ở bên người phu nhân, trợ ngài diệt trừ hoàng hậu. Đợi sau
khi phu nhân sinh hạ long tử, thần nhất định sẽ đưa nó lên thái tử vị,
để ngài có thể trở thành hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ.”
“Nếu ta nói tất cả mọi thứ ta đều không màng thì sao?” Nàng khẽ vuốt
ve cái bụng hơi nhô lên của mình, sắc mặt chợt trở nên ngọt ngào, “Ta
chỉ muốn cùng chàng, cùng hài tử của chúng ta, một nhà ba người ở cùng
một chỗ!”
Ta mở to hai mắt nhìn một màn này, tim của ta nảy mạnh liên tục mấy
nhịp tựa hồ sắp hít thở không thông. Nàng vừa rồi nói là “Hài tử của
chúng ta!”, hài tử kia thật sự là con của Ôn Tĩnh Nhược cùng Dịch Băng!
Đầu ngón tay của ta dùng sức kháp mạnh vào thân cây.
“Hoàng phi, mau xuống đây, trên đó nguy hiểm lắm!” Hoán Vi chợt thét chói tai một tiếng cắt qua tiểu uyển im lặng đến bi thương.
Ta cả kinh, diều từ trong tay trong tay rớt xuống, hai người trong
viện vì tiếng la mà nhất thời cùng nhau ngẩng đầu, nhìn chằm chằm kẻ
đang trốn trên cây. Tĩnh phu nhân sắc mặt nhất thời thảm biến, không còn một huyết sắc. Dịch Băng trong mắt lộ ra hàn quang, sát khí tỏa.
Ta lập tức quay đầu nói, “Đao Quang, Kiếm Ảnh, đỡ bản cung xuống.”
Hoán Vi bị câu này của ta khiếb cho mạc danh kỳ diệu, đứng như tượng, đầu óc như thể ngừng hoạt động hồi lâu, quay đầu nhìn chung quanh một
lúc lâu, lại mở miệng nói,“Không……”
Ta vội vàng đánh gãy, “Hoán Vi, ngươi còn đứng đó làm cái gì, mau nhặt diều lên.”
Nàng quả nhiên không nghi ngờ, khom người đem diều nhặt lên. Ta lập
tức từ trên cây nhảy xuống, trọng tâm chưa ổn suýt nữa ngã sấp xuống,
may mắn có Hoán Vi đỡ lấy ta.
“Hoàng phi ngài……”
“Đi!” Ta nắm tay nàng bỏ chạy, nàng giống như cũng nhận thấy điều gì, cùng ta bỏ chạy.
Mãi đến khi chạy vào một phiến rừng nhỏ hoang vu, ta mới thả chậm bộ pháp
nhưng là như trước không dám dừng lại, vẫn bước nhanh hướng Chiêu Phượng cung mà đi.
Mới vừa rồi, nếu không phải ta tỉnh táo hô lên danh tự của Đao Quang
và Kiếm Ảnh khiến Dịch Băng có điều băn khoăn, sợ là ta cùng với Hoán Vi đã thành vong hồn dưới đao hắn.
Mãi đến khi chạy vào ngoại vi tẩm cung ta mới có thể thả lỏng thân
thể đang căng cứng xuống, nhẹ nhàng lau đi mồ hôi lạnh trên trán. Phức
Nhã ta vì sao luôn được chứng khiến những bí sự như thế, từng vì nhìn
thấy Linh Thủy Y cùng Liên Dận tư tình mà bị hủy dung, lần này ta tuyệt
không thể lại mềm lòng. Nhưng là…… phải hại Dịch Băng như vậy ta có chút do dự, ta chưa bao giờ nghĩ mình phải đối mặt cùng hắn.
Chu môn của tẩm cung đóng không được chặt, lộ ra một cái khe nhỏ, có
thể khiến ta nhìn rõ sự việc bên trong, ta mạnh mẽ trụ lại bàn tay đang
tính đẩy cửa của Hoán Vi, lạnh lùng nhìn chăm chú vào Mạc Lan lúc này
đang lẳng lặng đứng bên người Kỳ Hữu – lúc này đang nặng nề ngủ say trên ghế tựa, ngón tay nàng run rẩy, như có như không vuốt ve dọc theo mặt
chàng, từ mắt đến trọn mặt, ánh mắt phiếm tỏa tình ý nồng đậm, ức không
được mê luyến.
Hoán Vi cũng nhìn qua khe cửa mà thấy rõ toàn bộ, không nhịn được
thốt khẽ một tiếng, bị ta đúng lúc che miệng lại, đề phòng nàng đả động
tất cả mọi người xung quanh. Nàng trừng to hai mắt, dùng thái độ không
thể tin được mà nhìn ta, còn có tức giận.
Ta làm đưa ta “suỵt” một tiếng ý bảo nàng im lặng, tay còn lại khẽ
vuốt ve giúp nàng bình tĩnh trở lại, “Hoán Vi, con diều này ta thưởng
cho ngươi.” Ta cố ý phóng đại thanh âm, sau đó thu hồi bàn tay đang che
miệng nàng, đẩy cửa bước vào.
Chỉ mới quay đi quay lại một cái, Mạc Lan đã quy củ đứng ở bên người
chàng, hai tay tự nhiên đặt bên người, chớp mắt cũng không chớp một cái. Giống như vừa rồi căn bản không hề phát sinh chuyện gì.
Ta thản nhiên cười nhìn nàng, hỏi, “Hoàng Thượng tới từ lúc nào?”
“Đã đến được hai canh giờ, vì đợi hoàng phi lâu quá nên ngài dần ngủ
quên mất.” Mâu quang nàng bình tĩnh, thanh âm không hề phập phồng.
Kỳ Hữu đang nằm trên ghế chậm rãi chuyển tỉnh, đôi mắt thâm thúy mở
ra, nhập nhèm nhìn ta, “Nàng đã chạy đi đâu vậy, mấy nô tài đi tìm đều
tìm không được nàng.”
Ta lắc lắc diều trong tay,“Nô tì đi chơi diều, vốn định cho người đến hỏi Hoàng Thượng đi cùng. Nhưng Hoàng Thượng là vua của một nước, nào
có nhàn tâm bồi nô tì ngoạn cái thú vui tiểu hài tử này.” Ta hướng chàng bước tới, ngồi xuống khẽ tựa vào lòng chàng, chàng thuận thế chuyển
người một cái, ôm lấy thắt lưng của ta, cười nói, “Chỉ cần là ái phi bồi ở bên người trẫm, cho dù phải ngồi nặn tượng đất trẫm cũng thích.”
Ý cười bên môi ta không nhịn được mà phiếm khai, ánh mắt vụng trộm
liếc nhìn biến hóa trên mặt Mạc Lan. Đố kỵ phẫn hận chợt lóe quang, mang theo chút mất mác thương cảm nhưng mọi cảm xúc lại được che dấu cực
nhanh khiến ta phải kinh ngạc. Ta nên cảm thấy may mắn vì được nhìn thấy một màn ban nãy, nếu không ta vĩnh viễn sẽ không biết được bên người
mình lại có một nhân vật lợi hại như thế. So với Đỗ Hoàn cùng Ôn Tĩnh
Nhược, nàng ta còn nguy hiểm hơn.
Chàng nhẹ nhàng từ ghế nằm đứng dậy, ta chỉ mới đưa tay muốn kéo
chàng, đã có một đôi tay so với ta nhanh hơn, đã giúp Kỳ Hữu đứng dậy,
ta đạm vọng sắc mặt k