hụp ngay cảnh
Phong Phong đang thân mật với cô gái kia.
“Nhìn nhầm rồi! Nhìn
nhầm rồi…” Đường Đường vừa thu điện thoại, vừa lầm bầm tự nói, “Chắc
giống nhau thôi. Tiểu Mỹ nói Phong Phong gần đây công việc bận rộn, làm
gì có thời gian…”
Trong phòng bệnh, ông Lý đang nằm trên giường, mắt khép hờ. Bà Lý đang ngồi bên cạnh giường, còn ông Trịnh, bà Trịnh
đứng bên cạnh.
Lý Cường đẩy cửa bước vào, rõ là vừa chạy đến. Khi anh bước vào còn nghe thấy hơi thở dốc.
Anh nhanh chóng chạy đến bên giường bệnh, vừa thở vừa vội vàng hỏi: “Mẹ, ba làm sao thế này?”
Bà Lý vỗ vào chân, uốn éo đầu rồi miệng không ngừng than vãn: “Ôi, nói thế nào mới được đây!”
Văn Văn cũng đẩy cửa bước vào, thở gấp gáp rồi chạy ào đến.
Vẻ mặt cô rất kinh ngạc, “ba mẹ, không phải là…”
Ngoảnh đầu lại, thấy Lý Cường đang ở phòng bệnh, cô lập tức trừng mắt nhìn anh.
Bà Trịnh tiến lên, nắm tay bà Lý rồi thở dài.
Ông Trịnh đến bên giường bệnh thở dài và nói: “Ông thông gia, ông làm sao
vậy? Bọn trẻ tuy lớn lên thành người nhưng vẫn chưa thành gia lập nghiệp đâu. Ông không chống đỡ nổi thì sau này làm sao bế cháu được?”
Ông Lý hé mở mắt, dùng hết sức nói: “Bọn trẻ đều hiểu chuyện rồi. Công việc cũng làm rất chăm chỉ. Là do ông già này không chịu cố. Ôi, chỉ sợ
không kịp chờ đến ngày hai đứa tính chuyện với nhau. Còn chuyện được bế
cháu càng không nhắc tới được!”
Lý Cường vội vàng nói: “Ba, ba
đừng nghĩ như vậy, hãy cố nghỉ ngơi thêm ít hôm, còn chuyện hôn nhân
cũng không cần vội vàng đâu.”
Ông Lý than thở một tiếng rồi nhắm mắt lại, “ôi… Ba cũng biết!”
Lý Cường càng vội vàng hơn: “Dạ vâng, năm sau tụi con sẽ kết hôn!”
“Năm sau sao?” Văn Văn vội vã, “nhưng con và anh ấy đã…” Cô nhìn Lý Cường, rồi không nói gì nữa.
Bà Lý kéo tay bà Trịnh không rời, “cũng được đấy! Nghe nói năm sau là
“song xuân niên”, cưới xin năm sau là may mắn lắm. Việc hỷ để đầu năm
sau chúng ta bàn cũng được!”
“Song xuân niên?” Văn Văn như muốn
nhảy lên, “mọi người đừng mê tín như vậy chứ! Cháu và Lý Cường đều bận
lắm, để đến năm sau nữa được không ạ?”
Lý Cường chỉ lặng lẽ nhìn Văn Văn không nói gì.
Bà Trịnh than vãn, “không được, năm sau nữa là “năm kim lâu”, không được tốt lành!”
Lý Cường khoát tay, “nhưng chẳng còn mấy tháng nữa là hết năm rồi! Đến đầu năm sau thì thời gian cũng chỉ còn chưa đầy nửa năm nữa.”
Bà Lý gật đầu, “đúng vậy, nhanh chóng tổ chức đầu năm sau thôi!”
Văn Văn càng vội vàng hơn, “nhưng con… Ôi, ba mẹ không biết chứ vội vàng như thế thì nhiều chuyện không chuẩn bị được đâu!”
