một hơi
mạnh, “Đã bị kinh hách rồi sao?”
“Hoàng Thượng…… Ngài…… Mẫu hậu.” Hốc mắt không thể khống chế mà nóng
lên, nước mắt như vậy trào ra, hắn lập tức đưa tay tiếp được vài giọt lệ vừa rơi xuống, một tay kia nhẹ nhàng giúp ta lau đi nước mắt.
“Có thấy kẻ khả nghi nào xuất nhập nơi này không?” Hắn thấp giọng hỏi, lại hỗn loạn vài phần ủ dột, đoán không ra hỉ giận.
Ta lập tức lắc đầu, “Ta vừa mở cửa đã thấy nương nương đã bị treo cổ ở trên xà ngang.”
Hắn nhẹ nhàng nắm tay của ta, thật lâu sau cũng không nói gì, mãi đến khi Kỳ Tinh bị vài vị thị vệ “Thỉnh” đến đây, hắn vẫn như trước nhẹ nắm tay của ta, cảm giác ấm áp du nhiên nhi sinh, vuốt ve lên trái tim đã
bị kinh hách của ta.
“Tấn Nam vương, một canh giờ trước, ngươi ở đâu, đang làm cái gì!” Hắn đạm mạc bình tĩnh hỏi.
“Dĩ nhiên đi ngủ!” Kỳ Tinh tựa hồ cũng nhận thấy sự tình nghiêm trọng, phá lệ ngưng trọng trả lời.
“Ai có thể chứng minh!” Kỳ Hữu từng bước ép sát.
Thanh âm của Kỳ Tinh tuy hoạt kê nhưng vẫn không giấu được căng
thẳng, “Không có!” Thực cứng ngắc hai chữ, tựa hồ sự tình từ trong bóng
tối đã được dẫn dắt ra ánh sáng, ta chỉ thấy bàn tay Kỳ Hữu dần căng
thẳng, có mồ hôi chảy ra, truyền tới tay của ta.
“Ngọc bội này là của ngươi.” Ngọc bội vốn được siết chặt trong lòng
bàn tay từ từ xuất hiện khiến ta có thể nhìn rõ, mặt trên rõ ràng khắc
một chữ “Tấn”.
Kỳ Tinh đạm tảo liếc mắt nhìn ngọc bội, lại nhìn sang ta, cuối cùng
chăm chú nhìn về phía Đỗ Hoàng hậu, thực trầm trọng gật gật đầu, một câu cũng chưa nói.
“Người đâu, đem nghịch tặc dám giết mẫu hậu bắt lại cho trẫm.” Bàn
tay đang nắm lấy tay ta tựa hồ ngày một siết chặt, mà ta lại không cảm
giác đau đớn, chỉ là kinh ngạc nhìn hắn bị thị vệ chế trụ hai tay.
“Hoàng Thượng, cho phép ta nói thêm câu nữa.” Hắn sau một hồi trầm
mặc cuối cùng chậm rãi mở miệng, đem ánh mắt dừng lại trên người ta,
trên mặt lộ ra ý cười, phá lệ thê lãnh. “Có thể cùng ngươi tâm đầu ý hợp kết làm tri tâm chi giao, không quan hệ phong nguyệt, là may mắn của
ta, đến nay cũng không hối hận.”
Tay của ta đột nhiên run rẩy, khóe môi giật giật, bất động nở nụ
cười, ẩn chứa muôn vàn cảm xúc, có chua xót, có thoải mái, có áy náy, có sung sướng…… Cuối cùng chỉ im lặng không nói, ánh mắt nhìn theo hắn bị
thị vệ áp giải đi, mãi đến khi bóng hắn mất dần ngoài cửa cung, tầm mắt
của ta lại như trước không thu hồi. Tâm ta chìm sâu, nhớ về một khoảng
thời gian trước, khoảng thời gian dường như đã bị lãng quên.
