anh đối xử tốt với cô, hiểu cô. Ngắm
nhìn người đàn ông trước mặt, tâm tình dâng trào, "Mộ Khắc, em yêu anh."
"Nói lại lần nữa xem."
"Em nói, em yêu anh..."
Nâng cằm cô lên, khóe miệng anh khẽ nhếch trả lời, "Anh cũng vậy." Cúi đầu
hôn cánh môi mềm mại của cô, cẩn thận, dịu dàng hôn cô.
Nói hết
tất cả vướng mắc, giống như hai người khiêu vũ một bản, ăn ý tiến lùi,
ngọt ngào mà ướt át, ngưng tụ thành dòng suối nhỏ, nhẹ nhàng chảy qua
nội tâm của nhau, tưới mầm yêu, để nó khỏe mạnh.
So sánh với lúc tân hôn thì mặt mày còn hớn hở hơn, đây là nói Bách Mộ Khắc.
Sự nghiệp vẫn trôi chảy, về phần hôn nhân lần này thật sự anh cảm thấy rất hài lòng, tình cảm của anh và Dung Dĩ Ân rất tốt, mỗi ngày trước khi đi làm sẽ trình diễn một màn giao chiến.
Dung Dĩ Ân mang thai đã
bảy tháng rồi, bụng đột nhiên lớn một cách nhanh chóng, nhưng mà, cô
thật dũng cảm, mặc kệ đứa bé ở trong bụng của cô đùa giỡn, hoặc làm cô
khó chịu, cô sẽ cười tít mắt, dáng vẻ giống như đang đắm chìm trong hạnh phúc, nhưng như thế lại làm anh đau.
Hôm nay là sinh nhật của
cô, bọn họ đã lên kế hoạch, hôm nay anh không tăng ca, muốn đưa cô đến
nhà hàng Pháp ăn tối dưới ánh nến lãng mạn.
Nhưng mà lúc trước ăn bữa tối dưới ánh nến, anh phải làm xong việc, giải quyết xong vị
Mr.Carlon, khiến ông ta ngoan ngoãn móc bút ra ký hợp đồng.
Tập
đoàn Bách Thị quyết định lấn sang lĩnh vực nhà hàng, lần này đặc biệt
giới thiệu nhà hàng kinh doanh theo hình thức phương Tây, hi vọng có thể bắt tay hợp tác với Khóa Quốc tạo ra một nhà hàng vô cùng mới lạ. Sáng
sớm, Bách Mộ Khắc liền dẫn một đội luật sư tài giỏi, đoàn người hăng hái đi nói chuyện hợp tác với Mr.Carlon đang nghỉ ở khách sạn, tiến hành
hội nghị đàm phán song phương.
Hội nghị diễn ra trong mấy giờ,
không khí hòa hợp nhưng vẫn diễn ra sự đấu sức, mỗi một câu nói đều cẩn
thận và hết sức cân nhắc, một hồi anh đánh tôi đề phòng cuối cùng song
phương cũng có chung nhận thức, chính thức ký kết hợp đồng.
"Hợp tức vui vẻ." Bách Mộ Khắc tự tin bắt tay với Mr.Carlon.
"Hợp tác vui vẻ." Mr.Carlon cũng rất chân thành nói một câu tiếng Trung.
Hai bên nói chuyện một lúc, Bách Mộ Khắc và đoàn người tươi cười vô tháng máy rời khỏi phòng họp của khách sạn.
"Xong hợp đồng này, tối nay tôi có thể chuyên tâm dẫn bà xã đi dùng cơm."
Bách Mộ Khắc đánh trống lảng cười nói, "Các cậu cũng vậy, sau khi về ai
cần sám hối thì nên sám hối, ai cần đền bù hãy mau đi đền bù."
Thời gian này bọn bận rộn chuẩn bị dự án, khẳng định lơ là người quan trọng của mình.
Hiếm khi thấy tổng giám đốc khôi hài như vậy, mọi người cũng.
Trong đầu Bách Mộ Khắc đang nghĩ đến bữa tối dưới ánh nến, bỗng nhiên mọi người thấy thư kí Kim ồ lên một tiếng.
"Sao vậy?" Bách Mộ Khắc quay đầu nhìn thư ký Kim.
Thư ký Kim lộ ra vẻ mặt khó xử, liền nháy mắt với Bách Mộ Khắc.
"Các cậu về trước đi." Đuổi những người khác đi, Bách Mộ Khắc nhìn thư ký Kim, "Nói."
"Tôi thấy bà chủ!"
"Dĩ Ân?"
"Đi cùng với một người đàn ông, người đàn ông kia..." Ôm cô ấy.
Không đợi thư ký Kim nói hết, đôi mắt Bách Mộ Khắc lập tức nhìn theo tâm mắt
cậu ta, quả nhiên thấy một đôi nam nữ ôm nhau thắm thiết, đang đi về
phía thang máy.
Anh chỉ thấy một bên mặt của người phụ nữ, là
Dung Dĩ Ân, thật sự là Dung Dĩ Ân, hơn nữa trên người cô mặc bộ đồ mới
hôm qua anh mua riêng cho cô để mặc đi ăn bữa tối dưới ánh nến, bộ quần
áo, con mẹ nó thật đẹp! Giống như bị người ta tát cho một cái, cơn ghen bắt đầu cuồn cuộn dâng lên,
sắc mặt Bách Mộ Khắc rất khó coi cất bước vội vàng đuổi theo, chờ anh
chạy đến tháng máy, cửa thang máy đã đóng, đưa hai người lên lầu.
Ghê tởm, tại sao có thể như vậy? Không phải anh đã thay đổi sao? Hơn nữa
anh cũng nắm trong tay tất cả quan hệ của cô, hoàn toàn tiêu diệt tất cả hồ ly tinh có thể xuất hiện, tại sao bây giờ lại có.
Bách Mộ
Khắc sắp điên rồi, hai con mắt nhìn chằm chằm số tầng, vừa xác nhận
thang máy dừng ở tâng nào, thư ký Kim đứng ở một cửa thang máy khác đã
lên tiếng, "Tổng giám đốc, ở đây."
Bách Mộ Khắc và thư ký Kim vô
thang máy, đi đến tâng đó rồi dừng lại. Nhưng khi ra khỏi thang máy, thì cả hành lang của tầng đó không hề có một bóng người!
"Tổng giám đốc.."
"Tìm từng phòng một, nhất định phải tìm bằng được cho tôi!" Giống như con dã thú bị thương phát ra tiếng gầm, Bách Mộ Khắc mất hết bình tĩnh nhấn
chuông cửa của từng phòng một.
Loại hành vi này rất nhanh sẽ
khiến khách sạn huyên náo một trận, một khi tin tức truyền đến lỗ tai
của giới truyền thông khẳng định sẽ không áp chế được, không phải thư ký Kim không muốn ngăn cản hành động điên cuồng của cấp trên, nhưng lại
thấy thông cảm, vì anh biết tổng giám đốc rất quan tâm đến vợ mình.
Bách Mộ Khắc đã đi đến căn phòng thứ năm, nhấn chuông cửa, bên trong có người mở cửa.
"Xin hỏi anh là ai? Có chuyện gì không?" Người đàn ông khó hiểu nhìn Bách Mộ Khắc.
Bách Mộ Khắc nhìn người đàn ông xa lạ trước mắt, cao lớn đẹp trai không thua gì mình, còn chưa xác định được anh ta có phải người ôm Dung Dĩ Ân
không, thì bên trong truyền đến một giọn