Ông Trịnh an ủi xoa xoa ông Lý, “được rồi, bên thông gia đừng giận nữa, con cái cũng có cái khó của nó.”
Ông Lý nhắm mắt không nói, than một tiếng đầy thất vọng.
Bà Trịnh thấy vậy, vẻ mặt không hờn giận, “còn kéo dài làm gì nữa? Hai con đã yêu nhau đến bảy năm trời! Cũng hơn ba mươi tuổi rồi. Hay đợi bọn
tôi vào quan tài rồi mới ung dung sống? Chê mấy ông bà già này chướng
mắt phải không?”
Anh và cô nhìn nhau không nói gì. Họ mới vừa
chia tay nhau nửa giờ trước, còn có thể nói gì? Lẽ nào nói thẳng với ông Lý đang bệnh trọng là họ đã chia tay rồi?
Bà Lý vội vàng nói:
“Nhà thông gia đã nói vậy thì chúng tôi sẽ dọn về căn hộ mới để cải tạo
thành phòng tân hôn. Bên nhà tôi sẽ chịu trách nhiệm tìm công ty xây
dựng.”
Văn Văn vẻ mặt đau khổ, nói: “Mẹ, không phải căn nhà đó dự định để cho người khác thuê hay sao?”
Bà Trịnh trừng mắt nhìn cô, khiến cô không dám nói gì nữa.
Ông Trịnh nói phụ họa: “Vậy định như thế đi. Mai các con đi đăng ký, năm sau hai đứa kết hôn!”
Anh và cô đồng loạt hét lên: “Mai ạ?”
Ông Trịnh bĩu môi. Lý Cường vừa nhìn thấy ông Lý đã khép hai mắt lại, vừa nói lầm bầm vừa thở dài.
Lý Cường hoảng quá, vội vàng gật đầu, “vâng, vâng, vâng, mai bọn đi.”
Văn Văn vẻ mặt tủi thân, “mai là ngày ra sách mới rất quan trọng…” Nhìn
thấy bà Lý và ba mẹ đang nhìn mình, nói được nửa câu cô đành nuốt xuống.
Anh kéo tay cô, ra đến bên ngoài mới quay đầu lại nói: “Mai chúng ta hãy xin nghỉ phép để làm thôi.”
Cô vừa bước ra ngoài đã đẩy tay anh đi, khuôn mặt rất bất đắc dĩ.
Vị bác sỹ đẩy cửa bước vào.
Ông Trịnh hỏi: “Bác sỹ, ông thông gia nhà tôi không sao chứ?”
Vị bác sỹ nói: “Ông ấy bị cao huyết áp, cũng không nghiêm trọng lắm. Hôm
nay, ông phải ở lại viện để kiểm tra. Nếu không có chuyện gì mai có thể
xuất viện được!”
Bà Trịnh và bà Lý nhìn nhau mỉm cười. Hai đứa trẻ này đúng là chưa được chỉnh đốn. Như thế cũng tốt, tất cả sẽ bị thu phục.
Đường sắt dài dằng dặc, người đi lại cũng nhộn nhịp quá.
Lý Cường đi trước còn Văn Văn đi theo gót.
Cô đột nhiên dừng lại, vẻ mặt uể oải, rồi như tự hỏi: “Sao lại thế này?
Ban nãy vừa chia tay mới được hơn một tiếng… Chuyện này là gì vậy?”
Lý Cường xoay người nhìn thẳng cô, hé miệng như muốn nói điều gì. Anh muốn nói chia tay với cô sao? Hay vì cô muốn chia tay nhưng anh không nỡ
đồng ý. Bây giờ ngay cả bản thân mình anh cũng thấy thật mơ hồ.
Tàu điện ngầm gào thét chạy vụt qua, Lý Cường nhắm mắt không nói gì.
Đêm khuya.
Tiểu Mỹ và Đường Đường ngáp lấy ngáp để. Bình Tử dựa người vào sofa n