ẫn đợi nàng nghịch nước xong, lúc này mới rời đi sớm hơn nàng một bước.
“Cặp mắt của ngươi lúc nào đã thấy được?”
“Ngày hôm qua”.
Thấy đôi mắt đẹp của nàng vẻ không tin, đáy mắt đen đồng có chút ôn nhu, bàn tay khẽ vuốt hai gò má nàng, tưởng tượng dung nhan tuyệt sắc ở dưới da mặt thanh tú này.
“Là thật sự. Làm phiền thuốc giải của nàng, mặc dù không hoàn toàn giải được độc trên người ta, nhưng đúng là có giải một nửa, khiến ta đôi khi có thể thấy được mờ mờ”.
Hài lòng khi thấy nàng trợn tròn đôi mắt đẹp, khóe môi khẽ phác thảo, bàn tay như cũ không rời đi hai gò má nàng, tiếp tục thăm dò.
“Ngươi khi nào bắt đầu hoài nghi ta?”, tiếng nói thanh thúy run rẩy, không ngờ nàng lần đầu tiên dịch dung cải trang lại dễ dàng thất bại, đối với nàng giống như là một loại đả kích.
”Lúc ban đầu, ta quyết định muốn nàng làm nha hoàn bên người cho ta, liền đã biết”.
Một tiếng kêu thất bại thảm thiết vang lên, dư âm ở bên trong phòng càng không ngừng lượn lờ.
“Đừng khổ sở”.
Đông Phương Lăng hai cánh tay vòng trước ngực, thân hình cao lớn dựa sau cột giường, đôi mắt đen nhánh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lộ vẻ sầu thảm, gương mặt tuấn tú thủy chung mỉm cười, còn mang chút an ủi nàng.
“Ngươi như thế nào nhìn ra sơ hở?”, nàng không thể động đậy, chỉ có thể nằm ở trên giường nhìn thẳng hắn, khiêm tốn thỉnh giáo hắn để lần sau cố gắng nâng cao trình độ hơn. Thanh âm hùng hậu trầm thấp cười một tiếng, nàng chờ đợi, dưới ánh mắt hắn, khóe môi khẽ nhếch cười đến quỷ dị. “Nàng sơ hở quá nhiều, trừ ánh mắt và vẻ mặt không đồng nhất, sơ hở lớn nhất, cũng là cho dù hai mắt ta mù cũng có thể nhận ra nàng, nguyên nhân chủ yếu là —— ta sẽ không nói cho nàng biết”.
Hắn không thể nào nói cho nàng biết lời nói thật, dù sao hắn cũng có tâm tư.
Vốn là nàng tập trung tinh thần, nghe được câu cuối cùng, ngơ ngẩn một lát mới hiểu được nàng vừa bị chơi xỏ, tên ghê tởm này! Băng Nhi giận đến hàm răng cắn chặt môi dưới, đôi mắt đẹp trong suốt bốc lửa trừng mắt nhìn hắn.
“Đừng đem cánh môi cắn cho bị thương”.
Đông Phương Lăng hai mắt đen híp lại, nhìn thấy cánh môi mềm mại của nàng bị cắn ra một tia máu, sắc mặt trầm xuống. Dưới ánh mắt kinh ngạc của nàng, ngón tay dài của hắn khẽ vuốt trên môi phấn vương máu của nàng. Một cỗ khác thường rung động, ngón giữa của hắn khẽ động, đôi mắt đẹp nghi hoặc nghênh đón tròng mắt đen thâm thúy như đầm sâu của hắn, thoáng chốc, nàng phảng phất bị khốn trụ, bị vây ở sâu trong tròng mắt đen không thấy đáy kia, tầm mắt thật lâu không cách nào dời đi. Cho đến khi khóe môi hắn vung lên vẻ chế nhạo, nàng mới đột nhiên hoàn hồn, hai gò má lửa đỏ, không dám nhìn thẳng hắn.
“Ngươi đã sớm hoài nghi ta, vì sao còn muốn lưu ta lại?”
Biết rõ nàng có vấn đề, vì sao còn muốn lưu lại một người không rõ rắp tâm như vậy, chẳng lẽ hắn không sợ?
“Bởi vì ta tin tưởng nàng không có ý hại ta, mặt khác, ta cũng biết nàng lưu lại đây ngoài vì áy náy ra, vẫn là có nguyên nhân khác”.
Đen đồng nhìn chăm chú vào vẻ mặt ngượng ngùng của nàng, trên mặt tuấn lãng có chút thương tiếc, ngón tay không tha cánh môi nàng lưu luyến một lát, xác định hết chảy máu mới thu hồi.
“Ngươi có thể giúp ta giải huyệt trước hay không, như vậy ta không nói chuyện được”.
Dưới chỗ nàng nằm chính là giường của hắn, mà hắn cứ như vậy nhìn thẳng vào nàng, làm nàng toàn thân cũng không được tự nhiên. “Bản thân ta cảm thấy nói như vậy không có gì không tốt, nhưng mà nàng đã mở miệng thì ta đây giúp nàng đổi lại tư thế cho thoải mái một chút”, vừa nói xong, cánh tay sắt nhấc lên, đem nàng đang ở trên giường ôm trước ngực, hứng thú mang thân thể mềm mại vô lực của nàng nằm tựa vào trong lồng ngực của hắn.
“Đông Phương Lăng, ngươi…”, đôi mắt đẹp ngạc nhiên nhìn hắn chăm chú, vì ngoài dự liệu của nàng, cử chỉ hắn vô cùng thân mật. Hắn sao có thể làm như vậy? Căn bản là lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn nữa chứ!
“Còn không mau nói”, thân hình cao lớn nửa nằm ở trên giường, thuận thế thay người trong ngực điều chỉnh một vị trí tương đối thoải mái, cũng là làm cho hắn có thể thấy rõ vẻ mặt của nàng. Băng Nhi bị chế trụ, tức thì cảm thấy cử chỉ hắn quá mức đường đột, ngược lại thấy hắn một bộ dáng như là lẽ đương nhiên, làm nàng không phản bác được, không thể làm gì khác hơn là nhận lấy thất bại mà nói ra sự thật: “Ngươi đoán không lầm, ta lưu lại đây ngoài đền bù việc ta vô tình phạm sai lầm với ngươi, còn có một việc quan trọng nhất, cũng là lý do ta đến thành Lạc Dương này”.
99f6e8fcb2f0e090fd037feb
“Nguyên nhân gì?”, hơi thở ấm áp nhẹ phẩy qua hai gò má nàng, rước lấy hai gò má ửng hồng, gương mặt tuấn tú mỉm cười nhìn chăm chú vào bộ dáng xấu hổ của nàng.
“Mười mấy năm trước, Đông Phương lão ông trên đường về quê có hảo tâm cứu một người bị thương nặng, hơn nữa lại chiếu cố người đó cho đến khi khỏi hẳn, mà người nọ chính là cha ta. Ta lần này tới thành Lạc Dương chính là phụng mệnh cha ta đến trả lại Đông Phương gia một ân tình này”, khẽ thu lại đôi mắt đẹp không dám giơ lên, chỉ sợ nhìn thấy đôi đen đồng thâm thúy như mê của hắn.
“C