Old school Swatch Watches
Khất Phu

Khất Phu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324710

Bình chọn: 7.5.00/10/471 lượt.

ỡng theo miệng truyền ra những lời này, âm thanh vốn là run run.

Hai má của hắn càng đỏ, trầm mặc nữa ngày, mới không tình nguyện trả lời: “Mười bảy ngày.”

Nói cách khác, như vậy hắn đã bí mật làm cây trâm suốt mười bảy đêm, nhưng nàng vẫn không hề phát hiện. Trong lòng nàng ê ẩm ngọt ngào, các loại cảm xúc đều trổi dậy, thiếu chút nữa nước mắt lại rơi.

Hắn có thể lưu loát trong ba ngày liền làm ra cái bàn tinh mỹ, lại tìm suốt mười bảy đêm lại không có biện pháp làm ra một cái gọi là giống hình dạng cây trâm, nhưng hắn vẫn cố gắng.

Nàng nâng tay cầm lấy cây trâm vẫn chưa thành hình dáng rõ ràng kia, thân cây trâm đơn giản xinh đẹp bóng loáng chưa khắc hoa văn, nhưng trên đỉnh đầu có khắc đóa phù dung loạn thất bát tao. Trước không nói đóa hoa một mảnh lớn, một mảnh nhỏ, riêng là ngoại hình còn thiếu chút nữa nhìn không ra được nó là một đóa hoa, chứ đừng nói đến là chiếc châm ngọc bích mà nàng từng xem.

Nàng buông cây trâm, đưa tay đi đến kéo bàn tay hắn, vừa vặn thấy đầy vết thương.

Vết thương mới rồi vết cũ, bàn tay kia từng thon dài trắng noãn giống bàn tay quý tộc, bởi vì muốn nàng an dưỡng mà càng không ngừng lao động cần cù vất vả, lại bởi vì muốn làm cho thê tử một cây trâm nàng thích còn bị thương trong lúc khắc hoa………

Nước mắt của nàng lại chảy xuống.

“Nhu nhi, đừng khóc, ta một chút cũng không đau.”

Làm sao có thể không đau, làm sao lại có thể không đau! Toàn thân nàng do khóc mà run run.

“Ta……ta đi lấy thuốc mỡ cho chàng.” đều do nàng trong khoản thời gian gần đây rất không mệt mỏi, luôn mơ mơ màng màng, nữa ngủ nữa tỉnh, bằng không nàng đã sớm phát hiện trên tay hắn ngày càng thêm nhiều vết thương.

“Không vội.” Hắn chạy thật nhanh đến ôm lấy nữ nhân muốn chạy đi kia, thật là, rất là cho người ta quan tâm, cũng không ngẫm lại hiện tại trong bụng nàng đang mang thai đứa nhỏ, làm sao có thể vận động mạnh như vậy được, “Ta đã bôi qua thuốc mỡ.”

Nàng bình tĩnh lại, từng chút từng chút mơn trớn những vết thương không thể đếm hết của hắn, có cái thật nhỏ, có cái lại rất lớn, có nông, có sâu, có cũ, có mới, tràn đầy là những dấu vết. Nàng cúi đầu, ở những vết thương của hắn mà ôn nhu hôn lên, “Thực xin lỗi, đều là do ta sai.” Là nàng liên lụy hắn, nàng ngày đó vì sao lại đi xem cây trâm đó.

“Làm sao có thể là lỗi của nàng chứ?” hắn cười, “Nếu ta có tiền, ta khẳng định sẽ vì nàng mà xuống dưới mua, nhưng bởi vì chúng ta muốn để dành tiền nuôi hài tử, cho nên không mua nổi, ta chỉ có thể chính mình làm cho nàng một cây trâm, nhưng do ta quá ngu ngốc, luôn làm không tốt.” Hắn ở trên núi mây mù rất lâu mới tìm được cây thích hợp làm trâm, nhưng hắn lại luôn khắc không ra một đóa hoa giống như hoa phù dung.

“Tại sao lại không tìm Toàn bá giúp đỡ?”

“Đây là quà ta tặng cho nàng, đương nhiên là muốn mình tự hoàn thành nó, với lại những gì Toàn bá biết đều đã muốn dạy toàn bộ cho ta a.” Hắn bất đắt dĩ cười khổ, “Vẫn là bởi ta không có được trời cho tài năng này.”

“Không, ta thực sự thích.” Nàng cầm lấy cây trâm kia đưa cho hắn, “Cài cho ta, được không?”

“Ta còn chưa có làm xong.” hơn nữa cái này đã là chuyện xấu, trong khoản thời gian ngắn này hắn đã không biết lãng phí bao nhiêu vật liệu gỗ, vẫn là không có tiến bộ.

“Cái này là tốt rồi.” Mặt nàng hàm chứa nước mắt hướng hắn mỉm cười, “Ta thích không phải là hoa phù dung hoàn mỹ, cài giúp ta được không?”

Ai có thể cự tuyệt lời thỉnh cầu như vây? Hắn tiếp nhận, bước đến yên lặng vì nàng vén tóc, đem cây trâm từ từ cài lên mái tóc đen của nàng, phù dung mới nở, tóc rơi bên má, cái kia cũng không phải trâm cài tóc hoàn mỹ lại làm nàng thanh lịch mà xinh đẹp.

Tay nàng vòng qua ôm cổ hắn, khuôn mặt tựa trên bờ vai hắn, cúi đầu gọi tên hắn: “A Lực.”

“Ừm?”

“Ta yêu chàng.”

Niềm vui mừng nháy mắt bao trùm lấy hắn, hắn thì ra nghĩ đến nàng nói thích hắn, nguyện ý cùng hắn thành thân, đã muốn là chuyện tốt đẹp nhất trên đời, bây giờ lại mới phát hiện, chuyện tốt đẹp đi qua sẽ còn có chuyện tốt đẹp khác đến.

Tỷ như, nàng nói thương hắn. Lại tỷ như, hắn phát hiện chính mình cũng yêu nàng.

“Nhu nhi.”

“Dạ?”

“Ta cũng yêu nàng.”

Bên môi của nàng chợt hiện lên nụ cười hạnh phúc, hắn không nói yêu nàng, kỳ thật nàng cũng biết. Yêu dù không có nói ra miệng, lại vẫn có thể cảm giác thật là sâu sắc.

Nàng đối với lựa chọn của chính mình lúc trước, không có chút chần chờ nữa, nàng không hối hận gả cho hắn, chẳng sợ tương lai hắn khôi phục lại trí nhớ, không yêu nàng nữa, nàng cũng không sợ. Ít nhất, hắn từng như vậy đối với nàng, từng như vậy nhường nhịn làm chuyện tình cho nàng cảm động, nàng lại còn có thể yêu cầu cái gì? ở thời điểm còn có thể yêu liền cố gắng để yêu đi, về phần ngày mai, sẽ chờ đến hừng đông nói sau.

Nàng ngẩng đầu, ghé vào lỗ tai hắn nhẹ nhàng mà nói: “Ôm ta đến giường đi, tướng công?”

Thân hình của hắn cứng đờ, sau đó hô hấp nhanh hơn.

“Ta muốn chàng.” Nàng vươn người liếm liếm vành tai hắn.

Hắn hoảng hốt thiếu chút nữa ôm nàng không xong, trời ạ, loại tra tấn này thực sự ngọt ngào vừa đau khổ, nhiều lần khẳng định hắn sẽ điên