Snack's 1967
Không Đợi Anh Ngoảnh Lại

Không Đợi Anh Ngoảnh Lại

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324324

Bình chọn: 9.5.00/10/432 lượt.

xa.

Đôi mắt đen lay láy của Tiểu Du sáng long lanh, cái miệng nhỏ cong lên, “Mẹ đoán thử xem, hôm nay có chuyện tốt gì xảy ra?”

Mẹ kéo tay cô, mỉm cười hỏi. “Tiểu Du đã biết đi xe đạp?”

Cô lắc đầu.

“Tiểu Du đã biết làm thức ăn?”

Aishhh, khuôn mặt thanh tú của cô cau lại, mẹ thật là, biết cô chạy xe đạp rất tệ, xào rau thì nát hết, còn cố ý bêu xấu cô. “Mẹ, có giấy thông báo của Nhất Trung, con trúng tuyển rồi!”

“Thật ư!” Mẹ ngồi thụp xuống, nắm chặt tay cô không dám tin, Nhất Trung là trường trung học tốt nhất thành phố, phải nói là một trong những trường trung học tốt nhất tỉnh, không chỉ có môi trường học, cơ sở vật chất đều là hạng nhất, hơn nữa năng lực của giáo viên càng khiến người ta ngã nón ngưỡng mộ. Cả tỉnh có bao nhiêu người thông qua “quan hệ” đưa con mình vào trường đó, những người không có “quan hệ” đều phải thi tuyển mới được nhận vào, mà những người đi đậu đều là những học sinh giỏi nhất của những trường giỏi nhất, bà không ngờ Tiểu Du lại có thể trúng tuyển.

Diệp Tiểu Du gật đầu nghiêm túc, mẹ cô rưng rưng vì hạnh phúc, giọng nói run run: “Đúng là một chuyện tốt, hôm nay mẹ sẽ dẫn Tiểu Du đi ăn cái gì đó thật ngon.”

Diệp Tiểu Du lắc đầu, “Không cần đâu, mẹ mệt lắm rồi, Tiểu Du và mẹ ăn ở nhà cũng vậy thôi. Con nấu xong hết rồi.”

Mẹ biết cô hiểu chuyện, chăm sóc nhà cửa rất vất vả, nhói lòng gật đầu, đứng lên, “Ừ, vậy nếm thử tay nghề Tiểu Du nhà ta xem thế nào.”

“Ahh, cho dù có không ngon, mẹ cũng phải ăn hết đó!” Diệp Tiểu Du nhanh nhẹn nhảychân sáo vào nhà, mẹ mỉm cười gật đầu, “Ừ, nghe lời Tiểu Du hết.”

Nhất Trung quả thực đẹp tuyệt đúng như mọi người vẫn nói. Diệp Tiểu Du mặc một chiếc váy hoa màu trắng, đi men theo con đường nhỏ giữa hai hàng cây râm mát trong khuôn viên trường, phấn chấn nhìn ngắm khắp xung quanh, trên sân vận động đang diễn ra một trận đá bóng, tiếng hoan hô, tiếng la hét thỉnh thoảng vọng lại. Dưới bóng cây đột nhiên xuất hiện một cô gái trông giống hệt một con búp bê, cô vừa đưa tay vẫy vẫy chào tạm biệt một chiếc xe hơi đang từ từ đi xa dần ở phía bãi đỗ xe, vừa quay người lại nhìn chằm chằm bảng tên của Diệp Tiểu Du.

“Bạn cũng học lớp 2 năm nhất sơ trung à?” (năm nhất sơ trung tương đương lớp 7 của Việt Nam, lớp 2 ở đây là chỉ số thứ tự, có thể hiểu là lớp 7/2.)

“Ừ!”

Cô gái hưng phấn kéo tay Diệp Tiểu Du, “Mình cũng vậy, mình tên Vu Viện Viện, đến từ Trường Tiểu Học Thực Nghiệm.”

