Pair of Vintage Old School Fru
Khí Phi Không Dễ Làm

Khí Phi Không Dễ Làm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328251

Bình chọn: 10.00/10/825 lượt.

ắt đầu hoạt động, nàng quay đầu đi ra khỏi phòng. Hạ Phù Dung biết hắn đã chết, là nàng giết chết .

Lại thêm một tội danh, khổ sở cười, nàng thật sự rất muốn rời khỏi nơi này, nếu nàng không phải nương nương sẽ thật tốt?

Tùy ý chính mình đi tới, hoàn toàn không biết hiện tại đang ở chỗ nào, đột nhiên ngây thơ hi vọng mình có thể trở thành người tàng hình, như vậy thì không cần đối mặt nhiều phiền toái rồi. Bước chân dừng lại, ẩn ẩn nghe được có người nói chuyện với nhau , chuyển sang một phương hướng khác. Hiện tại đã đủ phiền , không nghĩ lại vướng thêm vào chuyện gì nữa . Chân vẫn bước không ngừng , nghe được bọn hắn nói chuyện trong lòng nàng vui vẻ, có hi vọng rồi.

Là một người trốn tránh nghĩa vụ quân sự , một người có quan hệ , chính đang nhờ người làm việc. Theo lời mà bọn hắn nói , nàng nghe ra bọn hắn là từ trong quân đội tuyển ra để đi ra tiền tuyến, cùng chiến đấu với quân đội của Kiền Sở . Đêm nay muốn xuất phát, nhưng hắn không hề muốn đi chiến trường, hi vọng cậu hắn hỗ trợ, cậu hắn chuẩn bị thừa dịp ban đêm làm cho người ta thiêu hủy đi danh sách binh sĩ, để cho hắn thừa dịp loạn chạy trốn tới Tây Môn. Cậu hắn sẽ phái người tiếp ứng hắn, đến lúc đó cho dù phát hiện ít đi một người cũng không biết là ai. Bọn hắn ở bên trong cười lên , nàng ở bên ngoài thiếu chút nữa cũng cười sặc. Một cơ hội thật tốt để xuất cung a, nàng cũng không thể bỏ qua ~

Đưa tay bôi đen cả mặt , chuẩn bị kỹ càng công tác sau đó lại ẩn núp tại nơi mà bọn hắn không dám tiếp ứng . Bọn hắn chờ đợi thời cơ, nàng chờ đợi thời cơ của bọn hắn .

Trời dần dần đen lại, nàng điều chỉnh hô hấp đến mức nhỏ nhất . Đây là cơ hội duy nhất của nàng , nàng không cho phép ra xảy ra sai lầm nào.

Không lâu, xa xa thấy có một người chạy về phía bên này , chắc là thành công rồi. Hắn chạy tới bên cạnh xe ngựa , lập tức thay quần áo , hắn tay trước vừa vứt, nàng tay sau liền đi nhặt. Nhặt xong lại vụng trộm chạy đi , chạy một hồi thì nghe đến thanh âm vội vàng của hắn : " Y phục ta vừa mới thay không thấy nữa"

"Đi mau đi mau, y phục không thấy nữa càng tốt , đỡ phải để người bắt được cán chuôi, binh lính y phục đều giống nhau , ai biết là ai mặc ."

Hạ Phù Dung lén lút cười thầm, vừa chạy vừa mặc, đoán chừng hắn là người được nuông chiều từ bé , hình thể so với nàng cũng lớn hơn không được bao nhiêu, trách không được không muốn đi tiền tuyến, liền thân thể này chỉ cần nửa đường liền toi cơm rồi.

Vội vàng đi tới chỗ binh lính tập hợp , thời gian vừa vặn chính xác. Hạ Phù Dung xem thấy một chỗ trống liền đứng vào , may mắn trước đây nàng đã làm ký hiệu ở bên đường , tính tính thời gian, nếu tới quá sớm thì căn bản sẽ tìm không thấy vị trí của chính mình , chỉ sợ sẽ làm lộ thân phận, cho nên chỉ có đợi cho bọn hắn đều đã đứng đầy đủ, chỉ đích danh trước mới được.

Kiểm kê xong xuôi , một giọng nam hùng hậu nói , "May mắn vừa rồi lửa cháy không lớn, không ai thương vong, chỉ là danh sách bị hủy, muốn thống kê lại danh sách một lần nữa rồi. Nhân số kiểm xong chưa?"

"Báo cáo, kiểm kê hoàn tất, đến đầy đủ." Sạch sẽ mà lưu loát trả lời.

"Uh, hiện tại bắt đầu báo danh." Hắn vừa mới phân phó xong, binh lính liền bắt đầu báo cáo tên của chính mình , hai bên trái phải đều có một người ghi lại, hiệu suất tương đối nhanh . Không lâu liền đến phiên nàng, nàng cố ý dùng một giọng nói thô "Trì Tô." Ngay sau đó người bên cạnh tiếp tục báo tên mình .

Trên một trăm sĩ binh , chỉ ngắn ngủn mấy khắc thì công tác thống kê làm xong rồi, hiệu suất cao để cho nàng có chút tắc lưỡi.

Tựa hồ những người này rất nhiều người đều không biết nhau, đoán chừng là từ những đội khác nhau chọn lựa tới đi.

Quân lính chưa từng có dừng lại liên tục xuất phát. Sự hưng phấn trên đường đi của nàng không thích hợp với vẻ nghiêm túc của họ, lên đường một lúc lâu thì nghe lệnh ngừng nghỉ ngơi một chút, lúc này nàng mới phát hiện chân nàng mềm nhũn rất là mỏi. Trời ạ thân thể nàng cũng thật quá yếu đi, bây giờ mới đi không bao lâu mà đã sưng phồng sau này làm sao bây giờ? Bất quá sự hành hạ thân thể ở đây dù sao cũng còn hơn là sự hành hạ bằng tinh thần ở trong cung , nàng nghĩ như vậy liền vui vẽ rất nhiều.

“Ha ha, huynh tên gì?” Hạ Phù Dung hỏi người bên cạnh.

“Lưu Hữu Sở .”

Xong rồi?. . . . Đơn giản như vậy thôi, tại sao lại không hỏi lại nàng tên là gì “Huynh đoán xem ta tên là gì?”

“Không đoán được.”

Khóe miệng nàng giật giật, thật là một người đáng chán. Không thèm để ý tới hắn, xoay người qua bên khác hỏi “ Huynh tên là gì?”

“Trần Phúc Điền.”

Cứu mạng những người nam nhân này tại sao lại đơn điệu buồn chán như vậy, đột nhiên cảm thấy Tu Hồng Miễn cũng rất được, ít nhất hắn cũng sẽ phối hợp diễn với nàng. Haiz, xuất cung rất khó khăn, nàng sẽ không muốn nghĩ đến những việc trong cung nữa. Bây giờ nàng cảm giác được nội công thuần thục một tí chỉ cần thường xuyên luyện tập sẽ trở thành thiên hạ đệ nhất ha ha ha ha ha . . . . . .

Mọi người thấy vẽ mặt cười ngây ngô của nàng, đột nhiên bị người khác đẩy một cái nàng quay đầu không biết nguyên do gì mà có một người đ