ười khác hại chết? Không phải nàng
chết do sinh khó sao?
Ta cẩn thận hỏi: “Là bị ai hại chết?”
Ta thấy hai bàn tay hắn nắm chặt: “Đỗ Chỉ Hy!” Ba chữ này tựa hồ là hắn nghiến răng nghiến lợi nói ra.
Đỗ Chỉ Hy? Là mẫu hậu của Kỳ Hữu? Làm sao có thể là nàng? Ta vốn định mở miệng hỏi, sau lại bị cấm khẩu, nhưng không thể hỏi nữa, nếu không
sẽ bị hoài nghi. Như vậy mà nói, nếu muốn tìm ra chân tướng, ta chỉ có
cách tự mình đi tìm.
Hồi lâu sau, hắn mới hồi phục tâm tình: “Ta không biết vì sao bản
thân lại nói nhiều việc với ngươi như vậy, có lẽ …. do thanh âm của
ngươi rất giống nàng. Ngươi tên là gì?”
“Tuyết Hải.”
“Hương Tuyết Hải?” Hai mắt hắn đột nhiên sáng ngời, kích đột nắm chặt lấy vai ta, thật đau. Ta nhíu mi, hắn lúc này mới nhận ra bản thân đã
thất thố, mất tự nhiên mà nở nụ cười: “Ta có hơi kích động.”
“Vậy ngươi tên gì?” Tuy rằng ta dĩ nhiên biết rõ tên của hắn, nhưng
thân phận ta lúc này là Tuyết Hải, ta và hắn, chỉ là những người xa lạ
mà thôi.
Hắn nghiêng đầu suy nghĩ một hồi: “Vẫn, ngươi cứ gọi ta là Vẫn đi”.
Ta gật gật đầu, trong lòng cũng hiểu rõ, hắn không muốn cho ta biết thân phận của hắn, ta cũng coi như không biết vậy.
“Vì sao ngươi lại gọi là Vẫn?”
“Bởi vì ngày ta sinh ra, mẫu thân cũng liền mất đi, phụ …. thân mới đặt tên ta là Vẫn, để ta ghi nhớ về mẫu thân.”
Tiếu ngữ dần dần phiêu tán ở Mai lâm, lan tràn vô hạn đến cả ngóc ngách sâu nhất Cùng Kỳ Vẫn hàn huyên đến hai canh giờ mới rời đi, chuyện phiếm thoải mái với hắn khiến tâm tư đang siết chặt đầy hỗn loạn của ta dần hồi
phục, đã có thể an tĩnh mà suy nghĩ về vấn đề này. Ta đứng trước một
đình viện, nhẹ tay bẻ một nhành hoa cạnh đó, hương thơm phác mũi, bản
thân nhẹ lâm vào trầm tư. Lấy hiểu biết của ta về Kỳ Hữu mà xem xét, hắn không có khả năng vì ta giết cha, tuyệt đối không có khả năng! Chỉ có
một cách khác để giải thích, chính là còn có ẩn tình không thể cho ai
biết. Lại nghĩ đến câu nói kia của Kỳ Tinh “Ta hiện tại chỉ có một nghi vấn, phụ hoàng vốn có thể giết chết ngươi, vì cớ gì phải cho ngươi một con đường sống?” Câu nói này cũng đồng thời đánh thức ta, vì sao hắn lại thả ta? Chẳng lại
lại có thêm một bí mật không thể nói cho người khác biết?
Ta hiện tại có nên đem sự tình này đi hỏi Vân Châu, hay là, ta có nên đem thân phận mình nói cho nàng biết, chỉ có như vậy nàng mới có thể
chân chính đem mọi việc kể lại cho ta. Nhưng, việc này rốt cuộc là nên
hay không? Làm như vậy, đối với Vân Châu có phải là chuyện tốt hay
không?
Ta bồi hồi đứng trước Phiên Vũ các hồi lâu nhưng vẫn không bước vào,
chỉ bước đến dưới tán một gốc cây ngô đồng nhỏ ngồi xuống, ngẩng đầu
nhìn quầng sáng phía xa chân trời, muốn đem hết thảy mọi chuyện xảy ra
tối qua suy ngẫm một lần nữa.
Nếu đúng như lời Nam Nguyệt nói, tiên hoàng nếu thật sự do Vân Châu
hại chết, thì bản thân nàngh cũng đã mang bệnh gần một năm, sinh mệnh
nay đã nguy hiểm sớm tối. Ta cũng đã mơ hồ đoán ra, lúc ở Dưỡng Tâm điện Thái hậu đã nói gì với Vân Châu, nhất định là bọn họ đã phát hiện Kỳ
Tinh bắt tay vào điều tra chuyện này, vì tự bảo vệ mình, bọn họ muốn đẩy Vân Châu ra, cho nàng nhận lãnh trách nhiệm toàn bộ từ đầu chí cuối.
Nếu nói vậy, cái chết của tiên đế, thái hậu cùng Hàn Minh cũng có phần?
Vì sao bọn họ lại liên thủ đối phó tiên đế, người mà thái hậu căm hận
không phải chỉ là Đỗ hoàng hậu đang bị giam nơi lãnh cung sao?
Ta nhất định phải nghe chân tướng từ chính miệng Vân Châu, chỉ là vừa quyết định, lại bị trận buồn ngủ này tập kích. Ta âm thầm nói với chính mình, tạm ngủ hai canh giờ, sau hai canh giờ, Vân Châu cũng thức dậy,
ta sẽ nói với nàng ta sự thật chính là Phan Ngọc. Nghĩ đến đây, ta liền
an tâm nhắm mắt lại.
Cũng không biết bản thân mình đã ngủ trong bao lâu, chỉ cảm thấy bỗng có rất nhiều thanh âm khắc khẩu truyền vào tai, ta mơ màng mở to mắt,
nhìn ánh mặt kiêu dương đang rọi trên đỉnh đầu, một trận âm thanh hỗn
loạn truyền ra từ Phiên Vũ các, chẳng lẽ Vân Châu đã gặp chuyện?
Cơn buồn ngủ phút chốc biến mất, đột ngột bò dậy, cũng không kịp
chỉnh trang quần áo, cấp tốc chạy vào trong. Tình hình xảy ra bên trong
khiến ta không khỏi giật mình. Hoàng hậu, Tĩnh phu nhân, Đặng phu nhân,
Lục chiêu nghi, bốn người ngồi bốn góc, bao vây Vân Châu ở giữa, đang
quỳ xụi lơ trên mặt đất. Nam Nguyệt đang canh giữ ngoài cửa, thấy ta
chạy vào liền ngăn lại “Đây không phải là chuyện ngươi có thể nhúng
tay.”
“Chuyện gì đã xảy ra?” Vì sao cả hoàng hậu cũng đến đây, chẳng lẽ tự tìm phiền toái sao?
“Hôm qua có người gửi thư nặc danh cho Tĩnh phu nhân, tố giác Vân
Châu là hậu nhân của loạn thần” Nam Nguyệt bình tĩnh nói, nhưng cánh tay ngăn cản tay thủy chung vẫn không buông xuống.
Ta lạnh lùng trừng mắt nhìn nàng, chỉ có Kỳ Tinh mới biết được thân
phận của Vân Châu, như vậy, thư nặc danh này nhất định do hắn gửi.
“Hoàng thượng đâu?”
“Không cần trông cậy vào hoàng thượng, hoàng thượng đã đem quyền xử
lý Vân Châu toàn bộ giao cho hoàng hậu nương nương, hôm nay Vân Châu có
chạy trời cũng không khỏi nắng” Nàng khinh miệt cườ