“Mình là học sinh ngoại thành.” Diệp Tiểu Du ngượng ngùng nói, cô hiếm khi chủ động bắt chuyện với người khác.

“Wow!” Vu Viện Viện há hốc miệng rất cường điệu, “Tiểu học ngoại thành ư, đây là Nhất Trung đó, vậy mà bạn lại thi đậu, sao có thể chứ.”

Diệp Tiểu Du buồn cười vì vẻ mặt của cô gái, “Thực tế không phải mình đang đứng ở đây sao?”

“Bạn nhất định học rất giỏi, chúng ta ngồi chung bàn với nhau có được không?” Vu Viện Viện nhiệt tình ôm Tiểu Du, nhỏ giọng tiết lộ: “Nói nhỏ với bạn, mình học hành siêu tệ, nhưng ba mình xây tặng Nhất Trung một tòa nhà, nên mình mới ngoại lệ được vào đây học. Anh Phi của mình cũng học ở đây, có điều, bây giờ mình không cần ảnh nữa, mình có bạn rồi, bạn xuất sắc như vậy, nhất định sẽ giúp mình, có đúng không?” Nhìn Viện Viện tiết lộ nhược điểm của mình không hề giấu diếm, Diệp Tiểu Du không khỏi yêu thích sự thẳng thắn và chất phác của cô ấy, trả lời rõ ràng: “Cùng nhau cố gắng chứ?”

“Đừng khích lệ mình, mình sẽ không cố gắng đâu, hơn nữa có cố cũng uổng công.” Vu Viện Viện từ chối thẳng. Dưới ánh mặt trời, gương mặt ửng hồng của cô ấy phúng phính như một quả táo, chiếc váy công chúa màu hồng nhạt bay nhẹ trong gió, đẹp thật, Diệp Tiểu Du thầm cảm thán trong lòng.

“Đúng rồi, bạn có quen anh Kỷ Dược Phi của mình không?” Viện Viện nũng nịu hỏi.

Diệp Tiểu Du ngơ ngác lắc đầu, “Mình mới tới, không quen biết ai ở đây cả.”

“Ừ!” Hai cô gái nắm tay nhau, sóng vai đi về phía lớp học. Hôm nay chỉ là ngày báo danh, chưa vào học chính thức, tâm trạng mỗi người đều đang phơi phới. Viện Viện càng vui vẻ hơn, cô quay đầu sang, “Bạn mới tới chắc cũng nghe nói, anh Phi của mình là số một ở Nhất Trung đó.”

Cả vẻ mặt lẫn giọng nói của Viện Viện đều rất cường điệu, thực sự rất dễ thương. Diệp Tiểu Du nhìn cô cười mỉm chi.

Viện Viện thấy thế sốt ruột, “Thật đó, ảnh học năm ba cao trung rồi, học giỏi số một, thể dục số một, hơn nữa bất kể thi đấu môn gì, chỉ cần ảnh tham gia đều đứng số một. Còn nữa, ảnh cũng đẹp trai số một.”

Tiểu Du nhịn hết nổi, che miệng cười phá lên, “Bạn có chắc là đang kể về anh Phi của bạn, chứ không phải là Apollo trong thần thoại không?” Cô hỏi bằng giọng dí dỏm. (http://vi.wikipedia.org/wiki/Apollo)

“Apollo cóc khô gì, bạn… mình dẫn bạn đi xem rồi sẽ biết.” Viện Viện không đợi Tiểu Du trả lời, lôi kéo cô chạy đi.

“Đừng có kéo, Viện Viện, mình muốn đi lãnh sách giáo khoa.”

“Sách từ từ rồi lấy.”

“Thế nhưng mình không muốn quen biết Kỷ Dược Phi nào hết.”

“Không làm quen bạn sẽ hối hận.”

Viện Viện cũng mạnh thật, Tiểu Du đành phải đi theo, đi qua khu phòng thí nghiệm, quẹo vào sân bóng rổ. Viện Viện rốt cục ngừng lại, “A