vào, nó cố nặn ra một nụ cười khi bắt gặp ánh mắt trìu mến của bố dành cho mình.
- Lần sau hai mẹ con không cần tới thăm bố thế này nữa đâu. Đi lại bất tiện lắm!
Đỡ mẹ đứng dậy, giọng nó hơi buồn.
- Có gì bất tiện đâu bố. Sắp bắt đầu phiên toà rồi, bố thoải mái nhé? Con và mẹ sẽ luôn bên bố. Vì vậy... bố không được buông xuôi đâu đấy... Mẹ nhỉ?
Quay sang mẹ, nó tìm kiếm sự đồng tình.
- Tất nhiên là thế!- Mẹ cười tươi.
- Cảm ơn hai mẹ con!
Vừa dứt câu, sắc mặt bố đột ngột thay đổi.
- Bố không sao chứ?- Vi tái mét.
Ông đưa tay lên tim như vừa phải hứng chịu một cơn đau khủng khiếp nào đó.
Ầm...
Nhanh tới mức nó không kịp chạy lại đỡ lấy bố...
- Bố... bố ơi... bố tỉnh lại đi!
Nó lay mạnh ông... chuyện gì đang xảy ra thế này...???
Trời vừa nãy hãy còn đang hửng nắng... mà giờ đã đổ mưa... xám xịt.
Bố vừa mới còn đang cười với nó... giờ đã phải cấp cứu trong kia.
Nắm lấy bàn tay run rẩy của mẹ, nó chỉ muốn an ủi mẹ rằng mọi thứ sẽ ổn thôi... bố sẽ không sao hết... nhưng sao nói ra khó quá... Vi không biết phải làm thế nào vào lúc này... bởi... hơn ai hết nó cũng đang sợ hãi.
Cạch...
Chưa khi nào âm thanh cửa mở lại có thể lạnh lẽo tới thế...
Chiếc giường bệnh được đẩy ra, mẹ và nó gần như ngay lập tức đến gần bố... Sao họ lại trùm kín khuôn mặt bố?
- Chúng tôi đã làm hết sức mình, gia đình hãy nhìn bệnh nhân lần cuối.
Ầm...
Mẹ đổ ập xuống sàn ngay khi câu nói của bác sĩ vừa dứt.
Họ vừa nói gì...? Nó quay sang mẹ... rồi lại nhìn bố... Không thể nào... Không thể... bố không bỏ nó đâu... bố sẽ không làm thế?
- Bố ơi... bố mở mắt đi bố!
- ...
- Đừng im lặng với con.
- ...
- Con xin bố... con sợ lắm rồi...
Nước mắt nó trào ra không ngớt, bàn tay bố sao cứ lạnh toát thế này? Sao mãi mà vẫn không ấm lại?
- Bố doạ mẹ ngất... bố tỉnh dậy đi... Họ đang nói dối phải không bố..? Bố dậy đi mà... bố ơi!
Đôi mắt nó cứ mãi van nài bố... nó lau những giọt nước mắt đang rơi trên khuôn mặt... khẩn khoản cầu xin ông... Bố không thể nào bỏ mặc nó đâu...
Thế này mà bố bảo thương nó nhất sao? Thế này mà là yêu nó nhất sao?
Bác sĩ và y tá thương cảm nhìn nó. Có lẽ họ cũng hiểu nó đang phải chịu một cú shock quá lớn.
*
Căn phòng xử án vắng lặng, không còn bất kì ai ngoài anh. Đáng lẽ ra, ngày hôm nay, ngay tại chính nơi này, kẻ giết hại bố anh sẽ phải đứng trước vành móng ngựa và chịu sự trừng phạt của pháp luật.
Nhưng...
Người tính có bao giờ bằng trời tính?
Ông ta vẫn phải trả giá theo cái cách mà chẳng ai ngờ tới...
Bảo Anh và Uyển Nhi vội vã tới bệnh viện khi hay tin... Riêng anh thì vẫn ở đây... anh không thể tới đó... không thể khóc thương cho tên sát nhân... không thể tàn nhẫn mà cười cợt sự ra đi của một con người... càng không thể đối mặt với người con gái ấy...
*
Mẹ và nó đã quyết định hoả táng cho bố.
Ngày tang lễ, trời mưa phùn, bao trùm tất cả bởi bầu không khí ảm đảm, trời cũng đang khóc thương cho bố nó...
Thả từng nắm tro của bố xuống biển, nó ngước nhìn lên, bố đang ở nơi nào trên đó? Từ giờ trở đi, bố sẽ mãi được thanh thản, sẽ không còn bị nỗi ân hận và giày vò làm khổ sở nữa.
Rải nắm tro cuối cùng, nó ôm mẹ thật chặt.
- Chúng ta sẽ vượt qua được thôi... phải không mẹ?
Tựa vào vai nó, mẹ oà khóc... bố đã ra đi... chỉ còn duy nhất mình mẹ cô độc trên cõi đời... Vi thương mẹ... nó muốn đưa mẹ ra khỏi chốn đau khổ này.
Một tuần sau...
- Con và mẹ hãy sang ở với cô! – Cô lên tiếng trong bữa cơm tối.
- Cháu vẫn chưa hoàn thành xong chương trình đại học ở bên đây cô ạ!
Nó lấy cơm cho mẹ, lễ phép.
- Cô hoàn toàn có thể chuyển được cho con sang bên ấy học tiếp.
- Nhưng sẽ rất bất tiện cho cô... - Chần chừ, Vi bỏ lửng câu nói.
- Nghe cô, sang Anh với cô con sẽ có điều kiện học tốt hơn ở đây rất nhiều... Cô muốn mẹ và con quên hết mọi chuyện đau lòng đã xảy ra.
- Còn mẹ?
- Cứ làm những gì có lợi cho con, mẹ thì sao cũng được.- Mẹ khẽ cười để nó thấy yên tâm.
- Con nghe mẹ con nói rồi đấy, con không phải băn khoăn đâu Vi, con là cháu cô, mẹ con là chị dâu cô, chúng ta là người một nhà cơ mà, cô tin bố con - anh trai cô cũng sẽ đồng ý thôi. Mọi thứ còn lại cứ để cho cô. Lát nữa, con lấy cho cô bằng Tiếng Anh quốc tế của con nhé? TOEFL ấy.
- Vâng!
Cúi mặt, nó chậm rãi đưa cơm lên miệng, có lẽ đây là sự lựa chọn tốt nhất cho mẹ và nó... Vi cần bước ra khỏi nơi đây càng sớm càng tốt để cùng mẹ bắt đầu một cuộc sống mới.
*
Rút hồ sơ ở trường xong, nó tới thẳng quán ăn nhỏ của chị Hương. Hôm nay, chị ấy có việc bận nên nó sẽ trông hộ cả ngày.
Nhấn nút cho cánh cửa được kéo lên, nó bước vào...
Quán hôm nay vắng khách tới lạ, tầm giờ này bình thường đã không còn bàn nào trống. Bỏ đĩa vào, nó vặn volume vừa phải rồi ngồi xuống ngay cạnh chỗ pha chế tự tay làm cho mình một ly cacao nóng, thả hồn theo những giai điệu man mác buồn...
- Chị có làm phiền em không?
Giật mình quay ra sau, nó ngạc nhiên nhìn chị Uyển Nhi.
- Chị? Hôm nay chị không phải đi làm ạ?
- Không.
Chị cười, tiến lại dối diện với nó.
- Sao chị biết em làm ở đây?
- Bảo Anh nói với chị.
-