“Ngươi và tiểu thê tử của ngươi dạo này thế nào?” Ta một bên bắt đom đóm, một bên tìm đề tài cùng hắn nói chuyện phiếm.
Hắn ha ha cười, có chút khờ ngốc, ngay cả ta cũng khống chế không
được mà cười theo hắn,“Rốt cuộc thế nào kéo dài đến tận bây giờ? Khi nào mới tính sinh một cái oa nhi (đứa con)?”
“Ta cùng với nàng đã phân phòng ngủ hơn bốn năm, ngươi cảm thấy thế
nào?” Hắn sâu kín cất một tiếng thở dài, khiến động tác trong tay ta lập tức dừng lại, kinh ngạc nhìn chằm chằm hắn, hắn vẫn như trước không
động đậy. Ta kêu lên một tiếng sợ hãi, “Phân phòng ngủ?”
“Nàng ngủ trong phòng, ta ngủ ở thư phòng.” Hắn bình thản đến mức
dường như đây là chuyện dĩ nhiên, trong mắt hắn hoàn toàn là ý cười
giỡn, ta lập tức quát hắn,“Ngươi làm sao có thể như vậy, nàng là thê tử
ngươi.”
Trong mắt hắn hiện lên một tia bất đắc dĩ, “Đừng nói về nàng, nói chuyện chúng ta đi.”
Ta dùng biểu tình kỳ quái đối diện hắn, sau lảng tránh ánh mắt hắn. “Chúng ta có cái gì hay mà nói.”
“Chúng ta không phải bằng hữu sao?” Hắn giữ ta lại, sau từ trong lòng lấy ra một khối ngọc bội đưa vào tay ta, “Bằng hữu nên có một cái tín
vật, thứ này cho ngươi.”
Ta nhìn chằm chằm khối ngọc bội khắc một chữ “Tấn” thật lâu sau lên tiếng, “Nhưng ta không có gì để cho ngươi a.”
Hắn cũng trầm tư một hồi, lại nhìn lên bầu trời không trăng đêm đó
một phen, sau hướng ta ngoắc ngoắc ngón tay, ý bảo ta đến gần. Ta mặc dù khó hiểu, nhưng vẫn đi qua, chỉ thấy hắn cúi đầu nói vào tai ta điều gì đó, thật lâu lại không nghe được có thanh âm từ trong miệng hắn truyền
ra. Ta đang muốn hỏi, chỉ cảm thấy má trái truyền đến một trận cảm giác
ấm áp, ta toàn thân cứng ngắc, xấu hổ nhìn hắn, trong đầu trống rỗng,
hắn…… thế nhưng lại hôn ta!
Ta nhất thời cũng không biết nên nói cái gì, đã thấy hắn nở nụ cười,
cười đến hết sức lông bông, tựa hồ phát hiện một chuyện vô cùng mới mẻ,
“Quả nhiên, cảm giác khi hôn ngươi so với hôn nữ nhân khác, thật không
giống nhau.”
Mãi đến hết một hồi thần, ta mới hiểu rõ, nguyên lai hắn lấy ta làm
trò cười, hại ta hạt khẩn trương một phen,“Nạp Lan Kỳ Tinh, ngươi muốn
chết nha!”
Ta lẳng lặng ngồi trước cửa tẩm cung của Hoàng thượng, nhìn ánh trăng ảm đạm bị một lớp mây đen che đi, trong đầu đem toàn bộ dĩ vãng nhớ
lại, nghĩ lại mà kinh hách. Kỳ Hữu đang ở ngự thư phòng cùng các đại
nhân thương lượng cách xử trí Kỳ Tinh, mà ta lại bị hắn an trí ở Dưỡng
Tâm điện, hắn muốn ta chờ hắn trở về, bởi vì…… Hắn có chuyện muốn nói
với ta.
Bên trong tẩm cung không có một bóng người, ngoài cửa chỉ có một tiểu công công đ