n độn châm tiêu như vậy nếu không còn tưởng rằng cô đang
chơi trò lạt mềm buộc chặt.
“Mấy ngày nay em có tin đồn với ai phải không!” Cũng không nói vòng vo với cô nữa, Hàn Cố Diễn gọn gàng dứt khoát vừa nói vừa lấy tay dí khẽ vào đầu cô, “Anh mới không có ở đây vài ngày em đã không thành thật rồi!”
Lời nói này càng mập mờ hơn, nhưng San
San vừa nghe thấy anh đang hiểu lầm mình thì cũng không quan tâm tình
cảm ẩn chứa trong câu nói này, vội vàng lắp bắp giải thích, “Thầy Hàn…không…không phải tin đồn…”
“Không phải tin đồn? Vậy thì là sự thật rồi!” Chọc cô thêm một câu, bộ não của San San thật là đặc, Hàn Cố Diễn tranh thủ thời gian dùng ngón tay sờ soạng cô một chút.
“Thầy Hàn…” San San bị anh làm
cho không nói được gì nữa, rõ ràng không phải sự thật nhưng cô lại quýnh lên, không thể nói ra được chữ nào nữa. Bị tên cáo già Hàn Cố Diễn trêu chọc cũng đáng đời.
Hàn Cố Diễn thấy chân tay cô lại bắt đầu luống cuống, dáng vẻ sợ hãi cũng không đành lòng trêu chọc cô nữa, “Được rồi được rồi, đừng có thầy Hàn này thầy Hàn kia nữa, nói với cậu ta em đã có bạn trai rồi là được.”
“Bạn trai?” Diệp San San “cậu ta” là chỉ Vương Đại Hỉ, nhưng bạn trai là ai, không phải là bây giờ cô
đang được tiện nghi lại còn khoe mẽ giả ngu, thật sự là Hàn Cố Diễn vẫn
chưa từng xác định cái gì với cô cả.
Hàn Cố Diễn thấy dáng vẻ cô như vậy,
biết rõ cô bị bệnh ngốc, cô bé Diệp San San này thật là hết cách dạy dỗ, không nói rõ ràng ra thì quan hệ của hai người bọn họ có trăm năm cũng
không thể thay đổi, anh tức giận liếc cô một cái, “Có bạn trai hay không? Em đấy?”
Diệp San San vừa nghe thấy anh nói vậy thì trong lòng bắt đầu hoảng, chẳng lẽ???
Vội vàng lắc đầu nguầy nguậy, “Không có!” Vẻ mặt cực kì đáng thương nhìn anh, kết quả đổi lấy vẻ kinh ngạc càng lớn của anh.
Rất tốt, không có có bạn trai!
Hàn Cố Diễn duỗi tay tháo mắt kính của cô ra, vuốt cằm của cô, để cho mặt của cô đối mặt với mình, “Như vậy có nhìn thấy không?”
“Có, cũng khá rõ!” Anh chuyển sang chủ đề vui vẻ hơn, San San không thể theo kịp tư duy của anh, chỉ có thể tiếp lời anh.
“Vậy đi!” Hàn Cố Diễn hàm hàm hồ hồ nói, “mắt kính có hơi vướng.”
Nói thật, không có mắt kính San San
không thể nhìn thấy rõ được, nhất thời không thể thích ứng được, không
biết là thị lực không tốt hay là làm sao mà rõ ràng thấy khuôn mặt anh
rất méo mó, thái độ cũng rất quái dị.
Tháo mắt kính ra, thật sự là có hơi không quen, nhưng mà đeo lên thì có sao chứ?
Hàn Cố Diễn dùng sức kéo cô về phía mình, rất nhanh San San sẽ biết được chiếc mắt kính to đùng màu đen kia vướng bận thế nào.
Hàn Cố Diễn cảm thấy nói nhảm với cô
không bằng cứ làm thẳng tay. Dù sao con đường nào cũng tới nơi, tất cả
ám hiệu đều đã không dùng được, cô gái nhỏ này thật sự không biết đường
đi. Anh nghẹn lời khó chịu, quyết định đích thân ra tay.
San San vẫn không hề hay biết đang xảy
ra chuyện gì mà lại phải đi đến bước này. Lần đầu tiên là do tự mình cô
chủ động, cô biết rõ điều đó, nhưng mà cô cũng rất có nề nếp, anh còn
làm như vậy thì chẳng khác nào đang chiếm tiện nghi của cô. Chẳng lẽ bị
nghiện rồi sao? San San bị hôn cho thất điên bát đảo, đầu óc bắt đầu suy nghĩ miên man, tưởng tượng loạn xạ cả lên, vừa hoảng loạn vừa bắt đầu
giãy giụa.
Lúc này Hàn Cố Diễn đang vùi đầu cố
gắng, nhưng mà cô lại không chịu phối hợp, cứ nghiêng đầu qua lại, anh
cũng chỉ có thể ngẩng đầu lên, thở hổn hển hỏi cô, “Làm sao vậy?”
“Thầy Hàn…” San San trừng mắt,
vừa nghĩ tới quy tắc ngầm thì cô có hơi kích động, cô kích động không
phải vì bị chiếm tiện nghi mà là cảm thấy Hàn Cố Diễn không phải loại
người này.
“Đang hỏi em đó, em không nói mà chỉ gọi thầy Hàn thầy Hàn là sao!” Hàn Cố Diễn chưa thỏa mãn dục vọng, ngọn lửa vẫn còn bùng cháy, “Đừng gọi anh là thầy Hàn nữa, anh không phải thầy giáo của em!”
San San đâu thể hiểu được những gì anh
nghĩ trong đầu, thấy rõ ràng anh đang bắt đầu cố tình gây sự om sòm nên
cô cũng tức giận, vừa nghĩ tới bị chiếm tiện nghi nhiều như vậy thì cũng điên lên, mở cửa xe định chạy ra ngoài.
“Sao thế?” Làm sao Hàn Cố Diễn để cho cô xuống xe được, giữ chặt cô lại, càng lúc càng chặt, hai người
dán lại gần nhau, lòng của anh bắt đầu thấy ngứa ngáy, nhịn không được
cắn vào vành tai của cô một ngụm nhỏ khiến cho toàn thân cô run lên, “Anh là ai hả?”
“Thầy Hàn…” San San nhẹ nhàng
nói, không thể chống lại sức mạnh của anh, chỉ có thể nặng nề nói ra hai chữ này, nhắc nhở một chút về thân phận của hai người.
“Bạn trai của em là ai?” Bàn tay của Hàn Cố Diễn rất mạnh, vẫn luôn giữ lấy cô.
“Không có!” San San không biết
tại sao lại bị dán mác đã có bạn trai, chẳng lẽ phải nói cạn lời mới
được sao? Đã sớm chia tay rồi, chẳng lẽ lại là Vương Đại Hỉ, chóng mặt
quá, đừng nhắc tới mà. Nhưng mà chuyện này thì có liên quan gì đến anh
ta?
“Ngốc nghếch!” Hàn Cố Diễn thật
sự muốn điên lên, sinh viên của mình mà thế cũng thấy bực huống chi lại
là bạn gái đương nhiệm của mình, anh lại cắn lên vành tai cô: “Bạn trai là ai?”
San san bị anh cắn khẽ nên thân thể lại căng cứng, kh