ời."
Tôi cười nói: "Vậy thì cho các người mười ngày. Cũng đừng
để ta đập bảng hiệu của các ngươi."
"Cô nương cứ chờ tin tốt đi!" Trước khi anh ta hòa
vào bóng tối còn nói thêm một câu, "Chờ làm xong việc này, ngài liền biết
cũng có thể đem chuyện phiền lòng nhờ chúng ta giải quyết rồi..."
Có ý gì? Không phải là tôi dính vào phiền toái gì mà bản
thân chưa nhận ra đó chứ?
"Lý tỷ tỷ, Lý tỷ tỷ!"
Tôi vừa mới ôm lấy Dung Huệ niềm nở nhào vào lòng mình, liền
nghe thấy Bát phúc tấn cười ha hả nói: "Trông cô bé này thật thân thiết!
Ta xem họ cũng miễn đi, gọi thẳng là 'tỷ tỷ' cũng là danh xứng với thực rồi."
Dung Huệ vẫn hiểu được xấu hổ, khuôn mặt ru rú trong lòng ta
đỏ tới mang tai. Tôi vỗ về em dâu tương lai chín tuổi này, kéo cô bé ngồi vào
ghế tựa bên cạnh.
Trong nhà này ngoại trừ Bát phúc tấn còn có hai vị thiếu phụ,
tuổi tác cũng tương đương tôi, có lẽ cũng là phúc tấn nhà ai kia. Dựa vào cấp bậc
lễ nghĩa tôi phải đi diện kiến các cô ấy trước, nhưng bị Dung Huệ quấn lấy, các
cô ấy cũng chỉ cố dùng khăn che miệng cười, tôi vừa vặn không cần phải xã giao.
Nhưng nói với Dung Huệ được hai câu, Bát phúc tấn liền kéo tôi giới thiệu:
"Vị này là phúc tấn của Thập Tứ gia." Lại chỉ vào người mặc đồ màu quả
hạnh nói: "Đây là trắc phúc tấn."
A, ngưỡng mộ đã lâu! Tôi thỉnh an xong mới cẩn thận đánh giá
hai vị này, dòng phúc tấn cao quý lộ ra ngạo khí, có một đôi mắt to xinh đẹp,
Trắc phúc tấn xem là một cô nàng hiền thục.
Bát phúc tấn cười nói: "Đừng khách sáo, đều là người một
nhà, nên gần gũi một chút."
Tôi chỉ có thể tính là bà con xa thôi, vẫn còn chưa xong các
nghi thức. Dường như Trắc phúc tấn rất tò mò, nhìn chằm chằm tôi, mà dòng chính
phúc tấn lại nâng cằm nói: "Đã sớm nghe nói đến cô, hôm nay cuối cùng cũng
gặp được rồi." Dù sao tuổi tác cũng quá nhỏ, lời nói vẫn không giấu được
tâm tư.
Sớm biết vậy sẽ không chọn lúc này để đến nơi này của lão
Bát đổi sách, bản tôn không gặp, lại bị kéo tới tham gia cuộc gặp gỡ chị em của
các cô nàng. Tôi hận! Thật muốn nói với các cô ấy, cốc trà Thập Tứ này, thật sự
tôi chưa từng uống một ngụm nào, hơn nữa sau này có chết khát cũng sẽ không chạm
vào!
Lúc này, có nha đầu bẩm báo, Trắc phúc tấn của Tứ gia đến. Lại
một lần nữa chứng minh, hôm nay tới đây là một quyết định sai lầm trong các sai
lầm.
Lý thị càng đẫy đà hơn so với một năm rưỡi trước, thướt tha gặp gỡ các chị em dâu, thấy tôi và Dung Huệ, dịu dàng cười nói: "Xem ra hôm nay ta đến rất đúng dịp, thật náo nhiệt!"
Cô vừa đến đã chấm dứt tình trạng lúng túng ban nãy, Bát phúc tấn lập tức cười tiếp lời: "Không phải vậy sao! Nếu tỷ đến sớm, nhà lão Cửu cũng ở đây rồi. À đúng rồi, tiểu a ca của tỷ chắc cũng tròn ba tháng rồi nhỉ?"
Lý thị nói: "Ba tháng rưỡi rồi."
Trắc phúc tấn của Thập Tứ (không biết tên là gì) nói: "Mới sinh được ba tháng mà trông khí sắc của tỷ thật tốt! Lúc ấy muội không được như thế, thân thể yếu ớt, sắc mặt cũng rất khó coi."
Phúc tấn của Thập Tứ (vẫn không biết tên là gì) hỏi: "Có phải lúc mang thai phải chăm sóc cơ thể hợp lý không?"
Bát phúc tấn cười nói: "Muội cũng quan tâm đến việc này sao?"
Trắc phúc tấn Thập Tứ hé miệng cười đáp: "Phúc tấn cũng có rồi, Thái y viện vừa mới chẩn mạch, được hơn một tháng."
Phúc tấn hơi ngượng ngùng nhưng lại có chút đắc ý nở nụ cười, có lẽ là do tôi bị ảo giác, dường như cô nàng còn nhìn tôi, vẻ mặt rất khinh thường.
Dung Huệ kéo kéo góc áo của tôi, tò mò hỏi: "Lý tỷ tỷ, các cô ấy đang nói gì thế?"
"Đang nói chuyện mang thai." Các cô nàng tụm lại một chỗ thảo luận kinh nghiệm sinh con, tôi không có hứng thú nghe, lại không thể chuồn đi, đành phải nói chuyện với Dung Huệ.
Dung Huệ hỏi: "Trong bụng Thập Tứ thẩm có em bé rồi sao?" Con bé nhìn chằm chằm cái bụng bằng phẳng của Phúc tấn Thập Tứ, lại hỏi: "Không bị phình bụng sao?"
"Không nhanh như vậy đâu. Em bé còn nhỏ." Tôi nói.
"À, có bàn tay lớn như vậy không?" Con bé chìa một tay ra hỏi.
Tôi nghĩ nghĩ rồi đáp: "Cũng còn sớm lắm, giờ chỉ mới một hai tháng, lúc năm tháng vẫn còn nhỏ hơn bàn tay này nhiều lắm."
Dung Huệ nửa hiểu nửa không gật đầu, sau đó lại hỏi tới vấn đề những đứa bé muốn biết nhất: "Lý tỷ tỷ, em bé từ đâu tới?"
Tôi nhíu mày nói: "Đương nhiên là do nữ nhân sinh ra."
"Muội cũng có thể sinh sao?" Con bé ngửa đầu hỏi.
"Đương nhiên có thể." Đại nhân trong nhà có giáo dục giới tính thời kì đầu cho con bé không vậy? Xem ra là chưa.
Con bé cắn cắn môi, hơi đỏ mặt hỏi: "Nghe người ta nói, một người thì không sinh được, phải, phải..."
Ài, tiểu tử Lý Hạo kia cũng thật may mắn, mới mười sáu tuổi đã có người muốn sinh con cho cậu ta rồi! Tôi không nhịn được cười vỗ đầu con bé, nói: "Đúng, hai người mới được. Sau này muội với Lý Hạo có thể cố gắng."
"Nhưng mà, nhưng mà...Phải thế nào mới có em bé?" Giọng nói của con bé ngày càng nhỏ, nhưng lại vô cùng chờ mong nhìn chằm chằm tôi.
Tôi do dự một lát, nói nhỏ với cô nàng: "Chỉ cần ngủ chung là có thể. Đến lúc đó muội sẽ biết."
"Ngủ? Ngủ thế nào vậy?" Con bé truy hỏi.
"Ừm----" Việc này liên quan tới th