topher khi ấy phụng sự
dưới trướng Lãnh chúa Robin, người mà hắn tôn thờ tận sâu thẳm linh hồn,
được phân công bảo vệ cô con gái trẻ của ông và đưa nàng về nhà, nhã nhặn tán
tỉnh trong suốt cuộc hành trình. Khi hắn lẽo đẽo theo sau cô nàng thì va phải
William đang nhìn chằm chằm vào vị lãnh chúa với vẻ mặt u ám.
Christopher không thể quên được ánh mắt William lúc đó. Hắn chưa bao giờ
bắt gặp người bạn của mình trong dáng vẻ nào khác ngoài sự vui tươi thường
nhật, nhưng ngày hôm đó, William đã bộc lộ sự thống khổ rõ ràng.
“Hứa với ta”, anh nói, gương mặt tái nhợt. “Nếu có chuyện xảy ra với ta, cậu
sẽ mang em gái ta rời khỏi cha nó. Hãy thề nhân danh Thánh Rood, Chris à. Thề
ngay đi.”
Christopher quá bất ngờ đến nỗi chẳng kịp phản ứng. Mãi tới khi hắn thề sẽ
chăm sóc cho em gái của William, bạn hắn mới dần khôi phục tâm trạng vui vẻ
bình thường. Nhưng từ đó về sau, Christopher để ý thấy William luôn săm soi
cô con gái thủ lĩnh của họ.
Christopher thở dài, luồn tay vào mái tóc. Đã nhiều năm trôi qua hắn chẳng
nghĩ nhiều đến lời hứa ấy. Hắn quá bận bịu để coi đó là một rắc rối cho cuộc
sống của mình. Hắn phải trông chừng, ngắn thôi, cuộc hôn nhân đầy thảm họa
ngoài sức chịu đựng, và sau nhiều tháng sống trong địa ngục, hắn tự vực mình
dậy khỏi cơn tàn tạ mà hoàn cảnh đã đẩy đưa hắn đến.
Thế rồi, chuyến viếng thăm định mệnh từ một trong những gã vệ binh của
William. Edward tới cách đây nửa năm để thông báo cho Christopher về cái
chết của William cùng tiếng roi vọt vang vọng trong đêm khuya tĩnh lặng ở
Warewick.
Cả nỗ lực của Gillian giả vờ như bản thân chẳng phải nạn nhân trong những
trận hành hạ đó.
Christopher gần như ép mình bật khỏi tay vịn ghế, siết chặt bàn tay. Thật
không khôn ngoan khi để mớ tin tức ấy ảnh hưởng sâu sắc đến vậy. Thực trạng
đang diễn ra ở Warewick không phải là những điều hiếm thấy trên toàn cõi
nước Anh. Bản thân Christopher cũng đã từng chịu đựng nhiều trận đòn roi
dưới bàn tay cha hắn.
Nhưng hắn đã thề với William, hay, chính William đã buộc hắn vào một giao
kèo. Thứ danh dự chết tiệt nổi lên như váng mỡ nổi trên nồi súp khiến hắn mắc
nghẹn. Hắn đã đấu tranh tư tưởng để được hít thở hầu như từng ngày trong suốt
nửa năm sau khi William qua đời và trước khi cho người gửi thông điệp về đề
nghị của hắn tới Warewick.
Hắn biết rất rõ mình sẽ không bị từ chối. Theo những gì tìm hiểu được thì
không gã đàn ông nào trong vùng chịu nhận món hồi môn của Gillian, thứ hầu
như vô giá trị đối với bọn họ. Vàng của cô ta có thể tiêu sạch chỉ trong một
chuyến ra chợ. Còn Braedhalle, của hồi môn sau khi cưới, là vùng đất đai khô
kiệt, cằn cỗi và đáng thương nhất mà hắn từng thấy. Thêm vào đó, cô ta khiếm
khuyết vẻ đẹp, đó là lý do Warewick không thể đóng gói con gái lão rồi gửi
ngay đến tu viện từ nhiều năm trước. Không, chẳng nhà thờ nào chịu nhận một
người như vậy. Trong mắt họ, cô hoàn toàn chẳng có giá trị gì.
Christopher chửi đổng. Làm như hắn quan tâm bọn họ nghĩ gì về cô gái đó
vậy! Có lẽ nhà thờ còn lý do khác để không nhận cô ta. Họ muốn gì ở một thiếu
nữ không tiền không sắc chứ?
Hắn sải bước qua dãy hành lang, chẳng muốn làm gì khác ngoài việc dứt
khỏi mớ suy nghĩ của mình. Hắn đã thực hiện lời hứa danh dự bằng cách gửi lời
cầu thân đến cô. Hắn sẽ cưới cô, bảo vệ cô dưới cái tên gia tộc mình. Lời hứa
của hắn đã hoàn thành và giờ đây hắn có thể giải phóng đầu óc để nghĩ tới
những chuyện khác.
Không hề được cảnh báo, hắn va ống quyển vào băng ghế và khò khè mắng
mỏ.
“Ai đặt cái này ở đây?”, hắn gầm lên.
“Xin thứ lỗi, thưa đức ngài”, giọng nữ rụt rè đáp lời. “Tôi dời nó đi để lau
sạch lò sưởi mà quên trả về chỗ cũ.”
“Đừng quên nữa”, Christopher gầm gừ, bước đều qua đống bấc, thận trọng
di chuyển. Ống quyển hắn lúc này nhức nhối mãnh liệt hơn niềm kiêu hãnh
nhiều.
Một làn gió lạnh phả vào mặt khi hắn rời khỏi hành lang. Rõ ràng nó giúp
đầu óc hắn tỉnh táo hơn so với cốc rượu ủ của Jason. Hắn chuyển mình sang
băng ghế dài, ngồi gần cánh cửa lớn trong đại sảnh, dò dẫm nó một cách kín đáo
bằng cái chân không bị thương. Sau khi thăm dò thành công, hắn ngồi xuống và
thở dài. Bức tường sau lưng lạnh toát được nắng chớm xuân sưởi ấm chút ít, hắn
không bận tâm. Trên mặt hiện lên cái nhìn ảm đạm, một dấu hiệu bảo chứng sự
riêng tư. Và với sự riêng tư quý giá đó, hắn lên danh sách những việc sẽ không
làm trong những ngày sắp tới.
Tuyệt đối không để Gillian phá hỏng cuộc sống của mình. Hắn sẽ ngủ với cô
một hoặc hai lần, ban cho cô một đứa con, sau đó chẳng bao giờ nói chuyện với
cô nữa. Đó là cách duy nhất để đảm bảo cô không đánh cắp được trái tim hắn để
rồi xé toạc nó thành hai mảnh.
Hắn cũng sẽ giấu nhẹm khiếm khuyết của mình. Cô ta, như hầu hết mọi
người trong lâu đài, không bao giờ được biết hắn bị thương nặng đến mức nào.
“Thưa ngài?”
Christopher thở dài vì bị gián đoạn. “Gì, Jason?”
“Tôi đã soạn xong bức thư mà ngài dặn để gửi tới cha tôi, thông báo về đám
cưới sắp tổ chức. Nó cần chữ ký của ngài.”
“Chết tiệt, giờ ta đang bậ
