Lang Thang Trong Trái Tim Anh

Lang Thang Trong Trái Tim Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325953

Bình chọn: 9.00/10/595 lượt.

i cáu, nói một vài lời vô tâm, nhưng khi thực sự cần ấm áp lại có thể ấm áp ngọt ngào đến tận xương tủy, khiến người khác không thể cầm lòng.

Trước đây khi hai người cùng ăn cơm, anh đều chăm chút quan tâm cô chu đáo như vậy, hình ảnh đó dù chỉ tồn tại trong ký ức cũng vô cùng ấm áp ngọt ngào. Từ nhỏ cô đã tự lập, kỳ thực không thích được người khác quan tâm, nhưng lại chỉ thích nhìn anh, mỗi lần ngồi đối diện anh, lặng lẽ nhìn an giữa làn hương thức ăn bao quanh, khuôn mặt thanh tú trở nên rất đỗi mềm mại, hiền hòa, khiến bữa ăn bất giác trở nên tuyệt vời vô chừng.

Họ ngồi ở bàn ăn, chẳng ai nói lời nào, trong phòng thinh lặng, cô có thể nghe rõ ràng tiếng tích tắc tích tắc của chiếc đồng hồ cũ đang phát ra từ trong phòng kháchc…

Cô lặng lặng nhìn Quan Nhã Dương đang ngồi ăn ở bên cạnh, bộ dạng thẫn thờ, giống như không rõ là thực hay ảo, nhưng cuối cùng cô vẫn cầm đũa gắp mấy hạt cơm đưa vào miệng.

Quan Nhã Dương thấy cô bắt đầu ăn, sắc mặt nhẹ nhõm hơn nhiều, gắp một đũa cá chua cay đã gỡ bỏ xương bỏ vào bát cô, “Nhà hàng mà em thích ăn nhất đóng cửa rồ, chẳng biết món cá nhà hàng này làm có hợp với khẩu vị của em không?”

Nguyên Phi Ngư nhìn thấy thịt cá trắng phau như tuyết được rưới thêm nước sốt, đầu mày chợt cau lại, “Kể từ khi vào làm ở thủy cung, em đã không thích ăn cá rồi.”

Thực tình không phải vì cô lập dị khác người, khi làm việc ở trong thủy này, đầu tiên là giám đốc trung tâm và nhân viên huấn luyện cùng thợ nặn đều không ăn cá, đến sau này ngay đến chị Trương ở quầy thu ngân cũng không ăn, chẳng có ai quy định gì cả, nhưng cũng chẳng biết tại sao “Nhân viên làm việc trong thủy cung đều không thể ăn cá” dần dần trở thành quy định bất thành văn của thủy cung.

Động tác Quan Nhã Dương chuẩn bị gắp một đũa cá bất giác ngừng lại, sau đó đứng lên, bê đĩa cá đi, trút vào thùng rác trong bếp.

“Quan Nhã Dương…”, Nguyên Phi Ngư bị hành động của anh dọa cho thảng thốt, ngẩng đầu lên nhìn, đôi mắt đẹp của anh không hề biểu hiện chút tâm trạng nào, sắc mặt lạnh lùng, không tài nào nhận ra cảm xúc chân thật ẩn giấu trong đó: “Chẳng phải anh cũng rất thích ăn cá sao? Em không ăn cũng đừng đổ bỏ như thế chứ…”.

Quan Nhã Dương đứng cạnh bàn ăn, cầm giấy ăn lau sạch dầu mỡ còn dính trên tay, giọng nói trở nên bình thản: “Ăn cá phiền phức như thế này, trước nay anh chưa từng thích ăn cá.”

“Anh không thích?”. Nguyên Phi Ngư sững người, trong ký ức mỗi lần đi ăn cùng anh, anh đều gọi món cá, tại sao lại không thích được chứ? “Anh không thích, vậy tại sao lần nào đi ăn anh cũng gọi cá?”.

“Vì em thích.” Anh ngồi xuống ghế, khe khẽ thở một tiếng dài thườn thượt.

Nguyên Phi Ngư lại lần nữa sững người, tiếp tục cúi đầu ăn cơm, nhưng từ sâu thẳm trong trái tim chợt trào ra cảm giác đau đớn mơ hồ, tròng mắt cũng dần trở nên ướt rườn rượt.

Từng ở bên nhau một thời gian dài như thế, cô lai hoàn toàn không biết một chút nào, hoặc cũng có thể nói, từ trước đến nay cô chưa từng để ý, tâm tư của cô từ trước đến nay đều đặt vào Tô Hiểu Bách, còn anh ở bên cô, giống như đang sắm vai người theo đuổi, yêu thương chiều chuộng cô, bất kể là khi nào, chỉ cần cô xoay người bỏ đi còn anh sẽ vẫn mãi đứng đó.

Cô ở bên anh luôn luôn được yêu thương chiều chuộng, thế mà chưa từng biết là trước đây bản thân mình lại tồi tệ đến vậy.

Mỹ vị trước mặt đột nhiên biến thành thứ gì đó thật mỉa mai, cô buông đũa xuống, cúi đầu không dám nhìn anh, khẽ hỏi: “Quan Nhã Dương, anh không hận em sao?”.

“Em thấy thế nào?”, Quan Nhã Dương nhìn cô, đôi mắt đen láy có rất nhiều cảm xúc đan xen, nhét đôi đũa cô vừa buông xuống vào tay cô trở lại, “Giờ anh không muốn nói đến chuyện này, ăn xong trước đã.”

Sau khi ăn xong, Nguyên Phi Ngư được anh bế trở lại sofa trong phòng khách, sau đó pha một tách trà nóng đưa cho cô, còn Quan Nhã Dương lại không một phút nào nghỉ ngơi, đứng dậy xắn tay áo đi quét dọn mảnh vỡ thủy tinh trong bếp.

Anh không sành chuyện nhà, động tác quét dọn cũng rất gượng gạo, nhưng lại cực kỳ cố gắng nghiêm túc, đợi dọn dẹp mọi thứ xong xuôi, anh mới cầm tách cà phê ngồi xuống cạnh Nguyên Phi Ngư, cầm điều khiển mở ti vi, tập trung xem tin tức tài chính, hoàn toàn không có ý rời khỏi đây.

Mùi hương của trà và cà phê hòa trộn làm một, vấn vít quanh hai người, tuy chẳng ai nói gì, tin tức tài chính phát trên ti vi cũng phát liên tục, nhưng vẫn khiến người ta có cảm giác ấm cúng, Nguyên Phi Ngư chợt cảm thấy ảo giác, nếu giữa họ không có bất kỳ trở ngại nào, nếu thực sự kết hôn với nhau, có phải đều ngày ngày ăn cơm cùng nhau, ngồi trên sofa uống trà xem ti vi, tận hưởng những tháng ngày ấm áp, ngọt ngào và hạnh phúc?

“Quan Nhã Dương…”, Nguyên Phi Ngư bê chiếc cốc sứ, thử gọi anh một tiếng, giọng có vẻ không mấy tự nhiên: “Em muốn uống cà phê.”

“Không được.” Quan Nhã Dương chẳng ngoái đầu lại, lập tức cự tuyệt yêu cầu của cô, “Uống cà phê buổi tối sẽ không tốt cho giấc ngủ.”

“Vậy tại sao anh lại uống?”. Cô bất mãn phản kháng, giọng điệu ngọt ngào đáng yêu dường như ẩn giấu đã lâu trong cổ họng cô giờ được phát ra, khiến cổ


Lamborghini Huracán LP 610-4 t