng lực của Hàn Mài, ta tin nàng có thể tự trốn ra được. Chỉ là! Rất không khéo! Ta không tìm được phương thuốc nào trong hoàng cung của Long Nộ! Nói rõ hơn nữa là nếu không có được trứng Xích Hoàng thì Hàn Mai sẽ không được chữa khỏi! Cho nên, chờ sau khi Đường quốc chủ về nước, ngài sẽ đối mặt với một địch nhân cường đại! Đó chính là Long Nộ! Để bảo vệ trứng Xích Hoàng, chỉ có thể có hai con đường: một là mất nước, hai là khai chiến! Không biết, khi khai chiến rồi, Đường quốc chỉ có còn rãnh rỗi mà trông nom chuyện của Diệp Dược Nô ta không đây! A! Nhìn vẻ mặt của ngươi này, thật sự rất đáng yêu! Rất kinh hách! Để nam nhân như ngươi thua ở trong tay ta, ngươi có biết ta tốn bao nhiêu tâm huyết? Hảo hảo hưởng thụ! Gặp lại!”

Nói xong, ta liền đứng dậy, đeo bao đồ lên lưng, cười lớn rời đi.

Hắn tức giận đến sắc mặt xanh mét, ở phía sau lưng ta lớn tiếng gào thét “Diệp Dược Nô! Không được đi! Chết tiệt! Nữ nhân này! Nàng vừa mới sẩy thai, thân thể không thể chịu nổi mệt nhọc! Chết tiệt! Nàng đừng có để ta thoát ra! Nếu không, xem ta đối phó với nàng như thế nào! Ân ái mấy ngày nay được cho là cái gì? Trong mắt của nàng, ta được cho là cái gì?”

Ta đứng ở ngoài cửa, hai tay giữ cửa chậm rãi đóng lại một nửa, cười nói “Đường quốc chủ, đã quên nói cho ngươi, chiêu thức có sử dụng được hay không không quan trọng! Mấu chốt nằm ở việc nó có hữu hiệu hay không! Còn nữa, hai đệ đệ của ngươi bây giờ đã không còn năng lực dốc sức cho ngươi, điều này không cần phải nói! Ngươi nghĩ sao? Đường quốc chủ! Ta không biết cái mà nam nhân như ngươi coi trọng nhất là cái gì! Mẫu thân của ngươi? Phụ hoàng của ngươi? Không phải! Ta nghĩ, đó là Hoàng quốc của ngươi! Bây giờ hảo hảo ngẫm lại, làm thế nào để bảo vệ trứng Xích Hoàng của ngươi mới thật sự là điều quan trọng!”

“Không phải nàng đã nói sẽ không quay lại Hoàng quốc sao? Vậy thì Tuyệt Thế phải làm sao bây giờ?” Hắn lạnh lùng nói

Ta cười nói, “Con ta, cũng không nhất định sẽ là Tố hoàng đế! làm Tố hoàng đế, có cái gì tốt? Ngươi nói cho ta biết! Tố hoàng đế, là có thể bảo vệ vẹn toàn vẹn người hắn yêu hay không?”

Hắn thoáng giật mình , sắc mặt cực hổ thẹn.”Không thể!”

“Lúc cùng ngươi vĩnh viễn chia cắt, ngươi cũng là một người phầm phu tục tử, mưu kế cho dù tốt, võ công cho dù tốt, tiền có nhiều, quyền lực to lớn thì như thế nào? Ngươi, vĩnh viễn cũng không thể trở về bên Tuyên Tuyên Dung. Đường Vấn Thiên! Ngươi nhất định sẽ sống cô độc suốt cả quãng đời còn lại! Ha ha ha! Chúc ngươi trường thọ! Hảo hảo hưởng thụ cuộc sống cô độc! Gặp lại!” Nói xong, ta liền không do dự đóng cửa phòng. Trong tích tắc khi cửa phòng khép lại, ta thấy trong đôi mắt hắn có lệ.

Mà bất luận là lệ của hắn từ đâu mà đến, bất luận người hắn yêu rốt cuộc là ai, bất luận hắn đối với ta hữu tình. Nhưng từ bốn năm trước lại thương tổn ta, mấy năm nay tính kế với ta, ta như thế nào có thể quên đây? Đường vấn Thiên! Ngươi không tiếc đối với ta làm ra loại sự tình này là vì ngăn cả ta và Vấn Hiên ở bên nhau sao?

Ta đây sẽ liền như ngươi mong muốn sao? A! Ta sai lầm rồi! Vấn Hiên lại một lần nữa nhượng bộ rồi. Nếu ta còn có điều gì dính dáng tới nam nhân họ Đường thì sẽ vĩnh viễn cũng không trốn ra khỏi ma chướng tính kế này. Xem xem, lần này ta trở về sẽ chiếm được cái gì?

Ta vỗ về tiểu phúc [bụng nhỏ'>, là một tính mạng. Bên môi ta bất giác lộ ra nụ cười, làm cho mạch tức rối loạn vốn là chuyện nhỏ. Muốn để cho đứa nhỏ này kế thừa y bát thì phải không cho Đường Vấn Thiên biết sự tồn tại của đứa nhỏ này. Ai nói, ở giữa chuyện này, ta không được lợi đây? Ta cứu được muội muội, cũng có được người thừa kế, không phải sao?

Ta đi về phía Xích Hoàng sơn. Ta trở lại Phượng Hoàng cốc trước khi sinh hài tử này ra. Sinh vu Phượng Hoàng cốc, trường vu Phượng Hoàng cốc [sinh ra ở Phượng Hoàng cốc, lớn lên trong Phượng Hoàng cốc'> mới là h