hỏi lý do quái quỷ nào đã
khiến hắn cố giữ cái đầu Colin lại trong trận Coyners. Hắn thậm chí còn hối tiếc
hơn khi Colin là anh vợ mà không phải chư hầu của hắn. Điều đó khiến
Christopher không thể nào xử lý Colin theo ý muốn.
Vài giờ sau, Christopher miễn cưỡng đứng ở nấc thang cuối cùng, chẳng
hiểu vì sao mình mắc kẹt vào tình cảnh đáng thương này.
Hắn lắng nghe âm thanh trong đại sảnh, cố xác định vị trí của mọi người.
Nơi này thường huyên náo không thua gì tiếng chậu được cọ rửa, những ả hầu
tán chuyện, mấy gã thiếu niên phụ bếp bị mắng và bị tát vì ăn vụng. Hắn nghe
tiếng gỗ chà trên đá giống như tiếng giá đỡ kéo lê trên sàn nhà. Một gã đàn ông
bật cười và những tên khác hùa theo. Hắn nghe Colin đang thỏa thuê chửi rủa,
nhưng vẫn không nghe thấy giọng phụ nữ.
Tuy nhiên hắn biết cô có ở đó. Hành lang có mùi khác lạ. Hương hoa hồng
nhàn nhạt trôi dạt về phía hắn.
“Gillian”, hắn gọi lớn.
Tiếng rượu đổ và tiếng cốc bạc rơi trên sàn đá mách hắn rằng mình không
nhầm lẫn. Hắn thề là mình đã nghe được tiếng răng cô va vào nhau.
“Đến đây”, hắn ra lệnh.
Rồi giọng thì thầm khe khẽ của Jason vọng đến cùng với âm thanh chiếc ghế
sượt trên đá. Hắn giơ tay ra, chờ đợi cô tới và đặt tay vào. Tiếng bước chân hỗn
loạn của cô ngừng lại, những ngón tay lạnh cóng đặt vào lòng bàn tay hắn.
Cô rất sợ hãi. Hắn có thể cảm nhận điều đó thông qua làn da lạnh toát và bàn
tay run rẩy.
“Jason, Gillian nên ngồi gần lò sưởi”, Christopher la lối. “Môi cô ấy tái nhợt
rồi kìa.”
Ý nghĩ đó chỉ vừa lóe lên. Đôi tay cô chắc đang đông cứng, môi cô hẳn là tái
mét.
“Xin thứ lỗi, thưa ngài.”
Giọng Gillian thầm thì mỏng manh và nhuốm vẻ khiếp đảm. Christopher
buông tay cô ra ngay lập tức, cảm thấy như có bức tường sau lưng mình. Xin
Thánh giúp đỡ, hắn sắp làm một điều gì đó thật ngớ ngẩn, chẳng hạn như kéo cô
vào vòng tay mình để an ủi. Hắn lùi lại đến khi gót chân chạm vào bậc thềm
cuối cùng.
“Hôn lễ sẽ diễn ra vào giữa trưa, năm ngày tới. Khi đó đừng bắt ta phải đợi.
Ta không phải dạng người biết kiên nhẫn đâu.”
Nói xong, hắn quay lưng bước lên lầu, không để ý đến gì khác ngoài việc tập
trung đếm bước chân. Hắn buông tiếng thở dài khi đến đầu cầu thang, sau đó
vấp ngã về phía trước trước khi kịp nhận ra mình đã đếm nhầm. Hắn chống toàn
bộ sức nặng cơ thể chỉ bằng một chân, cơn đau nhói xuyên suốt từ dưới gót
chạy thẳng đến hông.
“Chết tiệt”, hắn làu bàu rủa trong lúc cố đứng ngay ngắn lại, hy vọng không
ai phát hiện, và tiếp tục trở về phòng riêng.
Sau khi đóng cửa phòng và đi thẳng tới lò sưởi, với lấy ngọn nến đang được
thắp sáng chính xác ở nơi nó luôn có mặt, hắn nhanh chóng nhóm được đống
lửa bằng than bùn và củi mồi. Choàng áo lông vào người, hắn ngồi xuống, thở
dài. Cái giá rét ẩm thấp của đại dương hiếm khi gây phiền hà cho hắn, nhưng tối
nay thật khác. Cơn lạnh đến từ trong tim. Vài ngày trước, hắn còn phàn nàn về
những phiền toái mà Gillian sẽ mang lại. Giờ thì hắn bắt đầu nhận ra bằng cách
nào đó hắn có thể sẽ đem đến chút ít phiền toái cho cô.
Chóp mũi ẩm ướt huých nhẹ vào tay Christopher. Hắn thở dài lần nữa, vờn
tay gãi vào sau tai chú chó săn ưa thích của mình.
“Phụ nữ”, Christopher lẩm bẩm. “Wolf, anh bạn của ta, hãy ráng tránh xa họ.
Họ sẽ khiến mày phải chịu đựng không gì khác ngoài nỗi đau.”
Wolf khẽ gầm gừ, liếm láp bàn tay hắn. Hắn xới bộ lông chú chó lên rồi
quay mặt về phía ngọn lửa ấm áp. Có quá nhiều việc phải chuẩn bị cho buổi lễ.
Hắn biết hắn sẽ không may mắn tới mức Warewick quyết định vắng mặt tại hôn
lễ con gái lão. Chẳng những thế, lão già đó sẽ mang đến không gì khác ngoài sự
hả hê. Sau cùng thì, lão đã buộc chặt mình với tất cả những gì Blackmour có.
Một nối kết mong manh, để đảm bảo. Nhưng nếu Warewick nghĩ sẽ tạo ra bất
cứ kiểu liên minh thân thiện nào, thì lão chỉ đang dối gạt bản thân mà thôi.
Wolf thình lình ngẩng đầu. Christopher cũng căng thẳng như nó khi phát
giác tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên sau lưng. Hắn không nghe thấy tiếng
cửa mở. Chìm sâu vào suy tư khi ngồi đằng sau một cánh cửa chưa cài then
không bao giờ là việc khôn ngoan.
Wolf gừ gừ trong cổ họng, quyết liệt giới hạn danh sách những kẻ có thể
được gọi vào phòng. Nó chỉ chấp nhận vài người gồm Jason, Colin và chỉ huy
quân đội của Christopher, Ranulf. Bất kể ai khác đều được xem như mối đe dọa
và sẽ bị trừng trị thích đáng.
“Ai đó?”, Christopher hỏi, không ngoảnh đầu lại.
“Janet, thưa ngài. Cậu Jason tin là ngài cần ăn một chút.”
“Đặt lên bàn đi.” Hắn chờ đến khi nghe tiếng mâm gỗ đặt lên bàn và bước
chân cô gái lui khỏi phòng mới đứng lên đi chốt cửa.
Christopher ép mình phải ăn, dù hắn chả thấy ngon miệng. Ôi, ý nghĩ hôn
nhân làm toàn bộ cảm giác về thức ăn của hắn thêm chua chát. Đáng tiếc là chỉ
giữ Gillian ở Blackmour sẽ không đủ để bảo vệ cô. Một cuộc hôn nhân mới có
khả năng.
Christopher đặt mâm gỗ xuống sàn, để mặc chú chó săn khổng lồ đen tuyền
kết thúc bữa ăn. Hắn thậm chí còn không chịu được mùi của chúng.
Hắn đột ngột đứng dậy, bước tới góc tường và