XtGem Forum catalog
Khuynh Tẫn Thiên Hạ Loạn Thế Phồn Hoa

Khuynh Tẫn Thiên Hạ Loạn Thế Phồn Hoa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215915

Bình chọn: 9.00/10/1591 lượt.

không phục.

Khai quốc đại tướng quân Lý Sinh Hổ một tay nắm cổ đứa con xách lên: “Ngươi thì biết cái gì! Ngươi nghĩ thế nào mà dám nói quàng xiên bậy bạ về công tử hả!?”

Lý Tòng Vũ chỉ còn biết trố mắt, nín nhịn mấy lời cay nghiệt đã vọt lên tới cổ họng toan nhổ ra phản bác, khi nhìn thấy trong đôi mắt nhăn nheo già nua của cha mình ầng ậng nước mắt.

“Ngươi có biết công tử đã vì Bệ hạ mà hy sinh những gì không? Ngươi có biết công tử cùng Bệ hạ làm sao để vượt qua những sóng gió nguy nan lúc nào cũng rình rập dọc đường không? Lão tử đọc chẳng hiểu cái gì sách vở thánh hiền, nghe không ra cái gì đạo cao đức trọng, lão tử chẳng thiết! Nhưng mà ta nói cho ngươi biết, bất cứ ai cũng không có tư cách nói nặng nói nhẹ xúc phạm đến họ, ngay cả con ruột của ta, cũng không được phép!”

Một nam tử hán thân cao mười trượng, một nam tử hán cả đời kiếm cung, một nam tử hán chiến công lừng lẫy, một nam tử hán kiêu dũng ngoan cường, trong khoảnh khắc, khóe mắt đầy vết chân chim càng hằn sâu, xô ép lên nhau ứa lệ, khuôn mặt già nua nhòe đi trong nước mắt!

Vị tướng già nấc nghẹn khàn khàn nói với đứa con mình hết mực yêu thương: “Công tử đi rồi, Bệ hạ cũng nối gót bước theo… Ngươi có hiểu được tình cảm giữa hai người họ đến như thế nào không?”

Khi Vân Hỏa nhìn thấy Phương Quân Càn, hắn đang ngồi thừ người trên bậc cửa. Áo choàng đỏ rực lửa quàng trên người hệt như một tầng máu tươi quây chặt người hắn, lại càng đối lập với khuôn mặt trắng bệch hư nhược, đẹp như nghìn vạn cánh hoa lìa cành, vun thành nấm mồ câm lặng, diễm lệ đến thê lương, bàng hoàng.

Vân Hỏa cung kính hành lễ: “Bệ hạ!”

Hoàn Vũ đế ngước mắt lên, thanh âm của hắn khàn đặc vì mỏi mệt khiến Vân Hỏa bất giác liên tưởng đến một người đang chật vật băng qua con đường đêm giăng giăng bão tuyết.

Cô đơn, lạnh lẽo, rã rời, bất lực.

“Trẫm chờ ngươi đã lâu rồi.”

“Bệ hạ nhân lúc công tử bận bịu chính vụ cho gọi tại hạ, không biết có việc gì quan trọng?”

Phương Quân Càn vùi mặt vào sâu trong lòng bàn tay, sầu tư thảm não: “Trẫm muốn biết, đôi mắt Khuynh Vũ làm sao mà bị mù.”

Vân Hỏa nghe xong thất kinh, bất chợt cảm thấy vui mừng, nhưng mà trong lòng lại dâng lên một nỗi bi thương, dù có xua đuổi cách mấy vẫn càng lúc càng rõ rệt…

Vân Hỏa thầm nhủ trong lòng: Công tử, ai cũng đều bị người lừa gạt, chỉ duy nhất một người, người vĩnh viễn giấu không nổi…

Bởi vì, người đó chính là Phương Quân Càn.

Không chút chần chừ, Vân Hỏa mang tất cả những gì mình biết được chậm rãi kể hết ra.

