Old school Swatch Watches
Khi Thiên Thần Mất Đi Đôi Cánh

Khi Thiên Thần Mất Đi Đôi Cánh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323894

Bình chọn: 8.00/10/389 lượt.

cáng...

Ôi trời, sao giờ nó mới phát hiện ra điều này cơ chứ? +.+.

- Sự kiêu ngạo, lạnh lùng thường ngày của em bay đâu mất tiêu rồi cưng? Mới gặp mà như thế là hơi vô duyên đấy!

Bảo Anh vẫn cười rất tươi, riêng nó thì đã hiểu sơ sơ đầu cua tai nheo chuyện này...

- Em và anh ấy đã quen nhau gần bốn năm chứ không phải mới gặp một lần chị ạ! - Nó ngao ngán quay sang chị Hương thật thà...

- Cái thằng quỷ, dám mang chị ra làm trò cười... Cho em chết này... !Chết đi... !

- Em nói thật mà... Em thích cô ấy thật đấy chứ... ^^.

Nếu không phải Vi giành lấy cái khay thì Bảo Anh đã bị chị ấy cho ăn đủ rồi...

- Lần sau còn dám, chị sẽ cho em biết tay.- Chị Hương lừ mắt nhìn Bảo Anh đang ôm đầu...

- Hic, thật khổ thân cho anh rể, chị dữ như chằn... - Anh lẩm bẩm.

Hệ quả của việc đứng gần là nó nghe thấy hết, Vi bụm miệng cười.

- Lại còn nói à...?

- Em có nói gì đâu... ^^. Hi.

*

- Anh muốn uống Cappuccino hay Espresso?

Thả túi xách lên bàn, nó mở ngăn tủ...

- Espresso. Em biết pha?

- Hi. Có máy pha mà anh. ^^. Chị Hương bày qua cho em rồi!

- Em quen chị ấy lâu chưa?

- Hi, hai tuần.

-Mới có hai tuần...? Lương em tính bằng tiền đô đấy à? Khai thật đi... em bỏ bùa gì mà chị ấy quý em thế?

- Em đâu biết đâu...

Đưa mắt nhìn quanh, anh cười...

- Căn phòng này rộng quá! Một mình em thuê thì thật đáng nể.

- Anh đang nói móc hay khen em vậy? Của anh...

- Em nghĩ thế nào cũng được... - Đón lấy tách cà phê từ tay Vi, anh nhún vai.

- Lần sau anh nhớ dẫn Chi tới đây chơi nhé...?

- Mẹ anh đón nó qua đó tháng trước rồi...

- ...

- Bố mẹ em khoẻ không?

Anh ngước lên, nhìn thẳng vào mắt nó, hoặc anh biết đôi mắt nó không bao giờ biết nói dối hoặc chỉ đơn giản anh muốn ôm gọn những biến chuyển trên khuôn mặt thân quen...

- Cảm ơn anh! Hi. Bố mẹ em khoẻ.

“Tinh... Tinh... Tinh...”

“Alo, mẹ ạ?”

“Bố bị công an bắt đi rồi con à...”

Xoảng...

Chiếc tách trên tay nó rơi xuống, vỡ tan...

“Bố đã làm gì hả mẹ? Sao họ lại bắt bố chứ?”

“Ông ấy bị cậu Minh Anh đó kiện vì tội giết người 11 năm trước... Làm gì bây giờ hả con... chúng ta sao có thể đối đầu nổi với tập đoàn của gia đinh nhà ấy... Ông ấy ốm suốt mấy ngày nay...” - Giọng mẹ nghẹn đi...

“Bố ốm mà mẹ không nói gì với con...?”

“Ông ấy không cho mẹ nói, sợ con lo lắng...”

Tay Vi run run nắm chặt lấy điện thoại, lẽ nào mọi thứ vẫn chưa hề chấm dứt...?

- Em không sao chứ?

