vòng ba ngày, nếu ngươi không biến mất
khỏi Kỳ Hữu, biến mất khỏi Kỳ Quốc, vậy đừng trách trẫm ra tay trợ lực,
giúp ngươi biến mất.”
Ta biết cái Hoàng Thượng gọi là trợ ta biến mất, nó nghĩa là – giết
không tha! Hắn hiện tại cho ta cơ hội, muốn ta tự thân rời đi. Nhưng ta
không rõ, hắn vì sao cấp cho ta cơ hội tự biến mất này? Hắn không sợ ta
sẽ đem việc này nói cho Kỳ Hữu, càng khiến cho hắn thêm phản loạn sao?
Trở về Tây cung, vẫn chưa về Lãm Nguyệt lâu, mà là chuyển hướng đến
ngoại cung Phi Hương. Hỏi nhóm nô tài Minh Y hầu có đang ở trong tẩm
cung của Hàn chiêu nghi hay không, bọn họ nói đã ở trong đó khá lâu. Ta
lại không vào Phi Hương cung, đụng vào Hàn chiêu nghi thì sự việc liền
phiền toái. Cho nên liền đứng ở ngoài cửa cung chờ hắn đi ra, gió lạnh
bất ngờ thổi lại, nhưng sao ta lại không cảm nhận được dù chỉ một chút
cảm giác mát mẻ?
Bóng trăng đêm nay như ngọc, từng chiếc lá rơi rụng thoang thoảng
hương thu, đêm nay chẳng những lạnh mà còn quá yên tĩnh, hoàng cung này
chỉ khiến ta cảm thấy lạnh lẽo trong lòng, cao lầu họa các dưới ánh
trăng lấp lánh dát vàng. Nhìn này con đường khang trang lại thê lãnh,
chỉ có cảm giác trang nghiêm.
“Ngươi như thế nào lại ở chỗ này?”
Thanh âm lãnh đạm như hàn băng, không cần quay đầu lại, cũng biết Hàn Minh đã từ nội cung Phi Hương đi ra. Hắn ở trong đó thật là quá lâu, ta đã đợi hắn suốt một ngày.
“Ngươi là thống lĩnh cấm vệ Kim Lăng thành, ta muốn ngươi cho ta một
thứ giúp ta có thể đi khắp đông tây cũng thông suốt, không gặp bất kỳ
cản trở nào” – Ta cũng không quanh co lòng vòng, trực tiếp thiết nhập
chính đề.
“Ngươi phải rời khỏi?” – Thanh âm bình tĩnh vô ba của hắn rốt cuộc có biến hóa, hắn bước tới trước mặt ta, nhìn chằm chằm ta, muốn từ trong
mắt ta tìm được đáp án.
“Ngươi không cần hỏi nhiều, ngươi chỉ cần giúp ta rời khỏi” – Không
nghĩ sẽ trả lời hắn, người biết chuyện này càng nhiều, sẽ có càng nhiều
nguy hiểm.
“Dựa vào cái gì ta phải giúp ngươi?!” – Hắn buồn cười nhìn bốn phía, cuối cùng lại bồi hồi hồi nhìn ta.
“Chỉ bằng ta đã cứu ngươi một mạng, hiện tại là thời điểm ngươi có
thể báo ân” – Ta tận lực bảo trì tươi cười trên mặt, cũng cảm thấy lo
lắng rằng hắn sẽ không giúp ta. Nếu ta không rời khỏi hoàng cung, ba
ngày sau Hoàng Thượng thật sự sẽ giết ta, ta tin tưởng.
Vốn muốn Hoàng Thượng hạ một đạo ý chỉ giúp cho ta có thể an toàn rời đi, nhưng nghĩ lại một lúc, ta lại cảm thấy không có khả năng, Hoàng
Thượng sở dĩ muốn ta biến mất chỉ vì muốn cho Kỳ Hữu tìm không ra ta, có thể an tâm tranh đoạt đế vị. Nếu hắn hạ chỉ chẳng khác nào tương đương
chiếu cáo thiên hạ, Phan Ngọc là Hoàng Thượng tiễn bước, Hoàng Thượng
không thể nào lại muốn bị người trong thiên hạ nhạo báng. Cho nên ta mới đến tìm Hàn Minh giúp ta, xem như ta đặt hết tất cả cho ván này.
Hắn trầm mặc hồi lâu, rốt cuộc thở dài, từ trong áo lấy ra một khối
lệnh bài, đưa tới trong tay ta. Ta nhìn khối lệnh bài được khắc tinh tế
một chữ “Minh”, đây là thông hành lệnh của ta. Cảm kích liếc nhìn hắn,
hắn lại lảng tránh ta.
“Ngươi nếu ly khai, Hàn chiêu nghi làm sao bây giờ? Nàng đem mọi hy
vọng ký thác trên người ngươi” – Hắn cúi đầu, nhìn thạch trụ trước mặt,
thanh âm hoảng hốt.
“Nếu Hàn chiêu nghi thật sự muốn diệt trừ hoàng hậu, như vậy đi tìm
Kỳ Hữu đi” – Ta xem hắn sắc mặt theo từng lời ta nói mà có chuyển biến,
hắn dùng ánh mắt hoài nghi nhìn chằm chằm ta, giống như những gì ta nói
là một việc vô cùng đáng chê cười: “Những lời ta nói với ngươi đêm nay,
đừng cho bất luận kẻ nào biết, nếu không ngươi sẽ có nguy hiểm rất lớn.
Còn nữa …. Đem tất cả những người đã thấy ta hôm nay, giúp họ im miệng
đi.”
Ta tin tưởng y theo trí tuệ thông minh Hàn Minh, có thể lý giải lời
nói của ta. Huống chi, hắn là Minh Y hầu, ban đêm xông vào đông cung,
hắn tuyệt đối không phải là kiểu người có lá gan nhưng không có nào,
càng không phải là kẻ không có tâm cơ.
Kỳ Hữu, ta đi đây.
Chàng trời sinh vốn là để làm một bậc đế vương, ta không thể làm một
vật cản trên vương đạo của chàng, bất luận dù chúng ta có xa cách nhau
thế nào, tâm của Phức Nhã luôn hướng về phía chàng. Ngay từ lần đầu gặp
mặt một năm về trước, ta đã đem tâm của mình ra giao cho chàng rồi.
Biện quốc – Kinh Châu thành
Nơi nơi uyên ương đi đâu cũng có cặp, những người cô đơn đi trên
đường có vẻ cũng không ít, con đường đông đúc, dường như ai ai cũng đổ
về đây, tựa cô nhạn hồi quy.
Trên bầu trời sương mù nhàn nhạt, che mờ một tầng nhật quang, ánh
sáng mờ ảo như khói phơ phất, sương mù mang một màu đỏ tiêu hồn người.
Ta đang ngồi trong một tửu lầu xa hoa nhất Kinh Châu, ném một số tiền thưởng khá lớn cho tên tiểu nhị, hắn liền giúp ta tìm được một bàn cạnh cửa sổ, trên lầu hai, vị trí này vừa yên tĩnh vừa có thể quan sát cảnh
sắc của toàn thành. Lấy cả hai tay chống lên bàn để nhìn ra xa cảnh sắc
Kinh Châu, lại có một cảm giác thương cảm khó nói.
Ta rời khỏi Kim Lăng đã hơn một tháng, tuy rằng suốt đường đi không
hề bị ai truy đuổi nhưng trong lòng lại dâng lên cảm giác mất mát