chắn là người tốt. Bây giờ tìm khắp thế giới còn có mấy người tốt
chứ, khó khăn lắm mới tóm được một người, không bắt nạt thì để làm gì? Chị Mạt
đã bảo rồi, không cần giả bộ khách sáo với anh, anh là người đàn ông thà mình
chịu thiệt cũng không làm hại đến người khác.”
… Thế lửa nhỏ dần, cái mồm của cô nhóc này ngọt thật
đấy… Không đúng! Lại còn dám nhắc đến Mạt Mạt nữa? “Cao Lộ Khiết! Em đã nói gì
với Mạt Mạt hả?”
Tiểu Khiết thò tay bới bới lượm lượm trên bàn, sau đó
mút ngón tay: “Yên tâm đi, chuyện có thể nói em đều nói hết, chuyện gì không
nên nói em không nói một chữ nào. Chị ấy là chị em, em không thể chuyện gì cũng
đứng về phía anh được.”
“Lại còn chuyện không nên nói nữa? Có chuyện gì không
nên nói hả?” Tôi cuống lên.
“Thì chuyện anh cởi quần trước mặt em, em đâu có nói,
bảo vệ hình tượng hoàn mỹ của anh nhé”, Tiểu Khiết nghiêng đầu cười, “Đã đủ tốt
chưa?”
Lửa nhỏ lại bùng thành lửa to, tôi trợn mắt: “Cao Lộ
Khiết, em còn bảo anh là miệng kín như bưng nữa à! Em như thế này nếu là mấy
chục năm trước đảm bảo sẽ là Hán gian rồi!” Dứt lời tôi liền giơ bình rượu lên
dọa con bé, “Em có tin anh trừ hại cho dân ngay bây giờ không?”
Tiểu Khiết nghển cổ lên, hất hàm bật lại tôi: “Đến đi!
Ông đây lớn lên trong dọa nạt đấy! Anh giết em đi! Bây giờ em chết, hai mươi
năm sau lại là một tên đại Hán gian!”
Tiếng cuối cùng vừa bật ra, tôi tức quá bật cười, cô
nhóc này chắc chắn là do Mạt Mạt dạy nên.
Hôm nay là ngày gì? Mình tôi phải chịu bị bắt nạt
chắc? Nghĩ thế, tôi liền nhớ đến lão Đường, cái tên khốn đó qua cầu rút ván, ăn
cháo đá bát, lại còn lươn lẹo chửi xéo tôi nữa! Nguyên tắc làm người của tôi
vốn là: Người không phạm ta, ta không phạm người; nếu người phạm ta, ta liền
nổi giận! Nhưng nếu đối tượng là lão Đường thì dù cậu ta không phạm tôi, tôi
cũng phạm cậu ta, nữa là lần này cậu ta phạm đến tôi trước!
Tôi nhướn mày, nghĩ ra một kế liền quay sang nhìn Tiểu
Khiết mỉm cười: “Anh không giận, nhưng em phải giúp anh một việc.”
Tôi vừa cười một cái lại khiến Tiểu Khiết sợ, con bé
lùi một bước, căng thẳng nhìn tôi: “Giúp chuyện gì cơ?”
“Rất đơn giản, em chỉ cần giúp anh nói một câu là
được…”
Tôi gọi cho lão Đường, liên tiếp hai lần đều bị tắt
đi! Thế là tôi nhắn tin: “Nếu còn không nghe máy sẽ gọi thẳng cho Tiểu Uyển,
vạch trần bộ mặt khốn nạn của cậu!”
Tôi đợi một phút mới gọi lần nữa, vừa mới đổ chuông
hai tiếng cậu ta liền bắt máy, giọng nói có vẻ giận dữ: “A lô! Cái gì?”
Tôi cố tình lớn tiếng để Tiểu Uyển ngồi đối diện cậu
ta có thể nghe thấy: “Lão Đường, là tớ đây, cậu vẫn còn đang ăn cơm à?”
“Cậu, cậu… muốn gì?” Lão Đường cảnh giác rồi, cậu ta
biết việc vừa rồi tôi sẽ không để yên.
Nhưng cậu ta hoàn toàn không thể ngờ lần này tôi sẽ
cho cậu ta chết chắc!
“Lão Đường.” Tôi tiếp tục giả bộ, “Tớ thực sự hết cách
rồi mới gọi điện cho cậu, Mỹ Na… đang ở chỗ tớ, cô ấy muốn nói chuyện với cậu.”
“Hả? Ai cơ?” Giọng lão Đường nghe như không còn là
tiếng người nữa, chắc chắn cậu ta cảm thấy thế giới rất kì ảo.
Tôi đưa điện thoại cho Tiểu Khiết, con bé phấn khích
đến độ mặt mũi đỏ bừng, cầm điện thoại áp vào tai, vận hết công lực hét váng
lên:
“Tên họ Đường kia! Anh là đồ súc sinh! Anh chơi đùa
với tình cảm của tôi! Chơi tôi bao năm như thế, hại tôi phá thai vì anh! Tôi
hận anh! Anh đi chết đi!”
Giọng Tiểu Khiết to kinh người, con bé hét xong tiếng
vang còn vọng lại trong phòng khách, từ trong phòng ngủ vang lên tiếng bước
chân hoảng hốt, Tu Tu đã chạy ra kinh hoảng nhìn chúng tôi.
Tôi tin lão Đường chắc đang đần mặt ra, vì tôi cũng
đần mặt ra, tôi chỉ định bảo Tiểu Khiết chửi bừa một câu đại loại như “Tôi hận
anh”, không ngờ con nhỏ này ác quá, lại còn thêm mắm dặm muối nào là chơi đùa,
nào là phá thai!
Tiểu Khiết chửi xong hai mắt phát sáng, trả di động
cho tôi: “Ha ha ha! Đã quá!”
Tôi cầm điện thoại vô thức nhìn một cái, shit! Còn
chưa cúp máy! Tôi vội vàng cúp máy, lòng nghĩ lão Đường và Tiểu Uyển không biết
giờ thế nào, tôi đoán trong vài phút sau khi cúp máy, người ngồi trước mặt Tiểu
Uyển là một bức tượng sáp…
Câu chuyện này nói với chúng ta rằng: Chơi người khác
tất sẽ bị chơi lại, lão Đường, yên nghỉ đi!
Thực ra khi tôi mười
tám tuổi, câu chuyện tình yêu của tôi đã hoàn mỹ tới chín mươi phần trăm rồi,
chỉ còn thiếu có mỗi vai nữ chính.
Ngày 21 tháng 8. Nắng trong trời mây.
Sáng hôm sau tôi kiên quyết từ chối lời đề nghị tôi
mời hai cô bé ăn sáng của Cao Lộ Khiết!
Làm người không thể vô sỉ đến mức độ đó được! Ở nhà
tôi lại còn ăn của tôi nữa á? Thành quán tính hết rồi, bộ tưởng tôi là quỹ nhi
đồng chắc?
“Anh Bảo, nếu bữa này anh không mời anh sẽ hối hận cả
đời đấy.” Tiểu Thuyết nháy mắt với tôi.
Tôi bĩu môi: “Hối hận anh cũng không mời, có trách thì
chỉ trách chúng ta gặp nhau quá muộn, tạo hóa trêu ngươi mà thôi!”
“Được, được.” Tiểu Khiết gật đầu, “Anh không chặn
miệng em thì hậu quả anh tự chịu nhé, anh bất nhất thì đừng trách em bất
nghĩa.”
“Uy hiếp anh à? Hứ!” Tôi lớn tiếng cười nhạt, “Cao