thư thật xinh đẹp, chúng ta từng gặp qua ở đâu rồi
sao?”
Đứng gần như vậy thật không được đúng cho lắm, nhưng vì anh nói cô xinh đẹp, cô cười nói: “Đại khái là ở trong mộng đi!”
Đáng tiếc Mộ Tây lúc ấy dép còn không đi, chân dính đất, tóc cũng
buộc lộn xộn ở sau đầu, hoàn toàn chẳng có nét gì xinh gì là xinh đẹp
cả. Còn chồng cô đang đứng ở đằng xa, mồ hôi rơi như mưa giúp chủ nhà
sửa hàng rào, còn muốn nghĩ cách tiết kiệm điện thắp sáng ngoài hiên.
Âu Dương San khỏi bệnh, cô liền đặt vé máy bay, Lục Nhược mang cô đến một biệt thự nhỏ của một người tên Brown. Mộ Tây thích nhất là biệt thự này có một vườn ô liu rất lớn.
Lục Nhược rất không hài lòng, oán cô nơi đô thị phồn hoa không đi lại đâm đầu vào cái chốn hẻo lánh này, anh la hét không đi. Gặp được Lâm
Sinh ngày đó, Lục Nhược đứng từ xa nhìn thấy một người đàn ông đứng gần
vợ anh, bỏ cả búa cầm trong tay chạy lại. Nói chuyên với nhau mấy câu
lại trở thành bằng hữu. Bất quá Lục Nhược vẫn đòi công đạo, không cho Mộ Tây đứng gần Lâm Sinh quá. Anh lấy lí lẽ, cô là vợ anh, lấy tính sở hữu của đàn ông làm lí lẽ.
Mộ Tây nói Lâm Sinh là người đứng đắn không cần phải lo lắng. Thật ra anh cùng bạn gái anh vẫn ngủ riêng phòng. Dù vậy, Lục Nhược vẫn không
thích anh. Anh là chồng cô hẳn là muốn bảo vệ cô dù cho có là báo động
giả.
Nhìn Lục Nhược kéo Mộ Tây đi, Lâm Sinh cũng đóng cửa xe, nhấn ga hiên ngang mà đi.
Lục Nhược đem Mộ Tây vào trong xe cũng phóng đi theo.
“Đi châm một chút, tóc em muốn rối lắm rồi.” Mộ Tây giữ chặt vành mũ: “Đi câu cá rồi về làm cá nướng đi anh.”
Lần trước Brown mời vợ chồng họ đi dã ngoại, bảo là ăn cá. Hai người
thích thú, ai ngờ Brown đưa cho họ hai cái cần câu, nói là muốn ăn bao
nhiêu câu bấy nhiêu.
Lục Nhược có nhược điểm chính là cái tính nôn nóng, bắt anh ngồi yên
câu cá quả thực là chuyện không tưởng. Mộ Tây đoán ngay đến cả cần câu
chắc anh cũng chưa cầm qua. Mắt thấy Brown câu được cái một nhưng thùng
của hai người vẫn là trống trơn. Lục Nhược sinh gian kế, đổi lại cần
câu, đi ra “Bố bố” bắn súng điện bắt cá.
Brown thấy năng lực câu cá của Lục Nhược quả thật “bất phàm” lấy làm
ngạc nhiên. Lục Nhược từ ngày đó bắt đầu bị ủy khuất lớn, Brown đem anh
ra làm nhân viên sửa chữa không công cho ông.
**
“Ha, lại một con.” Mũi lao nhỏ đâm xuyên qua bụng con cá, máu đỏ cả
một mảng nước. “Nhị Tây, đem xô lại đây!” Lục Nhược đắc ý lắc lắc con cá trong tay.
Mộ Tây mang xô đến, nhìn thấy Lục Nhược vẫn không chịu lên bờ liền
nói: “Người ta đều chỉ nướng vừa đủ ăn thôi, anh bắt nhiều như vậy, ăn
không hết đâu. Mau lên đây, em đói bụng rồi.”
