h mặt như không nghe thấy lời hắn nói, có điều ánh mắt cuối cùng đã rời khỏi hắn, chuyển sang nhìn những người khác.
Rất nhanh, những võ thần hoặc "già nua" hoặc "ốm yếu" này lần lượt vắt óc suy nghĩ, tranh nhau nói trong nhà mình có những thứ gì "triều đình dùng được".
"Những chuyện này cứ nói với Thẩm Truy." Tiêu Cảnh Diễm không hề nể nang ngắt lời bọn họ. "Giờ đây, việc gấp trước mắt vẫn là tiếp viện phía bắc nhanh nhất có thể, ngăn chặn Đại Du và Bắc Yên tiếp tục về nam, thu hồi đất đai bị mất. Thượng Dương quân phụ trách bắc cương mới bại, Tề đốc soái bỏ mình, quân tâm không yên, một trăm bảy mươi ngàn viện quân này lên bắc cần một trận thắng lợi nhanh chóng đế ổn định đại cục. Cho nên bản cung quyết định..."
Hắn còn chưa nói xong, tất cả những người trong phòng nghị sự đã hoảng hốt. Thẩm Truy vội chạy tới mấy bước, hét lớn: "Xin điện hạ suy tính cẩn thận! Giờ đây tình thế nguy ngập, bệ hạ lại... lại long thế bất an, chính là lúc cần điện hạ tọa trấn kinh thành, tuyệt đối không thể đích thân ra trận!"
Gần mười vị trọng thần cũng lần lượt quỳ xuống khuyên can, ngay cả mấy võ thần cũng thuận thế nói: "Không thể, không thể."
Tiêu Cảnh Diễm thở dài một tiếng, nói: "Ý các khanh đương nhiên ta hiểu, nhưng da không còn thì lông bám vào đâu? Sinh tử tồn vong của Đại Lương há không quan trọng hơn an nguy của một mình ta?"
Dù như thế nhưng không ai dám nói lúc này hắn xuất chinh sẽ gây ra những biến số thế nào cho cục diện triều đình. Đám trọng thần tâm phúc cuống lên, nhưng bây giờ quả thật không có mấy người triều đình có thể phái đi đánh giặc, huống chi cục diện giờ đây không phải chỉ là một cuộc chiến nhỏ, không phải tạm thời đề bạt mấy tướng sĩ trung tầng là có thể khống chế được cục diện, mà đây là nguy cơ lớn nhất của Đại Lương trong vòng mười mấy năm qua, thật không dễ dàng tìm được người nào thay thế Tiêu Cảnh Diễm trong một giờ nửa khắc.
"Đúng rồi, điện hạ." Sau khi vắt hết óc, Thái Thuyên đột nhiên nảy ra một ý. "Mấy tướng quân Xích Diễm cũ đã phục chức có thể được trọng dụng, tuy... vừa lật án đã phái ra chiến trường thì hơi... nhưng xã tắc lâm nguy, bọn họ cũng có trách nhiệm bảo vệ..."
Tướng Xích Diễm cũ cũng đồng nghĩa với binh chế và phương châm dùng quân của thời đại Kỳ vương, nếu là lúc khác thì đám võ thần nhất định sẽ tìm mọi cách cản trở địa vị của những người này được nâng cao, nhưng bây giờ là thời chiến, khói lửa đã gần, lâm nguy trong sớm tối, chỉ cần có người chịu ra sa trường huyết chiến thì bọn họ sẽ hết sức ủng hộ.
Nghe thấy đề nghị này, Tiêu Cảnh Diễm trầm ngâm một lát. Giang sơn lâm nguy, các tướng Xích Diễm cũ đương nhiên không thể đặt thân ngoài chuyện, hắn đã nghĩ tới điều này từ lâu, nhưng phân tích kĩ càng thì cũng chỉ Niếp Phong có thể một mình đảm đương một phía, nhưng việc nói năng của Niếp Phong có vấn đề, khi chỉ huy sẽ có nhiều bất tiện. Còn những ngươi khác thì chỉ có thể làm đại tướng chứ không thể đảm nhiệm chức trách chủ soái được.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Tiêu Cảnh Diễm không khỏi chuyển đến góc phía đông đại sảnh.
Chỗ đó có một bức bình phong, trên bình phong treo một tấm bản đồ chi tiết biên giới phía bắc, một bóng dáng cao gầy đang đứng trước bản đồ, bắt tay sau lưng, ngẩng mặt trầm ngâm suy nghĩ, xem thần thái thì dường như không hề bị ảnh hưởng bởi sự ồn ào bên này.
“Tô tiên sinh, tiên sinh cũng tới khuyên điện hạ đi." Thẩm Truy cảm thấy gần đây thái độ của Thái tử có chút thay đổi, hình như rất sủng ái vị tài tử kỳ lân này, không kịp suy nghĩ nhiều đã lên tiếng. "Kinh thành không có người chủ trì đại cục, nhân tâm sẽ không yên!"
Nghe thấy hắn gọi, Mai Trường Tô mới quay đầu, ngơ ngác hỏi: "Thẩm đại nhân nói gì?"
"Điện hạ nói sẽ thân chinh!"
Mai Trường Tô lập tức cau mày, ngẩng đầu nhìn Tiêu Cảnh Diễm, dù không nói gì nhưng ý phản đối rất rõ ràng.
Tiêu Cảnh Diễm biết thời gian bây giờ quả thật gấp gáp, có giữ những người trong điện này lại cũng không thể bàn bạc việc quân, lập tức lệnh cho bọn họ đi làm việc của mình. Sau khi bọn họ đều đã rời khỏi điện, hắn mới đứng dậy đi đến chỗ Mai Trường Tô, nói: "Xem ý ngươi thì hình như đã có lựa chọn cho vị trí tướng soái?"
"Đúng."
"Đừng nói với ta là ngươi phải đi. Cho dù ta đi thì cũng sẽ không cho ngươi đi."
"Vậy chúng ta nói chuyện khác trước đã." Mai Trường Tô cũng không tranh cãi. "Trận chiến này phải sử dụng tướng cũ của Xích Diễm, điểm này điện hạ không có ý kiến gì khác chứ? Không phải ta khoe khoang, mặc dù không phải chỉ huy binh lính quen thuộc nhưng danh tiếng của Xích Diễm vẫn còn đó, trước hết là không cần lo lắng binh lính dưới trướng không phục."
"Đó là điều đương nhiên. Đối với tướng Xích Diễm, việc lập uy cũng không có gì khó, trong lòng mọi người đều kính phục." Tiêu Cảnh Diễm tán thành. "Hơn nữa, mới được giải oan đã nhận nhiệm vụ lúc xã tắc lâm nguy chỉ khiến lòng người càng thêm cảm phục. Nếu phái người khác đi thì e là ý nghĩ đầu tiên của các tướng sĩ chính là "lại phải bán mạng kiếm công lao cho các đại lão gia rồi”..."
"Ta sắp xếp sơ qua một chút. Đông hải để Niếp Đạc đi là