cảm thấy may mắn vì sứ
thần lần này Kỳ quốc phái tới là Hàn Minh?
“Hoàng thượng giá lâm” Thanh âm bén nhọn vút cao vang lên, tất cả
đồng loạt hành lễ “Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!” Thanh âm
tràn ngập toàn bộ đại điện, văng vẳng không dứt.
“Các khanh bình thân” Liên Thành hôm nay một thân long bào, hiển thị
quý khí nghiêm nghị. Ta đứng dậy mà chống lại đôi con ngươi uất giận của hắn, ta chỉ có thể cười, hiện tại cứ coi như ta đang trái lời hắn đi.
Tiếp theo, một vị công công mở ra đạo thánh chỉ, đọc “Phụng thiên
thừa vận, thế tông hoàng đế chiếu viết: Linh Thủy Y là thê tử kết tóc
của trẫm, cùng trẫm bầu bạn đã hơn ba năm, giữ phận hiếu cẩn, đoan trang hiền thục, đối nhân khoan dung, rất có phong phạm của một bậc mẫu nghi
thiên hạ. Nay sắc phong nàng làm Dục quốc Đoan Cẩn hoàng hậu, tiếp nhận
kim ấn, mẫu nghi thiên hạ, chính vị cung vi, quản lý lục cung. Khâm
thử.”
Ý chỉ vừa tuyên đọc xong, Linh Thủy Y một thân hồng lăng y, đầu đội
kim phượng quan tỏa ra ánh sáng ngũ sắc bước ra từ phía sau bình phong,
bước đi nhẹ nhàng, khí chất cao nhã, tiếu dung ngọt ngào, xinh đẹp tựa
thiên tiên. Hoàng hậu quỳ xuống, tiếp nhận kim ấn tượng trưng cho địa vị cao nhất lục cung từ tay hoàng thượng.
Cứ vậy, buổi tiệc thật nhàm chán, không khí trầm lặng, tiệc tùng mà
không thể lớn tiếng ồn ào, cũng không thể thoải mái chè chén, chỉ có
nghe thể nghe hoàng thượng đang cầm một đạo thánh chỉ nói gì đó, nhưng
ta cũng không nghe rõ được điều gì.
Ta u ám mà tự nói chuyện với mình, nhìn một mâm phù dung cao tinh xảo đặt trước bàn, thật khiến người ta thèm nhỏ dãi, tùy tay cầm lấy một
khối đưa lên miệng, cắn một miếng nhỏ, tinh tế nhấm nháp, cảm giác ngọt
ngào tràn ngập đầu lưỡi.
“Tiểu thư ….” Lan Lan đang ngồi cạnh khẽ kéo tay áo của ta, nhỏ giọng gọi.
“Có chuyện gì sao?” Ta quay đầu lại nhìn nàng, bất giác phải chống
lại ánh mắt bất đắc dĩ của Liên Thành, ta liếc mắt khiêu khích hắn một
cái, sau đó đem phần phù dung cao còn lại trên tay bỏ hết vào miệng.
Một trận cười khẽ từ đối diện truyền đến, vừa nhìn lên, ta liền
nghệch mặt. Tất cả những người có mặt ở đây đều chú mục tại ta, ánh mắt
nào cũng mang một vẻ bất khả tư nghị, ngay cả Hàn Minh xưa nay nét mặt
chẳng bao giờ thay đổi cũng xuất hiện ý cười nhè nhẹ.
Miệng đầy phù dung cao, nuốt cũng không được, nhả cũng không xong,
rốt cuộc vướng ngay cổ họng, làm ta một phen mắc nghẹn. Ta đỏ mặt, nhẹ
giọng khụ khụ, nhưng âm thanh bé nhỏ này trong đại điện yên tĩnh lại phá lệ rõ ràng, càng thu hút thêm nhiều ánh mắt, ngay cả Linh Thủy Y đang
quỳ nhận kim ấn cũng quay đầu lại nhìn ta.
Hiện tại, ta chỉ có một ý niệm trong đầu, rời khỏi đại điện càng
nhanh càng tốt, thật sự muốn dọa người khác bỏ về mà. Tại sao ta lại
quên mất vị trí mình đang ngồi dẫn nhân chú mục thế nào, thậm chí còn
quên đây là sắc phong đại điển, thế mà lại thản nhiên ngồi ăn.
U Thảo lập tức rót cho ta một chén rượu, nhưng nó chỉ khiến yết hầu
của ta tạm dịu đi, khối điểm tâm kia vẫn không chịu tụt xuống, liên tục
ba chén, ta mới có thể ngừng lại. Ta đem một miệng đầy phù dung cao
nhanh chóng nuốt xuống, cúi đầu né tránh ánh mắt khác thường của tất cả
mọi người.
Mãi đến lúc thanh âm của Hàn Minh vang lên giữa đại điện, ta mới chậm trãi ngẩng đầu nhìn, Hàn Minh đang cầm trong tay một bức tượng ngọc
bích thời Hán, dùng thanh âm bình tĩnh vô ba nói: “Thần Kỳ quốc sứ thần – Hàn Minh, phụng mệnh hoàng thượng đem vật này đến chúc mừng tân hoàng
đăng cơ, sắc phong tân hậu. Hy vọng từ nay Kỳ Dục hai nước giữ vững bang minh, quan hệ bền vững.”
“Thay trẫm cảm tạ Kỳ quốc hoàng đế, từ hôm nay trở đi, Dục quốc sẽ
thần phục dưới trướng Kỳ quốc” Có lẽ người khác nghe không hiểu, nhưng
ta hoàn toàn có thể nghe ra, tiếng cười này vừa lạnh lẽo lại vừa cứng
ngắc.
Nguyên lai điều kiện để Kỳ quốc trợ hắn đăng vị chính là đất nước này phải thần phục Kỳ quốc. Hiện nay, Kỳ, Hạ hai nước đều đã thần phục cho
Kỳ, tương lai Kỳ quốc nhất thống thiên hạ là chuyện nghiễm nhiên. Nay đã có hai nước này hỗ trợ, tương lai Kỳ quốc hoàng đế muốn phế Đông cung
vốn là chuyện dễ dàng, chỉ thiếu một lý do danh chính ngôn thuận.
Bóng dáng say sưa đón lấy cơn gió, trong giấc mộng chập chờ chẳng
biết là cô quạnh hay còn đôi, giữa tẩm cung cô tịch, lụa mỏng phơ phất.
Mãi đến gần khuya, ta mới được Lan Lan và U Thảo đưa khỏi Phượng Khuyết
điện, tửu lượng của ta vốn chẳng bằng ai, chỉ mới vài chén đã bắt đầu
hỗn loạn, ngay cả đi đường cũng không vững.
Một thân say say hương men được các nằm đặt nằm vào nhuyễn tháp, hai
nàng nhẹ nhàng giúp ta lau hai gò má rồi mới rời đi. Ta nhắm lại đôi
hàng mi, rất nhiều kỷ niệm chợt hiện về trong phút chốc, ta rúc vào lòng phụ hoàng, nghe người giảng giải những điều về thế gian, về những đại
nhân vật đã trải qua bao phong vân thăng trầm của lịch sử. Ta còn nhớ
phụ hoàng từng nói, chỉ cần ta thích, người liền cắt một nửa giang sơn,
tặng ta tùy ý chơi đùa, nhưng ta không cần thứ đó, ta chỉ cần phụ hoàng
còn sống ….
Người ta thường nói “Tá tửu tiêu sầu sầu
