a mới thấy mặt ngươi là đã hạ độc người sao? Lúc này nói như vậy mà vì muốn kích ngươi lộ mặt! Thật đáng tiếc, ngươi lại không kiềm chế được!” Đường Vấn Hiên cười nói
2 người bọn hắn mặc dù bây giờ bị trói ném cùng 1 chỗ nhưng vẫn không mất đi vẻ anh tuấn đẹp trai
Ta chau mày liếc mắt nhìn Đường Đình Hiên 1 cái “Thế nào? Tam Vương gia, thuộc hạ của ngươi đã trúng độc rồi! Có muốn xem hay không?”
Hắn cười lạnh, “Ta chết thì không sao, nhưng ta nhất định phải kéo 3 người các ngươi xuống nước! Tiểu tử! Không phải sợ! Ngươi bây giờ không có việc gì, tương lai cũng sẽ không có việc gì! Theo kế hoạch mà làm việc!” Dứt lời, liền nhảy xuống xe.
Thiếu niên kia nhanh chóng gật đầu, đóng cánh cửa gỗ lại, xe ngựa lại bắt đầu di chuyển. Trong xe ngựa chỉ còn lại 3 người bọn ta.
Trong khoảng thời gian ngắn, hào khí đã đóng băng. 2 người bọn họ “ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi”. Ai cũng không nói chuyện với ai
“2 đại nam nhân các ngươi, một người là Hoàng quốc hoàng đế, 1 người là Thái thượng hoàng, cũng không biết tại sao mà cư nhiên bị bắt tới đây đi vậy, bị trói thành như vậy! Thoạt nhìn thật sự rất xuẩn [ngu ngốc'>!” Ta không nhịn được mà lên tiếng châm chọc
Khoé môi Đường Vấn Thiên co quắp, một hồi lâu mới lạnh lùng nói “Bọn họ có thể thuận lợi bắt ta như vậy thì phải cảm tạ nàng, Diệp Dược Nô! Nếu như không phải là nàng hạ độc ta thì nàng nghĩ rằng ta dễ dàng bị bắt như vậy sao?”
Khoé môi ta dần dần rủ xuống, nhìn về phía Đường Vấn Hiên đang nhắm mắt lại “Ngươi đã xảy ra chuyện gì?”
Hắn giật nhẹ khóe môi, “Ta đang đọc thi thì thì ngã bệnh, tất cả mọi người đều biết thân thể của ta rất yếu, bị bắt thì đâu có gì kỳ quái!” Hắn nói thật giống “cây ngay không sợ chết đứng”, nếu không phải đã từng chứng kiến qua công phu của hắn thì ta sẽ thật sự tưởng rằng hắn bị bắt vốn là chuyện bình thường!
Ta đột nhiên cảm thấy rất buồn cười. Rõ ràng là 3 người “Vương không gặp Vương” [đế vương không gặp nhau'>, bây giờ lại bởi vì Đường Đình Hiên đột nhiên mất khống chết mà bị trói đến cùng 1 chỗ. Rõ ràng ta chính là nữ tử yếu thế nhất trong bọn hắn nhưng bây giờ lại là người duy nhất có thể hành động!
“Diệp Dược Nô! Lại đây giúp ta tháo sợi dây ra!” Đường Vấn Thiên lạnh lùng nói
Ta nở 1 nụ cười với hắn “Không đâu! Đường quốc chủ. Ngươi bị trói như vậy là sự tình ta nằm mơ đều muốn nhìn thấy! Sao ta có thể không thành toàn ngươi! Thật ngốc!”
Khoé môi hắn nhanh chóng co quắp “Lúc này, 3 người chúng ta đều đang gặp nguy hiểm. Không phải lúc để nháo tính [ý là tình tình giở chứng'>! Vấn Hiên thân thể yếu đuối, mà nàng cũng không có võ công, nơi này chỉ có thể dựa vào ta!”
Ta chau mày, không muốn nói nhiều với hắn
“Hay là cởi trói cho ta đi!” Đường Vấn Hiên nhỏ giọng nói “Ta như vậy rất không thoải mái!” Hắn đau đớn đáng thương nhìn ta, trong đôi mắt hình như phiếm lệ quang như có như không. Vẻ mặt này, ánh mắt này, rõ ràng chính là 1 chú cún con bị người ta vứt bỏ
Khoé môi ta nhanh chóng co quắp rồi hạ xuống. Như thế nào cũng không được động tâm với hắn. Hắn thoạt nhìn ôn nhu vô hại nhưng lại có thể giam cầm ta! 1 đối thủ như vậy, ta như thế nào có thể xem thường hắn!
“Xin lỗi, Vấn Hiên, ta cũng không thể thả ngươi ra!”
“Vậy nàng muốn thế nào!” Đường Vấn Thiên giận dữ nói
“Này! Các ngươi đừng nên trông cậy vào nàng ta nữa! Nàng tuyệt đối sẽ không để mất ưu thế. Rất kỳ quái, thái độ của các ngươi với nàng thật buồn cười! Nữ tử này rõ ráng chính là 1 lão bà tóc bạc rồi! 2 huynh đệ các ngươi cư nhiên còn yêu nàng! Trên thế giới này, tiểu cô nương xinh đẹp còn nhiều mà, nữ tử xinh đẹp còn nhiều mà, các ngươi cần gì mà phải đơn phương yêu nàng – 1 đoá hoa đã tàn lụi! 2 người các ngươi thật dũng cảm! Không bằng hãy gia nhập bang phái của ta! Lúc ta đánh đấm, các ngươi xông ra hỗ trợ, thế nào?”
Tiểu tử ngoài kia bổ bả nói 1 hồi
Khoé môi Đường Vấn Thiên co quắp, hé ra gương mặt đã hoá thành màu tím, ta 1 chưởng giáng vào mặt hắn “Muốn cười thì cứ cười!”
Hắn liền ha ha cười to lên
Đường Vấn Hiên thì nhắm mắt lại, xoay đầu sang chỗ khác, không nhìn ta. Nhìn bả vai run run của hắn, ta thấy, hắn đang cười trộm
Ta tức giận đến mức gân xanh trên trán giật giật, tay nắm chặt thành quyền “Tiểu bằng hữu, ngươi biết cái gì? Trẻ tuổi thì là xinh đẹp sao? Tóc bạc thì không xinh đẹp sao? Ta tóc bạc thì có làm sao? Bọn họ chính là thích ta tóc bạc, thế nào? Ngươi vừa mới truún độc, không biết sao?” Ta càng nói, cơn tức trong lòng càng lớn, rốt cuộc, nhịn không được mà nhảy người lên, mở màn xe ra, định nhảy ra thì lại phát hiện kiếm của Đường Đình Hiên đang ở đối diện cửa trước mặt ta
“Muốn chạy trốn? Tốt lắm! Ta đã nhắc nhở rồi! Người đâu! Đem xe ngựa đổi thành lồng sắt cho ta!” Hắn giận dữ hét.
Xe ngựa ngừng lại. Chỉ trong chốc lát sau, tên thiếu niên kia vén màn xe lên. Trường thân ngọc lập [thân thể cao lớn như ngọc'>, trên trán buông xuống 1 bó tóc, thoạt nhín đứng là tú khí [tuấn tú + có khí chất'> ngoài ý muốn “A! A! A! Bây giờ mới nhìn thấy! Nguyên lai 2 nam nhân này cũng thật ưa nhìn! Như thế nào lại nhìn trún 1 phụ nữ độc ác nh