“Nhị Tây, Lâm Sinh nướng bao nhiêu con?”
“Ba bốn con gì đó.”
Lục Nhược đắc ý, ném súng lao lên bờ cát, chỉ vào bên kia: “Vẫn là
anh lợi hại, bắt được hơn 20 con! Bảo bối, em làm vợ anh đảm bào có cơm
ăn!”
Mộ Tây nhắc nhở: “Anh bắt nhiều như vậy, lát nữa sẽ có người ra tính tiền đấy. Họ cũng mất tiền nuôi mà.”
“Coi như mua luôn cho bữa sau đi.” Lục Nhược cười nói: “Bắt thiếu chỉ sợ em ăn không đủ.”
Mộ Tây lườm anh một cái nhưng cũng không phản bác. Vừa phát hiện anh có tài nướng cá đặc biệt ngon, cô sẽ chờ cá nướng ăn.
“Hi, Lục, anh cũng đến đây!”
Lâm Sinh nói hẳn thực sự rất thích thị trấn nhỏ này, Biển Địa Trung
Hải được mệnh danh là nơi sạch nhất thế giới, nước biển nới này có màu
xanh lam trong hơn hẳn những nơi khác.
Lục Nhược chào đón anh đưa cho anh một điếu thuốc lá.
“Hi, Lâm Sinh, Lục..”
Mộ Tây trợn tròn mắt hà hốc miệng nhìn cô gái còn vừa rồi mặc một bộ
đầm dài trang phục địa phương, dưới ánh mặt trời lúc này lại nơi nơi đều trắng bóng, chỗ chỗ đều thật chói mắt.
Cô gái đi từ ngoài vịnh đi lại lại còn đeo một chiếc kính râm thất
lớn đi tới, cười đến phong tao vô cùng. Mộ Tây phát hiện trên người cô
còn có hình xăm, đôi chân dài tinh tế, vòng eo nhỏ nanh, lại thêm đôi dò bồng đảo tròn chịa… Cái gì gọi là đẹp hơn tranh vẽ chắc chắn là cô ấy
rồi!
Mộ Tây tức giận nhìn Lục Nhược giương đôi mắt hau háu nhìn cô gái,
vừa rồi cái miệng liến thoắng chắc bị rớt ngoài bãi cát rồi, đôi mắt kia chỉ còn thiếu nước dính lên thân cô gái kia thôi.
Mắt nhìn của đàn ông đúng là không thể tin tưởng được!
Mộ Tây bĩu môi chạy đến bên cạnh Lục Nhược đem toàn bộ sức dẵm mạnh
lên chân anh, nguời nào đó như đang trong mộng mới tỉnh lại kêu đau.
Có gì đặc biệt đâu. Mộ Tây nhìn đánh giá, tên Lâm Sinh từ đâu chạy
đến đem theo một sâu cá nướng, đặt tay lên hông cô ta, Mộ Tây chợt nhận
ra, áo tắm của cô trên chỉ có một mảnh hình chữ “Nhất” í có một mảnh
hình chữ T. Cô tìm tìm trong túi mình một chút: “Lục Nhược áo tắm của em đâu rồi?”
“Nhị Tây, em ghen hả?” Lục Nhược ngồi xổm
xuống cầm tay nang trong túi kéo ra: “Anh cái gì cũng không nhìn, đi anh đem em đi ăn cá nướng!”
Mộ Tây suy nghĩ một chút: “Anh giấu áo tắm của em ở đâu rồi hả?” Lục
Nhược bị véo rất đau nhưng lại nói rất hợp tình hợp lí: “Rất hở hang,
không thích hợp với phụ nữ đã có chồng!”
Mộ Tây không vui đá vào chân anh: “Anh toàn nhìn ngang ngó dọc anh
là đồ háo sắc! Dựa vào cái gì không cho em mặc