oái trái lại chỉ muốn quan tâm chiếu cố Khuynh Vũ
thôi! Chỉ tiếc bổn soái là con trai, Khuynh Vũ có thèm đâu.”
Tình cảm của Phương thiếu soái đối với Tiếu chủ tịch chứa đựng trong câu nói kia trước giờ hắn chỉ dám để trong lòng, hôm nay rốt cuộc cũng có dịp
chuyện cũ lôi ra thổ lộ.
Vô Song lại cúi đầu tiếp tục nghiên cứu bản đổ, không để ý đến hắn nữa.
Khoảnh khắc y cúi đầu xuống, y đã bỏ lỡ mất nét cười long lanh đang ửng
lên nơi đầu mày cuối mắt ai đó, ấm áp như ánh nắng, trong veo như nước
hồ.
“Vậy Khuynh Vũ có thích Dư Nghệ Nhã không?”
Tiếu Khuynh Vũ vẫn chăm chú dán mắt vào bản đồ hành quân, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên, chỉ khẽ lắc lắc.
Chẳng cần dối hắn làm gì, bản thân đối với Dư Nghệ Nhã quả thực không có cái gì gọi là tình cảm nam nữ.
Phương bé cưng trong lòng tươi rói không thôi, đồng thời quyết định cả đời này phải giữ khoảng cách thật xa với Bình Kinh mới được!
Cái cô nàng Dư Nghệ Nhã kia chẳng phải đã nói muốn chờ Khuynh Vũ quay trở về mới kết hôn đó sao!
Vậy thì cứ để cô nàng chờ hoài chờ hủy ở Bình Kinh luôn đi, cũng đâu thể nói là mình nuốt lời, đúng không nào?
Tháng năm cô độc.
Giang sơn hùng vĩ.
Hai thanh niên trẻ tuổi phóng tầm mắt bao quát giang sơn ngút ngàn nhấp nhô dưới chân mình, vọng về phía quân đội hàng ngũ chỉnh tề như con rắn
thật dài mềm mại uyển chuyển len lỏi luồn lách ven sườn núi quanh co
khúc khuỷu.
Có lẽ là, một người đàn ông dù ít dù nhiều cũng đều rất thích cảm giác được nắm bắt mọi thứ trong tay.
Khoảnh khắc ấy, hai mắt nhắm lại, thật sự có cảm giác trời đất là một bàn cờ
lớn, người ngựa dưới kia là quân cờ linh động huyền diệu xoay chuyển.
Tiếu Khuynh Vũ đứng trên đỉnh núi, áo trắng phất phơ bay, thần sắc bình
thản: “Ai cũng nói Nam thiếu soái, Bắc mãnh tướng, vậy thiếu soái đối
với bè lũ quân phiệt đang mắt hổ hau háu bảy tỉnh miền nam kia hiểu biết đến đâu?”
Các giới công thương, học thuật, tô giới đế quốc, thế giới ngầm, cả những
người làm cách mạng… Toàn bộ miền nam tựa một cái bánh ga-tô tròn trịa
ngon lành, chỉ cần là người có thực lực, không ai không muốn chiếm lấy
một miếng.
Vàng thau lẫn lộn, xấu tốt đan chen, gió mây cuồng loạn, biến ảo khó lường.
Y xoay sang hắn, hỏi mà như đang mơ: “Phương Quân Càn, cậu có thể kiếm được chỗ đứng trên đại lục này không?”
Hắn mỉm cười nhẹ nhàng: “Đã có Khuynh Vũ.”
Bất luận được hay không, đã có y luôn bên hắn.
“Tôi và cậu, sẽ cùng mở ra một thời đại huy hoàng.”
Hiện tại, đang là thời đại rất sôi nổi, quyết liệt, thời đại nuôi dưỡng ý chí mạnh mẽ.
Văn hóa Trung Tây va chạm nảy lửa.
Cả nước đối mặt thù trong giặc ngoài.
Đủ loại vũ khí kịch liệt giao tranh.
Dân chủ bạo quyền luân phiên thay thế.
Chính là, thời thế tạo anh hùng.
Hay là, anh hùng tạo ra thời thế?
Hoàng hôn.
Một đám quân nhân kiệt quệ hốc hác tựa như mấy cái xác sống lảo đảo lê bước về hướng Nam thống quân.
Quần áo trên người họ không biết là bị đốt trong khói lửa, hay là bị dìm
trong bùn đất, hay là bị giặt bằng máu huyết, hay là cả ba, hiện tại đã
không còn nhìn ra màu sắc nguyên thủy nữa.
Mà quần áo kia thậm chí cũng khó có thể gọi là quần áo đúng nghĩa, đó chỉ
là mấy manh vải đã nát bươm còn vướng trên thân thể mà thôi.
Trên những gương mặt đờ đẫn là khói ám máu đọng, đến nỗi không thể nhận ra
được màu da vốn có. Trên đầu họ, tay họ, chân họ, còn lê theo những băng vải bó vết thương đỏ thẫm những máu.
Trên mặt trơ ra hai hốc mắt dại hồn, không còn sức sống, không còn phương hướng mục tiêu, cũng không còn hy vọng.
Rõ ràng đây là những người lính lạc đơn vị vừa từ chiến trường thoát ra.
Bọn họ cùng với Nam thống quân quân phục chỉnh tề, tự tin sáng ngời nét mặt hình thành một cục diện đối nghịch đến cùng cực.
Phương Quân Càn ghìm cương chiến mã, đối diện với những đôi mắt thèm khát vừa
kinh qua tang thương mất mát trên gương mặt khói bụi lem nhem ấy, cả một câu hắn cũng không nói nên lời.
“Thiếu soái, đã hỏi rồi, họ là kỵ binh thuộc Lữ đoàn 3 Sư đoàn 2 phân nhánh
của Nam thống quân, thương vong nặng nề trong chiến dịch Lâm Mậu, không
thể không đào thoát khỏi chiến địa.”
Phương Quân Càn Tiếu Khuynh Vũ đưa mắt nhìn nhau, trong ánh mắt cả hai đều không giấu nổi sửng sốt kinh hoàng!
“Lâm Mậu… thất thủ rồi ư?” Sao lại nhanh đến thế chứ? Lâm Mậu nguồn binh dồi dào, trang bị tân kỳ đầy đủ. Nói sao thì nói cũng đủ để cầm cự trong
lúc chờ viện binh đến mà!
Giọng nói của người lính thông tin cố gắng kềm chế phẫn nộ: “Trận chiến còn
chưa bắt đầu, Sư đoàn trưởng Sư đoàn 2 bỏ lại hàng ngũ, lâm trận trốn
đi, mang theo toàn bộ gia đình nam phụ lão ấu về Ngọc Tuyên, Sư đoàn 2
như rắn mất đầu, lòng quân tan tác, kết quả… Kết quả…”
Phương Quân Càn ngây người nhìn anh ta, nhãn thần trống rỗng bất động: làm thế nào cũng không thể tin nổi, Nam thống quân một tay mình sáng lập đó,
đoàn quân to lớn hùng mạnh mà mình đã dốc biết bao nhiêu tâm huyết đó –
Quân đội mạnh mẽ là thế, binh lính cường hãn là thế, chiến sĩ anh dũng
là thế, vậy mà chỉ vì một tên chỉ huy tham sống sợ chết, trong chớp mắt
đã tan ra tro bụ