i anh.” Lôi Cánh nói.
“Đúng vậy, việc này cũng không phải việc gì khó có thể mở miệng
chuyện, trước kia khi em hỏi anh, anh vì sao không nói cho em biết Lâm
Ánh Nhu là em gái anh?”
Anh nhìn cô, sau đó đột nhiên quay đầu, đứng dậy nói sang chuyện khác nói:“Thời gian không còn sớm, nên chuẩn bị ngủ, ngày mai còn phải đi
làm.”
Trử Nhĩ Nhĩ hoài nghi nhìn anh, đột nhiên có loại trực giác.“Anh
không cho em biết chuyện này, sẽ không phải là vì ngại em biết chuyện mẹ anh kết hôn nhiều lần như vậy chứ?”
Cô nhớ tới biểu tình trên mặt anh khi công khai chuyện này. Có điểm
trào phúng, có chút hèn mọn, còn có chút không rõ nhưng quả thật tồn tại xấu hổ.
Lôi Cánh cả người cương trực, biểu tình tối tăm, không có lên tiếng trả lời.
“Vì sao? Bọn họ kết hôn vài lần là chuyện của bọn họ, anh vì sao sợ em biết?” Cô hỏi anh.
Anh lo lắng cô sẽ chán ghét cha mẹ anh sao? Vấn đề là quan hệ cha
con, mẹ con của bọn họ không thân thiết, một năm không gặp được đến một
lần, hẳn là không phải vấn đề này đâu.
Vậy thì là vấn đề gì?
Trử Nhĩ Nhĩ còn đang suy tư, đột nhiên một ý tưởng không ngờ đến bỗng dưng từ trong đầu cô xông ra.
“Anh không muốn kết hôn, không phải bởi vì nhìn thấy cha mẹ anh hết
lần này đến lần khác kết hôn rồi lại ly hôn, cuối cùng đối với hôn nhân
tràn ngập cảm giác không tin tưởng, nên mới quyết định không kết hôn
chứ?”
Anh như trước không có lên tiếng trả lời.
“Lôi Cánh, anh cho rằng sau khi chúng ta kết hôn, sẽ không thể tư thủ đến lão sao?” Cô hỏi anh.
“Anh là con của bọn họ, trên người anh chảy dòng máu của bọn họ.” Anh lại trầm mặc trong chốc lát, rốt cục ách thanh mở miệng nói.
Nháy mắt, Trử Nhĩ Nhĩ bừng tỉnh đại ngộ hiểu được, anh không phải
“Không muốn” Kết hôn, mà là “Không dám” Kết hôn, bởi vì anh sợ chính
mình sẽ giống cha mẹ anh không thể toàn tâm toàn ý trong hôn nhân, có
mới nới cũ không ngừng trọng phúc kết hôn cùng ly hôn.
“Đến đây.” Cô hướng anh ngoắc, anh vẫn đứng ở tại chỗ cũng không nhúc nhích.“Lôi Cánh, em có chút không thoải mái.”
Cô đổi phương thức.
Anh nghe vậy sau lập tức chạy vội đến bên người cô,“Làm sao không thoải mái, lại muốn ói ra sao?” Anh sốt ruột lại lo lắng hỏi.
“Em muốn nằm lên giường.” Cô nói.
Anh gật đầu, thật cẩn thận đem cô từ trên sô pha nâng dậy, đến bên giường ngồi xuống.
“Theo giúp em.” Cô giữ chặt tay anh, muốn anh cùng cô cùng nhau ngồi xuống.
Anh nhìn cô một cái, không nói gì ngồi xuống.
Cô ỷ tiến vào trong long anh, anh rất tự nhiên mà thân thủ ôm cô.
“Anh biết không?” Cô nhẹ giọng nói, “Trên người anh cũng chảy dòng
máu của ông bà ngoại, hai ông bà ân ái cả đời, đến bây giờ vẫn bên nhau, giúp đỡ lẫn nhau, anh là cháu của ông bà, lại do một tay ông bà nuôi
lớn, chứ không phải cha mẹ.” Cô nói với anh.
“Nếu anh không giống ông bà ngoại, lại giống bọn họ thì sao?” Anh trầm mặc một chút, chậm rãi hỏi cô.
“Không. Anh có vẻ giống ông bà ngoại.” Cô ngẩng đầu lên, kiên định nói với anh.
“Em làm sao biết được?”
“Bởi vì trên thế giới này, không ai hiểu anh bằng em, anh đối với
tình cảm thật sự là toàn tâm toàn ý, một khi đã nhận định sẽ không dễ
dàng thay lòng đổi dạ, lại càng không lưu tình khắp nơi. Chúng ta ở bên
nhau nhiều năm như vậy, anh đối với em vẫn một mực chung thủy, đấy chính là minh chứng tốt nhất.”
“Đó là bởi vì chúng ta không có kết hôn, nếu khi kết hôn, có lẽ…”
“Khi kết hôn cũng giống nhau không có gì thay đổi.” Cô nhanh chóng
nói, cắt đứt lời nói của anh. “ Anh cảm thấy chúng ta hiện tại chỉ là
sống chung sao? Không phải.”
Cô nhìn thẳng vào mắt anh, trong mắt lộ vẻ tín nhiệm cùng thâm tình.
“Kỳ thật cuộc sống của chúng ta hiện tại so với vợ chồng đã kết hôn
giống nhau như đúc, ở cùng một mái nhà, ngủ chung một giường, mỗi ngày
vì củi gạo tương cà mà làm việc, cùng nhau cố gắng, cùng nhau xây dựng
gia đình. Đôi khi cãi nhau, đôi khi cáu kỉnh, ngẫu nhiên cùng nhau đi du lịch, sống phóng túng; ốm đau bệnh tật liền dựa vào đối phương, quan
tâm chăm sóc lẫn nhau, mặc kệ là chuyện vui vẻ, chuyện buồn khổ hoặc là
thích , hoặc là chán ghét, đều có thói quen chia sẻ với nhau. Huống hồ,
chúng ta bây giờ cũng đã có con rồi, rất nhanh sẽ trở thành một gia đình trọn vẹn.
Nói trắng ra, chúng ta sớm đã sinh hoạt như vợ chồng, anh biết không? Bởi vậy có thể thấy được, anh với cha mẹ anh là hoàn toàn trái ngược,
tin tưởng em, em tuyệt đối sẽ không ngay cả người mà chính mình yêu
thương cũng không hiểu được.”
Lôi Cánh nhìn chằm chằm cô không dời mắt,vì mỗi câu cô nói ra mà trong lòng kịch liệt chấn động, sinh ra một tia hy vọng.
Anh thật sự là trái ngược với cha mẹ sao? Thật sự sau khi kết hôn sẽ
không chán ghét hôn nhân, chán ghét vợ mình, rồi đi vào con đường ly hôn sao?
Ở bên nhau mấy năm nay, kỳ thật ý nghĩ muốn cùng cô kết hôn đã rất
nhiều lần xuất hiện trong đầu anh, nhưng mỗi lần anh đều nhớ tới cha mẹ
mình đều bốn lần kết hôn rồi ly hôn, rất nhanh anh đã quên đi suy nghĩ
đó.
Chính xác mà nói, anh cũng không phải sợ hãi kết hôn, mà là anh hãi
sợ ly hôn, sợ anh sẽ thất bại, sẽ cùng người yêu chia tay trong đ