Vân Hỏa nói xong, Hoàn Vũ đế lặng lẽ gật đầu, rồi lại lắc đầu.

Tiếng cười khùng khục ách lại trong cổ họng, hắn khổ sở: “Cả ba điều kiện, quỳ gối, hủy chân, mù mắt… Y đều chấp nhận.”

“Tiếu Khuynh Vũ, huynh là một thằng ngốc mà…”

Điều khốn khổ nhất của kiếp người không phải là chưa từng có được điều gì đó, mà chính là sau khi có được rồi lại bị tàn nhẫn cướp đoạt đi.

Chẳng lẽ… hồng trần vạn trượng mênh mông, thế tục muôn phương xa ngái, thực sự không thể chấp nhận được một công tử Vô Song toàn vẹn hoàn mỹ, không vết tích, không khiếm khuyết ư?

Không thể được.

Bất chấp tất cả, bằng mọi giá phải cứu y, cho dù hết thảy những gì thuộc về mình từng chút một tiêu biến vào không khí, từng chút một tan nát thành hư vô, cho dù phải đau đớn như có ai nhai tim đục cốt, thì cũng bất quá là đến như vậy mà thôi.

Khuynh Vũ của ta, nhất định là vô cùng mỏi mệt, đúng không?

Vân Hỏa nhìn thấy đôi môi mỏng bạc phếch của hắn hơi nhếch lên, lời nói nhẹ như gió thoảng, mà lại chất chứa nỗi bi ai cùng bất lực đến cùng cực…

“Nếu như số phận đã định cho y sẽ mất đi, vậy thì thà rằng đừng bao giờ để cho y có được…”

Im lìm hồi lâu ở một hành lang cách đó không xa, Tiếu Khuynh Vũ lặng lẽ xoay lưng luân y.

Khoảnh khắc đưa lưng về phía Phương Quân Càn, Tiếu Khuynh Vũ bỗng nhiên quặn lên một nỗi đau đớn, đau đến nỗi nước mắt muốn ứa ra…

Rõ ràng là… lừa gạt hết thảy, vì sao chỉ duy nhất hắn, lại không tài nào giấu giếm được?

Phương Quân Càn, ngươi làm sao mà chỉ một lần liếc qua, đã biết được Tiếu Khuynh Vũ… không còn nhìn thấy nữa?

Rất lâu sau này, chúng thần trong lúc tò mò đã hỏi Hoàn Vũ đế, làm sao mà chỉ nhìn qua một lần đã nhận ra Vô Song công tử không còn nhìn thấy gì nữa, hay là trong lúc vô ý, công tử đã để lộ sơ hở gì chăng.

Hoàn Vũ đế mỉm cười đăm chiêu, giọng nói như truyền về từ nơi nào xa tít tắp: “Trẫm cũng không rõ vì sao… Bất quá, chỉ là biết như thế.”

Có lẽ là, chẳng vì bất cứ lý do gì.

Hoặc cũng có lẽ là, bởi y là Tiếu Khuynh Vũ, còn hắn, là Phương Quân Càn.

Ngay trong đêm ấy, Hoàn Vũ đế cùng lúc hạ xuống ba mệnh lệnh.

Ráo riết truy nã Bách độc lang quân Dư Nguyệt trên toàn quốc, bất kỳ ai phát hiện tung tích báo về, thượng trăm lượng hoàng kim, làm trọng thương Dư Nguyệt, thưởng ngàn lượng hoàng kim, còn ai lấy được thủ cấp của Dư Nguyệt, thưởng vạn lượng hoàng kim, đồng thời phong thiên hộ hầu!

Cấm ngặt mọi thương nhân mua bán giao dịch với Thảo dược thế gia, nếu phát hiện kẻ nào kháng chỉ, lập tức tước bỏ quyền kinh doanh đồng thời trục xuất khỏi lãnh thổ Đại Khuynh.