Snack's 1967
Không Yêu Thì Thế Nào

Không Yêu Thì Thế Nào

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325181

Bình chọn: 8.00/10/518 lượt.

Ngải nhị tức giận trừng mắt liếc cô một cái.

“Được được, ai chẳng biết Ngải nhị cậu là mật lớn, nhớ đến lần đầu tiên mình lên sân khấu, mình không ngừng vào WC đấy, Nhược tam bây giờ mới thấy hồi hộp, xem như là đã hơn mình rồi.” Mạch nhất đành phải lấy bí mật của bản thân ra điều đình.

“Nhìn An tứ kìa, người ta vẫn im lặng đấy thôi, dù có chuyện gì cũng chỉ có im lặng.” Ngải nhị liếc nhìn Mạch nhất một cái, buổi biểu diễn lần này đối với cô mà nói là rất quan trọng.

“Nói không chừng mình đây là vì sợ hãi quá thôi.” Tôi nói giỡn, hiện tại cũng cần một chút không khí thoải mái, tôi nắm lấy tay Nhược tam, “Không có việc gì đâu, mình vừa mới ở bên kia nhìn, đèn trên sân khấu rất sáng, dưới sân khấu thì lại tối om, cái gì cũng đều không thấy rõ, cậu chỉ cần coi như dưới sân khấu không có ai, coi như là chúng ta đang tập luyện với nhau, dù sao chúng ta cũng có bốn người, có gì không tốt mọi người sẽ cùng nhau chịu mà.”

“Cảm ơn.” Nhược tam cầm lấy tay tôi, trong bóng tối mờ ảo, tôi nở nụ cười nhìn cô.

Ngải nhị thở dài một hơi, “Không nghĩ tới An tứ bình thường lạnh lùng như băng, thời khắc mấu chốt vẫn là cao thủ về làm công tác tư tưởng.”

Cứ như vậy, trong lúc nói cười, đã đến giờ chúng tôi phải lên sân khấu.

Mạch một rất tự tin bước lên sân khấu, tuy rằng không rõ dưới sân khám là ai, nhưng luồng sáng chiếu lên người chúng tôi lại tỏa ra màn khói mê li, huyền ảo, tôi nghe được những tiếng thét chói tai từ mọi phía, tất cả mọi ánh mắt đều đang tập trung cao độ về phía chúng tôi.

Sau đó, mọi thứ đều như trong mộng, bốn phía đám đông hô hào, trên sân khấu đầy hoa tươi, tôi hồn nhiên bất giác, theo tiếng nhạc vặn vẹo vòng eo, ánh mắt của tôi lướt đến đâu đều khiến chỗ đó ào lên những tiếng thét chói tai. Đúng như Ngải nhị nói, tôi nhảy vũ điệu Ba Tư chính là vũ điệu làm mê hoặc con người, mỗi một động tác của tôi đều rất chính xác, lúc này, tôi đã hóa thân thành một vũ nữ phòng tình đầy quyến rũ. Chẳng phải chính An Bình cũng đã từng nói, tôi sinh ra đã có tư chất câu dẫn đàn ông sao.

Trong màn khói mị hoặc, vũ nữ càng thêm mê li, quyến rũ.”

“Thật tốt quá, không nghĩ lại có hiệu quả như vậy.” Ngải nhị vui vẻ ra mặt, “Chúng ta quả thực là bốn con hồ li tinh.” Thực không thể lí giải vì sao cậu ấy lại có thể thấy thế làm hứng khởi.

Vừa nói cô vừa vặn một bên eo, hòa cùng điệu nhạc, “Mình muốn làm điên đảo mọi người——hoàn toàn phù hợp, mình muốn thiên kiều bá mịn——-hoàn toàn phù hợp, mình muốn khuynh quốc khuynh thành—–hoàn toàn phù hợp, mình muốn——–”

Mạch nhất vừa nhảy vừa bổ sung một câu “—–đa tình quyến rũ———-hoàn toàn phù hợp.” Bọn chúng tôi đều cười thật rạng rỡ với nhau.

“Diễn xuất thành công, ai cũng có phần thưởng.” Ngải nhị ra dáng ông chủ tuyên bố.

“Phần thưởng là gì?”

“Sẽ được Ngải nhị thơm môi một cái.” Lại là chuyện này, mỗi lần nổi điên đều nghĩ đến phần thưởng là thơm môi. Nói xong, Ngải nhị lập tức bắt lấy Nhược tam, Nhược tam nhanh chân né tránh kịp.

“Dám khinh thường ta, vậy cậu muốn anh trai mình thơm môi cậu sao?” Ngải nhị vừa nới, vừa tru tru môi, cư nhiên là để trêu đùa Nhược tam, khổ thân Nhược tam mặt đỏ bừng hối hả chạy trốn.

Đang cười vui vẻ thì thấy Ngải nhị chợt im bặt, tôi hiếu kì nhìn ra phía sau, thì ra là “Tiểu thiên nga” đang bước về phía này.

Cô chăm chú nhìn chúng tôi một lát, cuối cùng đem tầm mắt dừng trên người tôi, chậm rãi vươn tay về phía tôi, “Diễn xuất của các chị rất thành công, chúc mừng mọi người.”

“Cảm ơn!” Tuy rằng ngữ khí của đối phương vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng người nghe vẫn cảm nhận được cô là thật lòng chúc mừng.

“Còn nữa,” cô vẫn là đang nói chuyện với tôi, ánh mắt lại quét qua người Ngải nhị một cái, rồi mới tiếp tục nói: “Tiết mục của mọi người hôm nay nếu không có chị, có thể cũng không có gì đáng xem đâu.” Nói xong, cô xoay người bước đi, hệt như lúc cô bước đến.

“Làm gì đấy, con tiểu thiên nga này, thật đúng là muốn mình lột da nó mà.” Ngải nhị bất mãn nói thầm, “Nhưng lời cô ấy nói là đúng, hôm nay, trên sân khấu, mình nhìn chằm chằm An tứ, thực không dám há miệng cười, vì chỉ sợ sẽ chảy cả nước miếng.” Nói xong, Mạch nhất cùng Nhược tam đều cười rộ lên.

Tôi cũng mỉm cười, đây chính là cảm giác bè bạn, nếu là cô gái bình thường, nghe xong những lời đó chẳng ít thì nhiều chắc chắn sẽ có cảm giác đố kị và hờn giận.

Sau khi buổi lễ kết thúc, bốn chúng tôi đến quảng trường ẩm thực, đây cũng chính là khu thể hiện rõ nhất nghệ thuật của người Trung Quốc, ẩm thực vĩnh viễn là một loại hình nghệ thuật độc đáo.

Vì buổi tối trường còn tổ chức vũ hội, nơi nơi đều thấy mọi người quần áo nhố nhăng, dù thế, tôi vẫn thấy bộ quần áo mình mặc thật chói mắt, Ngại nhị vẫn kiêu ngạo chạy lăng xăng, cư nhiên cũng hấp dẫn không ít ánh mắt các chàng trai, cô thấy thế lại càng thêm đắc ý.

Đi qua rất nhiều gian hàng, cuối cùng chúng tôi cũng có thể tìm một chỗ thoải mái ngồi xuống nghỉ ngơi.

“Ăn uống no nê, mình muốn về nhà rồi.” Biết rõ Ngải nhị sẽ phản đối, tôi vẫn nhịn lại không muốn nói ra suy nghĩ của mình.

“Không được không được, tối nay nhà mình có