ng có thể không cần nghĩ, không cần để ý, tìm một
người đàn ông mình yêu rồi gả đi. Khi đó, thực sự tình yêu chính là tất
cả.”
Diệp Ân và Diệc Nam ngồi cạnh nhau trong
góc tường, người con trai bên cạnh là người lắng nghe thích hợp nhất,
yên tĩnh chuyên chú.
Nhớ tới chuyện đêm đó khi cô mười sáu,
trong lòng cô lại có chút gợn sóng, trầm mặc vài giây mới chậm rãi tiếp
tục: “Ngày đó là con bà nó sinh nhật, buổi tối có tiệc. Em ở bể bơi mới
nghe xong điện thoại của Mạch Nha, xoay người định quay về phòng khách
thì gặp phải con trai của bác cả, Diệp Lẫm.”
Diệp Lẫm là ai, Diệc Nam đương nhiên đã
nghe nói qua, cho dù đối phương lớn hơn anh bảy tám tuổi, những chuyện
lùm xùm rối loạn của hắn đã sớm truyền khắp nơi, hạ dược trêu đùa đàn bà con gái đều là mức độ thấp, nếu như không phải ba hắn giúp che giấu thì sợ rằng hắn đã bị đưa vào trại giáo dưỡng từ khi còn rất nhỏ.
Anh hơi quay đầu nhìn Diệp Ân, quả nhiên
sắc mặt cô tái nhợt như tờ giấy: “Đêm đó hình như hắn cũng không tỉnh
táo, cùng mấy người bạn cản đường em… Còn cầm camera.”
Hai tay Diệp Ân đều đang phát run, Diệc Nam dang tay kéo cô vào trong lòng.
Lúc này Diệp Ân mới dễ chịu hơn một ít,
trầm ngâm một lát sau lại tiếp tục: “Bọn họ bắt em cởi quần áo, còn uy
hiếp em. Em không nghe lời đã bị đánh, tất cả mọi người ở trong phòng
phía trước, người giúp việc cũng bị Diệp Lẫm dõa dẫm, em thực sự nghĩ
rằng mình sẽ —— “
Cô ra sức cấp khẩu khí, hồi ức đêm đó đối với cô mà nói rõ ràng rất đáng sợ, trong lòng cô còn sợ hãi, viền mắt
cũng hồng cả lên: “Em cho rằng mình sẽ như vậy mà chết, sau đó không
biết lấy ở đâu ra sức lực, đoạt lấy DV từ trong tay hắn. Em sợ hãi,
không liếc mắt nhìn liền đập thẳng vào trán hắn, trên tay dính không
biết là máu của hắn hay là máu của chính mình.”
Diệc Nam dường như có thể cảm nhận được
cô lúc ấy có nhiều hoảng loạn, lòng bàn tay bao phủ trên vai cô nhẹ
nhàng vỗ: “Đều đã qua, đừng sợ.”
Diệp Ân ra sức lắc đầu, lại vùi đầu vào
giữa hai đầu gối: “Chưa từng qua đi, cả đời em cũng quên không được.
Diệp Lẫm, bọn họ ném em xuống bể bơi thiếu chút nữa chết đuối, kết quả
còn vu khống em câu dẫn hắn. Ông nội rõ ràng tin em! Nhưng mà sau lưng
lại tìm ba em nói chuyện muốn tống em ra nước ngoài, ông nói sợ mất thể
diện, không muốn chuyện đó truyền đi. Thế nhưng đưa Diệp Lẫm đi lại
luyến tiếc, Diệp Lẫm dù sao cũng là cháu đích tôn của ông.”
Diệc Nam trầm mặc lắng nghe, chỉ càng ôm
chặt cô hơn, anh từng nghĩ những ngày cô ở Diệp gia sống cũng không dễ
chịu, nhưng không thể ngờ lại tệ như vậy.
“Khi đó em cho là mình có thể làm nũng,
có thể tìm ba mẹ giải quyết, em ngây thơ cho rằng chỉ cần giải thích rõ
cũng sẽ không bị mưu hại sẽ không phải ra đi. Nhưng mà lại nghe thấy ba
mẹ nói chuyện trong thư phòng.” Diệp Ân nói đến đây dừng một chút, nước
mắt rơi càng nhiều.
Trước đây Diệc Nam đích thực không hiểu
Diệp Ân, thậm chí còn có lần cảm thấy cô rất hiếu thắng, nhưng bây giờ
nghe những lời này của cô, bỗng nhiên lại cảm thấy nội tâm cô rõ ràng
không có cảm giác an toàn và tràn đầy thất vọng.
Diệp Ân thở ra, cố gắng làm cho mình bình tĩnh một chút, thế nhưng lời nói vẫn như trước đứt quãng: “Vốn dĩ ba
cũng không có một chút cảm tình với em, ông nhận nuôi em chỉ vì hi vọng
mẹ không quá cô đơn, nghe xong lời của ông nội, ông thậm chí bắt đầu
khuyên mẹ.”
Diệc Nam có chút nghe không vào, cau mày
ẩn nhẫn tức giận: “Ba mẹ đã như vậy, còn lưu luyến cái gì? Em còn chứng
tỏ năng lực của mình, bọn họ vẫn như trước không có cảm tình với em.”
“Không phải. Em muốn nỗ lực vì mẹ, chỉ có một mình mẹ luôn đứng bên cạnh em!”
Diệp Ân lo lắng giải thích, nói tới mẹ
trên mặt mới thêm mấy phần dịu dàng: “Mẹ không đồng ý việc em xuất
ngoại, vẫn chiến tranh lạnh với ba, thậm chí đòi thuyết pháp với bác
trai bác gái cả, vì em, mẹ đã rất nhiều năm không tới Diệp gia. Quan hệ
với ông bà nội cũng bế tắc, lúc trước hôn sự của mẹ và ba cũng bị bao
nhiêu cản trở mới đến được với nhau. Mặc dù tốt nghiệp trung học em đã
bị đưa đi, mấy năm nay quan hệ giữa mẹ và ba lại càng không tốt, vẫn
luôn vì em, mẹ thực sự đã hi sinh rất nhiều cho em.”
Diệc Nam nhìn cô gái trước mặt lộ ra mấy phần ngớ ngẩn, nhìn nụ cười yếu ớt của cô mà không biết nên làm thế nào.
“Mười sáu tuổi, em sống quá tùy hứng quá
đơn thuần, qua tuổi mười sáu em mới thực sự biết được mình nên làm cái
gì, em không có cách nào đơn thuần như những nữ sinh cùng tuổi khác,với
em mà nói tình yêu quá xa xỉ, là em mơ mộng hão huyền.”
Diệc Nam có chút kinh ngạc, Diệp Ân lại
nói: “Sức khỏe của Mẹ không tốt, thường xuyên sinh bệnh, thế nhưng bà
lại vì em mà trả giá rất nhiều. Bà là người duy nhất tốt với em, thực sự coi em như con gái ruột. Nhìn bà ở Diệp gia mà đòi quyền lợi cho em, em nhất định không thể để cho bà thất vọng, càng không thể làm cho bà
không ngóc đầu lên được. So với bất kì đứa trẻ nào ở Diệp gia em đều ưu
tú hơn.”
Lúc Diệp Ân nói tới điều này, nét mặt
kiêu ngạo. Diệc Nam thở dài, vuốt ve mái tóc dài mềm mại của cô: “Có lẽ
mẹ em cũng khôn