- Làm ơn, giúp em tới trại giam... - Bố...

Đứng thẳng dậy, nó chạy về phía ông.

- Giống trẻ con thế này.

Cười hiền nhìn nó, ông ngồi xuống.

- Mẹ nói cho con phải không? Bố ở trong này rất ổn, con và mẹ không cần lo cho bố đâu.

- Con sẽ thuê luật sư, con sẽ giúp bố ra khỏi đây.

Nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của nó, ông nói đều đều.

- Không sao đâu con, cũng đã lúc bố phải trả giá cho những tội ác mình gây ra trong quá khứ.

- Bố sẽ bị tù chung thân mất... bố đang bị bệnh tim cơ mà... làm sao bố chịu nổi...? Xin lỗi bố... con vô tâm quá...

- Bố nợ cậu thanh niên đó, nợ bố cậu ta... có thế này bố mới thanh thản được. Con hãy chăm sóc mẹ cho tốt... Nếu vậy bố mới không còn gì hối tiếc nữa... Hứa với bố con không được thuê luật sư... Hứa đi Vi!

- ...

Nước mắt rơi lã chã trên khuôn mặt nó...

- Lớn rồi... ai lại khóc? Con là niềm tự hào của bố mà, con gái. Đúng không?

Bất chợt, một cơn ho kéo dài, nhìn bố đang gồng mình trước bệnh tật, trước những nếp nhăn khắc khổ của tuổi già, nó chỉ muốn chối bỏ tất cả, nó không cần là niềm tự hào của bố... nó chẳng cần lớn... nó chỉ muốn cứu bố... nhưng lời đó lại không tài nào thoát ra khỏi miệng.

- Bằng mọi giá, con sẽ đưa bố ra khỏi đây... Bố hãy chờ con.

Nếu nán lại căn phòng này thêm một phút giây nào nữa chắc nó oà khóc mất, Vi tạm biệt bố rồi bước ra.

- Luật sư sẽ giúp bác giảm án xuống mức thấp nhất, bác sẽ ổn thôi em!

Bảo Anh động viên nó.

- Em đã hứa với bố, không thuê luật sư.

- Vậy... em định sao?

- Em cũng không biết nữa.

“Tinh... Tinh... Tinh...”

“Alo!”

“Dời cuộc họp khoảng một tiếng nữa, tôi đang bận.”

“Chị chuẩn bị hồ sơ trước đi.”

Quay sang nhìn nó, anh đề nghị.

- Để anh đưa em về.?

- Anh cứ làm việc đi. Không phải lo cho em đâu... Hẹn gặp anh sau!

Đeo túi xách lên cao, nó gõ từng bước đều đặn trên đường, trước cả khi Bảo Anh đưa ra một câu trả lời.

Thành phố giờ đã lên đèn, màn đêm dường như kéo xuống rất nhanh, hắt những tia sáng yếu ớt trên khuôn mặt Vi... Một ý nghĩ xẹt ngang qua đầu nó... dù chỉ là một phần trăm cơ hội, chỉ cần cứu được bố, nó bất chấp tất cả.

*

Dừng chân trước toà nhà cao chót vót, trụ sở chính của tập đoàn NW, lấy hết can đảm, Vi hít một hơi thật sâu rồi bước vào...

- Xin lỗi, làm phiền chị, em có thể gặp Tổng giám đốc không ạ?

- Em có hẹn không?

- Không.

- Em tên gì?

- Dạ... Tường Vi.

- Em đợi chị một chút nhé.?

Nhấn nút trên điện thoại, chị trợ lí nhỏ nhẹ.

- Thưa Tổng giám đốc, có cô Tường Vi muốn gặp.

- Vâng... vâng... chào Tổng giám đốc.

*

- Tổng giám đốc nói anh ấy rất bận, không thể gặp em.

Vi cũng đã lường trước chuyện này, nó không nói thêm gì... ch